Truy Sát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

❊ ❊ ❊

THÀNH PHỐ NEW YORK

Scot Harvath nhét chiếc Blackberry vào bao cài bên thắt lưng rồi nói, “Phát ngôn chính thức của FBI là nhân viên trực ban của JTTF không hiểu rõ điều mình nói”.

Herrington nhìn Harvath, “Tôi thì nghĩ là anh ta có vẻ rất chắc chắn về những gì mình nói đấy”.

“Kể cả như thế, họ khuyên là chúng ta nên tìm một đội cứu hộ và giúp họ tìm kiếm cứu nạn”.

“Tôi nghĩ là mình nên tập trung vào truy bắt khủng bố thì hơn”.

“Tôi cũng thế”, Harvath đáp.

“Vậy chúng ta đang ở đâu?”.

“Rõ ràng là loanh quanh chẳng có manh mối nào trên góc phố “Ignorance and Bilss”.

“Sao FBI lại muốn che đậy vai trò của DIA trong việc này nhỉ?” Herrington hỏi.

“Ai mà biết được? Tôi không thể hiểu nổi họ nữa. Hết ngón bịp này đến ngón bịp khác chất đống lên nhau và được bọc bởi băng đỏ danh dự của chính phủ. Càng lúc càng khó tin rằng ta và họ cùng thuộc một phe”.

“Đặc vụ Harvath”, ai đó cất tiếng gọi lớn từ phía sau, “Đặc vụ Harvath!”

Cả hai quay lại và thấy nhân viên trực ban của JTTF chạy ra khỏi cánh cửa xoay của tòa nhà Liên Bang.

“Tôi nghĩ là tôi có thông tin anh cần đây”, anh ta nói.

“Gì cơ?” Herrington hỏi.

“Sở Cảnh sát New York vừa tóm một gã tại trạm tạm thời của Tập đoàn Cảng vụ Port Authrity Trans - Hudson - PATH đặt tại Trung tâm thương mại Thế giới ngay bên ngoài phố Church. Họ cho rằng đó là một trong những kẻ đánh bom”.

“Điều gì khiến họ nghĩ như vậy?” Harvath hỏi.

“Họ bắt được hắn với một balô đầy thuốc nổ chưa kịp kích hoạt. Văn phòng tôi hiện không có ai có thể đến hiện trường ngay được và tôi nhận được lệnh ủy thác anh đến thẩm vấn hắn đầu tiên, nếu anh muốn”.

“Ai lệnh cho anh?”

“Stan Cadwell, phó giám đốc FBI”.

###

Trên đường đến sở Cảnh sát New York phân khu 1 tại Quảng trường Ericsson, Scot và Bob thấy quang cảnh kỳ dị của đường phố xung quanh. Một số nơi không hề có dấu hiệu của sự sống. Những nơi khác, phố xá đông nghẹt người tìm cách đổ ra khỏi khu Hạ Manhattan hướng lên phía Bắc. Theo phương án ứng cứu của thành phố, hệ thống tàu điện ngầm được phong tỏa và nhiều tuyến phố chặn không cho lưu thông trừ những xe trong trường hợp khẩn cấp. Người với xe mắc kẹt đang tìm cách thoát ra khỏi bán đảo này đều đối diện với cơn ác mộng giao thông khi mà phần lớn các ngả đường đều tắc nghẽn vì xe của những người bỏ của chạy lấy người.

Tệ hơn, không gian như đông đặc lại trong bụi và khói. Dòng tro xám đặc trông không khác gì tro thiêu xác nạn nhân dần phủ kín thành phố.

Harvath cố đẩy khung cảnh khủng khiếp ra khỏi nhận thức của mình và tập trung vào vấn đề trước mắt. “Vì lý do nào đó, Stan đã quyết định ném cho chúng ta một manh mối”, đó là những gì Gary nói khi Harvath gọi ông để cập nhật thông tin.

Quay sang Herrington, Harvath hỏi không dấu vẻ ngạc nhiên, “Đầu tiên thì Cadwell nói là nhân viên trực ban JTTF không biết rõ mình đang nói gì, sau đó lại bảo anh ta đuổi theo tặng cho mình món thẩm vấn ngon lành trên cái đĩa bạc đắt tiền. Chẳng hiểu thế nào nữa”.

“Món rau trộn này cho nhiều hoa quả quá, nhưng tôi thì biết được gì hơn?” Herrington đáp. “Nhưng theo tôi thì ta cứ giữ và chén món này đi đã”.

Trong khi trao đổi với các sỹ quan cảnh sát bắt giữ đối tượng, Harvath nhận được chiếc túi đựng tang vật chứa vài thứ mà đối tượng mang theo khi bị bắt. Balô chứa thuốc nổ đang được đội chuyên gia bom mìn xử lý và không có gì đáng kể ngoài khối thuốc nổ chưa được kích hoạt.

Scot và Bob được dẫn vào phòng thẩm vấn. Bị còng tay vào chiếc bàn phoócmica sứt mẻ giữa phòng là một người đàn ông Trung Đông cỡ hai mươi lăm tuổi. Mặt và tay hắn đầy các vết rách và bầm dập. Những vết thương này xảy ra trong đường hầm do va đập hay khi di chuyển bằng xe cảnh sát hay gì đi nữa thì Harvath cũng chẳng quan tâm. Điều anh muốn là thông tin, và anh mong là gã mang bom này có thông tin hữu ích.

“Masaa al-Khair”, Harvath nói, tay kéo chiếc ghế sắt phía bên kia bàn và ngồi xuống. “Kayf Haalak?”

Người được hỏi nhìn lên rồi nhổ vào mặt Harvath.

Sao bọn chúng thằng nào cũng khạc nhổ thế nhỉ?

Herrington nãy giờ vẫn đứng dựa vào tường đằng sau nhằm làm tăng phần đe dọa bật tới đằng trước nắm tóc tên này giật ngược ra sau mạnh đến mức anh có thể nhìn thẳng vào mắt hắn. “Bạn tao hỏi mày có khỏe không. Tao nghĩ rằng lịch sự thì phải trả lời chứ”.

“Elif nir ab tizak!” tên kia rên lên rồi lẩm bẩm.

Bob hiểu tiếng Arab và không lạ gì câu mạt sát của tên kia hàm ý hàng ngàn công cụ của đàn ông trám vào những khe, lỗ trên cơ thể anh. Bob đáp lại bằng một câu bằng thứ tiếng của hắn, không kém phần long trọng, “Elifair ab dinich”.

Tên tù phẫn nộ tột cùng khi đức tin của mình bị xúc phạm, cố gắng đưa đầu mình thoát ra khỏi gọng kìm của Bob. “Mẹ mày thằng khốn, mẹ mày”, hắn gào lên hết lần này đến lần khác.

Harvath ra hiệu cho Bob buông hắn ra và lùi lại phía sau. Dốc ngược túi tang vật, đổ hết những gì bên trong ra, anh nói, “Mày nhổ thêm một lần nữa thì tao sẽ để bạn tao ở lại đây dạy mày cách cư xử, rõ chưa?”

“Luật sư, tôi muốn có luật sư”, tên tù kêu lên bằng thứ tiếng Anh gãy khúc của mình.

Chính điều này làm Harvath nổi điên - bao nhiêu người Mỹ đang phải đối diện với nguy hiểm chết người chỉ để những tên khốn như thế này được xử trong một phiên tòa công bằng và ngay thẳng. Công lý ở đâu cho hàng ngàn, nếu không phải là hàng chục ngàn người Mỹ đã chết bởi tên khốn này và đồng bọn của hắn? “Mày sẽ không có gì cả nếu không hợp tác. Không luật sư, không quan tòa, không gì cả nếu mày không trả lời những câu hỏi tao đưa ra. Hãy bắt đầu với tên của mày”.

“Tao không nói với mày. Tao nói với luật sư”.

Harvath ra hiệu và Herrington tiến tới từ phía sau đập đầu tên tù vào mặt bàn một cú như trời giáng.

“Bây giờ mày đã nghe tao nói chưa?” Harvath hỏi trong khi máu túa ra từ chiếc mũi gãy của tên tù.

Không thấy hắn đáp lại, Herrington tát thêm một cú vào má trái tên này, “Thế này đã làm mày nghe rõ chưa?”

Vẫy Herrington lùi lại sau, Harvath tiếp, “Nói một chút về cái đồng hồ Casio mới tinh của mày nhé. Dùng làm kíp nổ tốt lắm, phải không? Bạn mày Ramzi Yousef cũng dùng một cái thế này kích nổ một chai nhỏ dung dịch muối vệ sinh chứa nitroglycerine đi Tokyo cách đây không lâu lắm. Hắn gọi đó là gì nhỉ, bom siêu nhỏ, nhưng không đủ để làm nổ máy bay. Hắn đã bị bắt trước khi có đủ thời gian cải tiến công thức của mình, vinh danh thánh Allah”.

“Waj ab zibik!” tên tù rủa Harvath nhiễm trùng cái công cụ đặc trưng đàn ông của anh vì dám nhạo báng chúa của hắn.

Harvath lờ đi rồi tiếp, “Có lẽ cái đồng hồ này không dùng để kích nổ đâu hả? Thế thì tao cá là cả đám bọn mày đều cùng dùng chính loại này để phối hợp thời gian cho chuẩn. Đúng không?”

Tên tù vẫn không nói gì. Hắn vẫn ngồi nguyên đó, máu mũi tiếp tục tuôn ra, chảy xuống cằm rồi rỉ vào áo sơmi.

“Điện thoại thì sao hả?” Harvath tiếp tục ép, “Motorola iDEN, đẹp ra phết, nhưng không hợp với mày lắm nhỉ. Ý tao là điện thoại di động kiểu này phù hợp với doanh nhân hơn. Radio kỹ thuật số hai chiều, tin nhắn vừa chữ vừa số, tính năng fax, chức năng truy cập Internet hiện đại. Quá nhiều tính năng để mày và các bạn mày tổ chức những bữa tiệc mừng khốn kiếp ở nhà thờ nhỉ. Nhân danh thánh Allah”.

“Nikomak”, tên tù gầm gừ.

Harvath lờ đi gợi ý mà tên tù khuyên chửi bới mẹ anh, anh vẫn nghịch chiếc điện thoại rồi hỏi tiếp, “Ít nhất một quả bom đã nổ trong đường hầm, bọn tao cho rằng mày hoặc là thành viên chủ chốt hoặc ngẫu nhiên, hay là kế hoạch cần phá hủy được càng nhiều mục tiêu càng tốt?”

Tên tù vẫn yên lặng.

“Mày được chọn để làm việc này như thế nào? Ai là người liên hệ?”

Yên lặng.

“Mày được liên hệ lần đầu tiên lúc nào?”

Vẫn yên lặng.

“Đồng bọn của mày còn những kế hoạch nào nữa? Nổ nhiều bom hơn? Định nhắm vào máy bay? Các thành phố khác? Còn gì nữa?”

Đến đây thì tên tù mỉm cười.

Bob định giáng cho hắn một cú nữa thì Harvath đứng dậy và nói, “Tao sẽ bay một chuyến qua Trung tâm Thương mại Thế giới để xem có luật sư nào muốn đại diện cho mày hay không”. Nói xong anh quay sang Herrington, “Mình đi thôi”.

Khi đã ra khỏi phòng thẩm vấn, Bob chặn Harvath lại, “Mình vừa mới chỉ bắt đầu. Gã kia chắc chắn là sợ rồi. Anh có thể cảm thấy điều đó mà”.

“Chắc chắn là tôi cảm thấy điều gì đó, mặc dù không chắc hắn có sợ hay không. Nghe này, chúng ta đều là tín đồ của những đức tin mù quáng kiểu này nhưng mình không có thời gian để quay gã này theo kiểu mình muốn. Thậm chí sở Cảnh sát New York cũng có những giới hạn của họ khi để ta thẩm vấn người trong thẩm quyền giam giữ của họ”.

“Vậy thì đưa hắn ra khỏi thẩm quyền của họ”, Herrington đáp, “rồi đưa hắn trở lại Tòa nhà Liên bang, hay vào một phòng khách sạn nào đó, hay một tòa nhà bỏ hoang, đâu cũng được. Không quan trọng. Hắn biết điều gì đó. Anh có thể nhìn thấy điều đó qua thái độ của hắn”.

“Điều mà hắn biết là chúng ta đang tuyệt vọng. Nếu ta kẹp bi hắn, có lẽ hắn sẽ phun ra điều gì đó có giá trị, cũng có thể không. Ta cần có đòn tâm lý - giữ người thân của hắn hoặc điều gì đó tương tự. Nhưng thậm chí tên hắn vẫn còn chưa biết”.

“Cho tôi năm phút riêng với hắn tôi sẽ biết hắn tên gì”.

“Cũng có thể hắn chỉ là một con tốt của Al-Qaeda - một cách để đưa bom vào đường hầm không hơn. Tôi không muốn phí thời gian với hắn nữa. Ngoài ra có thể hắn đã giúp mà ta không nhận ra ấy chứ”.

“Như thế nào?” Herrington hỏi.

Harvath giơ chiếc điện thoại di động lên, “Bằng cái này”.

“Anh định nói với tôi rằng hắn ngu đến mức không xóa danh sách các cuộc gọi à?”

“Không. Tôi không nghĩ là hắn dùng điện thoại này để gọi”.

“Thế thì để làm gì? Nhắn tin?”

“Tôi hỏi anh cái này nhé. Anh đã ở Iraq và Afghanistan rồi. Cần bao nhiêu người để nổ một quả bom cảm tử?”

Với câu hỏi thế này thì nhiều người sẽ nghĩ rằng đó là một câu hỏi mẹo, tuy nhiên Herrington biết câu trả lời chính xác. “Một người, thêm một người với bộ điều khiển ở gần đó trong trường hợp kẻ mang bom tự sát quá sợ không dám tự kích nổ. Đó là điều mà anh nghĩ đến à? Kích nổ dự phòng?”

“Không cần thiết. Trong vụ này nếu thế thì có quá nhiều kẻ mang bom, không thể có chừng đấy đối tượng điều khiển từ xa. Những chiếc điện thoại kiểu này kết nối với các cột sóng di động và vệ tinh địa tĩnh GPS. Máy Blackberry của tôi cũng được thiết lập cấu hình tương tự. Nếu tất cả những đối tượng mang bom đều dùng điện thoại này thì chúng đều có khả năng truy cập bản đồ New York và luôn biết được chính xác vị trí của mình. Một tùy chọn tốt nếu không phải là dân bản địa ở đây”.

“Và như thế kẻ mang điều khiển từ xa có thể luôn luôn theo dõi chúng”, Herrington thêm vào.

“Chính xác. Nếu một trong số chúng bị chặn lại ở đường vào hầm, đối tượng điều khiển từ xa sẽ có thể nhận ra vị trí nơi chúng bị chặn và gọi điện hoặc nhắn tin tìm nguyên nhân, hoặc tự động cảnh báo những đối tượng mang bom khác và lên kế hoạch dự phòng. Đó là một cách rất thông minh để phối hợp tiến hành các cuộc tấn công trên diện rộng”.

“Anh có nghĩ rằng mình có thể lần lại vết tín hiệu GPS không?”

“Cái này nằm ngoài khả năng của tôi”, Harvath đáp, “Nhưng có lẽ tôi biết người có thể làm việc này”.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Brad Thor

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.