Dù có máy điều hòa không khí và đã xịt khử mồ hôi, chiếc áo Polo tím mà Nassir Hamal mặc theo yêu cầu của chỉ huy vẫn dính chặt vào cơ thể đẫm mồ hôi của mình. Tất cả những kẻ tử vì đạo đều được cho sử dụng thuốc, chính xác là Valium, để giữ được bình tĩnh tại thời điểm quyết định. Giáo sỹ của nhà thờ Hồi giáo tại New Jersey đã trấn an họ rằng uống các loại tân dược này sẽ không ảnh hưởng gì đến việc lên thiên đàng của họ. Có nhiều người đã nhận và uống thử thuốc trước nhưng Nassir từ chối. Hắn tin rằng khi thời điểm của mình đến, hắn sẽ đối mặt với đoạn kết của đời mình với một trái tim mạnh mẽ đầy tình yêu dành cho đạo Hồi. Nhưng lúc này khi đang hòa vào dòng xe dài bất tận trên phố 54 chỉ với những suy nghĩ, trăn trở của mình và một máy phát radio FM hỏng, Nassir không còn được tự tin như thế.
Nhìn sang chiếc điện thoại di động để ở ghế phụ, Nassir định gọi cho chỉ huy của mình nhưng rồi lại thôi.
Cả hai đã thức thâu đêm để cầu nguyện, đọc đi đọc lại các lời răn của kinh Koran và nói về thiên đàng trong khi những người khác ngủ. Chỉ huy như một người anh trai của Nassir và tin tưởng kể cho hắn rằng nhà tiên tri Mohammed, với ánh hào quang bình yên của Ngài, đã gặp mình trong giấc mơ và dặn phải giao cho Nassir nhiệm vụ quan trọng và khó khăn nhất. Đó là một vinh dự mà Nassir đã nhận với lòng trung thành tột bực và tinh thần trách nhiệm của mình.
Dù không được phép nói lời chào, trong trường hợp này là vĩnh biệt, mẹ và em gái, cả hai đã nhập cư vào Mỹ cùng Nassir mười năm trước, hắn hy vọng cả hai sẽ hiểu. Hắn cũng hy vọng cả hai sẽ trân trọng khoản trợ cấp mà chỉ huy của mình đã hứa sẽ trao lại cho gia đình những kẻ tử vì đạo. Cộng đồng Hồi giáo tự lo cho người của mình - điều mà Nassir cho rằng văn hóa phương Tây thiếu một cách nghiêm trọng.
Không nghĩ đến việc gia đình mình cảm thấy thế nào, trong thâm tâm Nassir biết mình đang làm một việc đúng. Tại nhà thờ phía bắc Chicago, khi được hỏi liệu có muốn gặp và tham vấn một lãnh tụ Hồi giáo thông thái đang ở thăm thành phố hay không, Nassir đã nhận lời ngay. Vỡ mộng khi công việc kinh doanh thất bại, hôn nhân đổ vỡ và những gì còn lại chỉ là sự hiện hữu bị đè nén, chà đạp tại nước Mỹ của mình, Nassir đã tìm chân lý mới cho mình khắp mọi nơi, cho đến khi hắn tìm được điều có thể lấp đầy sự trống rỗng bên trong mình - đạo Hồi.
Nassir cũng đã kịp vứt bỏ bộ sưu tập đĩa của mình, bỏ thuốc lá và trừng phạt em gái hàng ngày vì những thứ nhảy nhót xấu xa, các loại bạn không đáng có và những thứ quần áo Mỹ hở hang, vô đạo đức. Cho đến một ngày, em gái Nassir đã lấy hết dũng khí bảo hắn là nếu không thích nước Mỹ và tất cả những thứ thuộc về nơi này thì có lẽ hắn nên trở về tổ quốc. Nassir đã nghĩ rất kỹ về việc này và thậm chí đã để dành tiền mua vé máy bay và thu xếp nơi ở với một gia đình hắn quen khi quay về nhưng trước khi điều ấy xảy ra thì lãnh tụ Hồi giáo đã xuất hiện. Khi đã gặp nhau một thời gian, lãnh tụ Hồi giáo đó đã cho Nassir một ý tưởng - ý tưởng yêu cầu hắn vinh danh Thánh Allah lên trên dục vọng và những khao khát cá nhân của mình.
Thấy dòng xe bắt đầu nhích trở lại, Nassir rẽ nhanh chiếc xe tải nhỏ Fedex giả hiệu của mình vào Đại lộ số 3 và lái về hướng Bắc. Đi qua vài khu nhà, Nassir đã thấy mục tiêu của mình. Chẳng suy nghĩ lâu, Nassir bắt đầu nhẩm những lời răn đặc biệt của kinh Koran mà hắn và những kẻ cùng tử vì đạo được nhắc để cầu xin sức mạnh và lòng can đảm cho những giây phút sắp tới - những khoảnh khắc mà chưa ai trong số họ từng trải qua.