Từ trong tiềm thức, Harvath hiểu tiếng những viên đạn lanh canh bên cạnh chiếc xe tải nghĩa là thế nào và anh có thể báo cho các đồng sự của mình nằm rạp trên mặt đất vài giây trước khi nó nổ tung.
Giờ tiền sảnh chôn sâu trong biển lửa và những người sống sót chạy tán loạn để tìm cửa ra ở phía sau khách sạn.
Herrington nhặt khẩu CQB, quàng qua vai cùng khẩu súng của mình, và từ từ đẩy Harvath về phía cửa sau khách sạn. “Chúng ta hãy ra ngoài xem có tìm được bọn chúng không”.
Harvath biết điều đó sẽ không xảy ra, nhưng anh vẫn nghe theo lời gợi ý, coi đó như lí do để anh tiếp tục. Khi anh bước đi, khói bụi của cuộc chiến bắt đầu tan ra và adrenaline trong người anh được thay thế bằng một cơn giận dữ với chính mình vì đã để tuột mất hai tên khủng bố còn lại.
Đi tắt qua gian hàng bán quà lưu niệm của khách sạn, cả nhóm ra phố số 51 và chen qua đám đông những vị khách đầy sửng sốt của khách sạn.
Ra dấu cho Rick Cates đi cùng mình, Bob Herrington gợi ý chia đội ra. Harvath gật đầu và cùng Hastings vòng ra mặt trước khách sạn. Tổn thất thật nặng nề, một số dân thường nằm chết hoặc đang hấp hối gần chiếc xe tải vẫn đang bốc cháy. Ngay cả nếu có mang theo dụng cụ sơ cứu, họ cũng gần như không thể làm gì hơn.
Căn cứ vào những gì Harvath nhìn thấy trước khi vụ nổ xảy ra, bọn khủng bố có vẻ như đã được chuẩn bị để đi về phía nam trên đại lộ Lexington và đó chính là hướng họ quyết định lần theo.
Anh và Hastings băng qua giao lộ ở phố số 50 và tiếp tục đi về phía nam, nhưng không thu được kết quả gì. Hai tên khủng bố còn lại có thể đi bất cứ đâu. Họ có một sự khởi đầu khá thuận lợi, có quá nhiều nơi cần đến. Tại phố số 49, Harvath liên lạc bằng bộ đàm cho Bob và hỏi “Có gì không?”
“Không” Herrington trả lời.
Harvath hướng dẫn anh tới phố số 48 và hẹn gặp họ tại góc đường ngay phía trước khách sạn Lexington. Một số nhân viên khách sạn đang đứng trước cửa phân phát nước đóng chai cho những ai có nhu cầu. New York đúng là một thành phố đầy những điều bất ngờ. Harvath lấy làm lạ tại sao khoảng thời gian tồi tệ nhất ở một thành phố không mấy yên bình này lại có thể khơi dậy những điều tốt đẹp nhất ở nhiều người đến thế.
Thay vì tích trữ lương thực cho chính mình hay cho các khách đến ở tại khách sạn - một điều vô cùng dễ hiểu, khách sạn lại dang tay giúp đỡ những người qua đường.
Nhìn thấy vũ khí của Harvath và Hastings, và nhận ra họ là cảnh sát mặc thường phục, viên quản lí khách sạn mời mỗi người thêm một chai nước và cảm ơn vì những gì họ đang làm. Tất nhiên viên quản lí không hề biết họ đang làm gì, và theo Harvath việc họ đang làm chẳng ích gì, nhưng anh cũng cảm ơn vì chai nước và cơ hội nghỉ ngơi trong lúc chờ Herrington cùng Cates đuổi đến nơi.
Chưa đầy một phút sau, một người chạy đến trước cửa khách sạn Lexington và cho viên quản lí khách sạn biết chi tiết của vụ đọ súng và vụ nổ chiếc xe buýt ở sảnh khách sạn Metropolitan.
Đón những chiếc xe chở hành lí gần cửa trước, viên quản lí cùng ba nhân viên gác cửa chất lên đó đầy nước và chạy về phía khách sạn kia. Harvath nhìn họ rời đi. Khi họ biến mất, Harvath mới nhận ra mình kiệt sức đến mức nào. Bên vai bị thương đang giết chết anh, lẽ ra anh phải tìm bác sĩ chăm sóc vết thương từ sớm, nhưng anh cố quên đi cơn đau và nhắm mắt lại.