Trừ những giấy tờ tùy thân Harvath tìm được từ cửa hiệu Kim Cương Geneva và Đại lý thu đổi kim hoàn, hiện trường đã hoàn toàn bị khám xét. Thực ra hiện trường chỉ mang lại thêm những câu hỏi hơn là những thông tin mà nó có thể đem lại, dẫn đến việc Harvath và nhóm của anh chỉ còn một hướng lựa chọn - địa điểm thứ hai tại Khu Thượng phía Tây.
Vì ở không xa nơi Harvath đỗ xe, cả nhóm quyết định ghé qua để anh lấy ba lô có những vật dụng cần thiết. Như chỉ có lính mới thế, Cates, Hastings và Morgan đều ngạc nhiên thích thú với bộ Điện tử tác chiến công nghệ cao đặt riêng theo yêu cầu của anh, cũng như hàng loạt những thứ thú vị khác.
Lôi phịch ba lô ra khỏi khoang chứa hàng, Harvath sắp xếp lại những thứ mà anh nghĩ mình sẽ cần đến vào trong, ngoại trừ việc Bob Herrington phải nói đi nói lại, “Anh không cần đến cái đó đâu. Không, cái kia cũng không”.
Cuối cùng, với sự đồng ý của Bob thì ba lô của Harvath cũng được soạn xong và anh đã thay quần jeans và áo phông sang chiếc quần chiến thuật TDU 511, áo trong Under Armur, bộ giáp che đạn Diều hâu đen và đôi bốt độc đáo SWAT. Harvath đã hoàn toàn sẵn sàng cho mọi tình huống, anh hi vọng là như vậy.
Cả đội lại nhảy lên mô tô, ra khỏi garage chạy về hướng bắc hướng phố 84. Cảnh tượng bên trong tòa nhà Transcon trông y hệt như ở Cửa hàng Kim Cương Geneva. Những kẻ tấn công rõ ràng đã tiến vào bằng hai cánh - cửa chính và cửa hông. Những người làm việc bên trong tòa nhà, cả đàn ông và đàn bà, đều mặc đồ công sở và có một lượng vũ khí kha khá, tuy nhiên chúng không giúp được gì nhiều cho họ. Xác chết nằm ngổn ngang trên sàn hoặc vắt ngang qua những bàn làm việc đẫm máu trong khi các bức tường chi chít những lỗ đạn cỡ lớn.
“Lạy Chúa”, Cates thốt lên khi thấy cảnh tàn sát, “Kẻ quái nào gây ra việc này nhỉ?”
“Quan trọng hơn là tại sao chúng làm việc này”, Hastings thêm vào.
Paul Morgan nhìn Harvath, anh hỏi, “Có điểm gì liên kết hai địa điểm không?”
Chính Harvath cũng đang tự hỏi câu hỏi này nhưng đến giờ anh vẫn chưa tìm được câu trả lời. “Hãy chia nhau ra kiểm tra chỗ này. Nếu tìm được gì bất thường thì hãy cho tôi biết”.
“Bất thường?” Cates nhìn quanh, “Tình hình này anh hỏi bất thường là sao? Người ngoài hành tinh chắc?”
“Anh biết ý anh ấy mà”, Herrington lên tiếng. “Chúng ta ai cũng đều đang kẹt với những câu hỏi như nhau mà thôi”.
Cates không đồng ý. Anh có cảm giác Harvath biết nhiều hơn là những gì anh nói ra nhưng vẫn bật tay ra hiệu chào Herrington rồi đi xuống phía cuối hành lang.
“Anh nghĩ sao?” Bob hỏi khi cả nhóm đã tản đi bớt.
Harvath chậm rãi nhìn quanh phòng, mùi máu và mùi khét của thuốc súng quện vào nhau đặc quánh làm dạ dày anh vốn đã không ổn quặn lên. “Rõ ràng là hai địa điểm đều được dựng lên làm vỏ bọc cho cái gì đó, nhưng mà là cái gì mới được? Tại sao bọn khủng bố lại quan tâm đến những địa điểm này? Sau một loạt những vụ nổ bom thành công ở New York, bọn chúng lảng vảng đến đây làm gì?” Harvath khoát mạnh tay chỉ cảnh đổ nát chết chóc xung quanh. “Điều này không có lý. Đây chỉ là một thứ vặt vãnh so với những gì chúng đã làm được”.
Herrington nhìn quanh thật kỹ trong vài phút rồi nói, “Có lẽ đây là lý do tại sao chúng phải khuấy tất cả mọi thứ lộn hết cả lên”.
Harvath không hiểu ý anh.
“Vụ bắt giữ con tin ở Bronx, đám cháy ở Trung tâm chỉ huy các trường hợp khẩn cấp ở Brooklyn, vụ bắn tỉa ở LaGuardia? Tất cả những vụ đó được dàn dựng để buộc chân các đội tác chiến đặc biệt càng xa Manhattan càng tốt. Sau đó chúng cho nổ cầu và hầm để mọi nhân viên công lực địa phương, liên bang đổ đến hiện trường của những vụ tấn công xảy ra gần họ nhất để cật lực cứu nạn nhân. Những người đó đều là những anh hùng - đừng hiểu sai ý tôi - nhưng một trong những điều ít biết nhất khi điểm lại những sai lầm trong vụ 11/09 là có quá nhiều người muốn trở thành anh hùng trong ngày hôm đó.
“Không như hồi cơn bão ập vào New Orleans, mọi người, kể cả cảnh sát đều bỏ nhiệm sở của mình, ở New York hôm 11/09, tất cả cảnh sát, lính cứu hỏa, cứu thương và toàn bộ nhân lực ở Tòa nhà Liên bang đều dồn đến Trung tâm Thương mại Thế giới để khắc phục hậu quả. Họ coi đó là trách nhiệm của mình, và đúng hay sai, họ bỏ qua mệnh lệnh để chạy đến hiện trường ngay lập tức. Nếu có ai đó lợi dụng tình thế tương tự qua những gì xảy ra trong ngày hôm nay thì sao?”
Harvath nhìn bạn mình, “Anh đang nói rằng những vụ nổ bom trên cầu và hầm ở Manhattan là để giương đông kích tây?”
Bob nhún vai, “Tôi không biết. Anh nói xem. Tại sao chúng lại cố gắng phong tỏa hệ thống điều khiển không lưu? Sao chúng lại tổ chức hỏa lực bắn tỉa thuyền và trực thăng quanh Manhattan?”
Điều đó làm Harvath phải suy nghĩ nhiều hơn và anh chỉ có thể trả lời bằng một câu duy nhất: “Để ngăn các nguồn lực có thể được củng cố”.
“Và tại sao chúng lại không muốn Manhattan có thể được củng cố?”
“Vì một khi các nguồn lực được củng cố và tổ chức lại sẽ gây khó khăn cho việc tẩu thoát hoặc… “
“Gây khó khăn cho việc đạt được mục tiêu tối ưu”. Harvath lắc đầu. “Đến đây thì tôi tắc tị rồi. Ta vẫn thường nói là rồi thế nào những vụ tấn công khủng bố cũng sẽ lại diễn ra, nhưng không biết lúc nào, và đó là lúc này. Con số người chết trong những vụ nổ bom trên cầu và trong hầm tại New York hôm nay có thể vượt quá cả vụ 11/09, vậy tại sao đó vẫn chưa phải là mục tiêu tối ưu của chúng?”
“Đó là vấn đề trong cách chúng ta tiếp cận những thằng khốn này”, Herrington đáp. “Ta vẫn rất hay đánh giá chúng thông minh hơn thực tế và điều đó làm ta cảm thấy tự an ủi khi bị chúng tấn công. Để tớ nói cho cậu nghe điều này nhé, làm nổ cầu và hầm không phải là thông minh hay không, mà là về nhân lực. Cậu có thể giải quyết mọi vấn đề nếu có đủ nhân lực, đặc biệt là khi người của cậu sẵn sàng chết để hoàn thành nhiệm vụ”.
“Nhưng ta đang nói về rất nhiều nhân lực đấy”, Harvath đáp. “Thằng khốn mà ta thẩm vấn ở Khu 1 cho thấy chúng có thừa nhân lực cho việc này”.
“Hai đội dự phòng, ba đội thì sao nào? Nhớ lại vụ đánh bom ở London đi. Madrid thì sao? Chúng đã tấn công Manhattan và điều động nhiều nhân lực hơn, thế thôi. Thậm chí ta chẳng bao giờ biết chúng làm điều đó như thế nào, mà chúng vẫn đã làm được đấy, đó mới là vấn đề quan trọng nhất”.
“Được”, Harvath đáp trong vai trò biện hộ cho bọn khủng bố trong một khắc. “Cứ cho là mọi điểm cậu nói đều đúng thì cầu, hầm, hỏa lực bắn tỉa, tên lửa đất đối không, nổ bom đều là để cô lập Manhattan và ngăn chặn khả năng củng cố và đáp trả để chúng có thể đạt được mục tiêu lớn nhất của mình. Từ những gì ta thấy, chúng tấn công địa điểm này rồi đến Midtown tấn công cửa hàng kim cương. Chúng muốn gì?”
“Đó là một câu hỏi đáng giá cả trăm ngàn đô la đấy”, Herrington đáp. “Nếu ta tìm được câu trả lời, ta sẽ có thể tìm ra cách chặn chúng lại. Nếu cậu muốn biết ý kiến của tớ, tớ đề nghị ta quay lại thuyết phục Sở cảnh sát New York giao lại gã có tuyến nước bọt dồi dào kia để ta có thể thẩm vấn hắn kỹ hơn”.
Herrington có lý. Tên khủng bố còn sống đó là đầu mối vững chắc duy nhất họ có.
Một kế hoạch dần hình thành trong đầu Harvath, anh chợt tự hỏi liệu những kẻ đã chết có thể kể lại câu chuyện của mình không.