Lúc Harvath và cả nhóm băng qua lối vào trên đại lộ Lexington cạnh khách sạn Waldorf, tiếng súng đã ngừng lại từ bao giờ. Họ không thể không hình dung ra điều tồi tệ nhất.
Chạy về phố số 49, cả đội dừng lại ngay tại góc tòa nhà. Quan sát xung quanh, Harvath thấy một đội cảnh sát đặc nhiệm trang bị kỹ càng chuẩn bị xông vào chỗ có vẻ như là cánh cửa cầu thang của địa điểm Grail.
Giơ thẻ lên, Harvath huýt sáo thu hút sự chú ý của họ, và bắt đầu bước về phía trước. Thấy khẩu súng giắt trên cạp quần của anh, một vài cảnh sát xoay người lại và thủ thế sẵn sàng bắn. Anh không cần nhìn những chấm đỏ trên ngực mình cũng biết tia laze của họ đã rọi sáng anh giống như cây thông Nô-en. Anh chủ động tiến lên, nhưng không gây ra bất cứ tiếng động dễ bị hiểu nhầm nào.
“Bộ An ninh Nội địa”, Harvath nói khi bước đến tầm nghe của vị chỉ huy.
Viên chỉ huy khoát tay với anh và hét lên “Chúng tôi đang truy bắt những tay súng. Ra khỏi đây ngay”.
“Không”, Harvath tiếp tục tới gần. “Tôi và cả đội đã lần theo dấu vết chúng gần hết buổi tối. Hãy tin tôi, anh sẽ cần chúng tôi giúp”.
Mặc dù phải miễn cưỡng bớt chút thời gian, cũng có thể là chấp nhận sự giúp đỡ của một đặc vụ liên bang mà mình không hề quen biết, vị chỉ huy đủ khôn ngoan để nhận ra có thể Harvath sẽ hỗ trợ đắc lực cho mình. Để một nhóm canh chừng cánh cửa phòng khi những tay súng xuất hiện, anh ta quay lại vị trí an toàn phía sau chiếc Tahoe hỏng đỗ trên vỉa hè để nói chuyện với Harvath. “Được”, anh ta nói, “anh có ba mươi giây để cho tôi biết chuyện gì đang diễn ra ở đây”.
Thực sự Harvath không quan tâm đến việc giữ bí mật của NSA và chiến dịch ngầm của họ, nhưng anh vẫn thận trọng. “Chiều nay, những kẻ bên trong chiếc cầu thang đã tấn công ba cơ sở khác của chính phủ”.
“Ba cơ sở khác?” người đàn ông có phù hiệu mang tên McGahan trên áo đáp. “Đây là một khách sạn, không phải là cơ sở của chính phủ. Chỗ duy nhất trong tòa nhà này có liên quan đến chính phủ là nơi ở của Đại sứ Mỹ và Đại sứ Liên Hợp quốc”.
“Có một chiếc thang máy chở hàng đặc biệt ở sân ga bên dưới khách sạn này”, Harvath nói. “Nó dẫn tới một cơ sở bí mật nằm trong khách sạn đang được sử dụng bởi một trong các cơ quan tình báo của chúng tôi”.
McGahan nhìn anh cứ như nhìn một kẻ điên. “Anh nói thật không?”
Harvath tóm lược cho vị chỉ huy nghe những gì bọn họ đã chứng kiến được cho đến thời điểm này và để cho ông ta tự quyết định.
McGahan không để mất thời gian. “Anh có chắc chắn về chiếc bản đồ người lính thủy cung cấp cho anh không?”
“100%,” Harvath nói.
McGahan bước lại chỗ một người trong đội, lấy bộ đàm của anh ta và đưa cho Harvath. “Giá mà tôi có nhiều hơn, nhưng đó là những gì tôi có. Xe tải của chúng tôi cách đây hai tòa nhà và tôi nghĩ chẳng ai trong chúng ta muốn lãng phí thời gian cả”.
“Ý ông đây không phải là xe của anh?” Harvath vừa hỏi vừa bước về phía sau chiếc Tahoe.
“Nó là của những tay súng”.
Lẽ ra Harvath phải biết chúng sẽ không bỏ lại chiếc xe chúng dùng để tẩu thoát quá xa. Với những chiếc đèn còn bật sáng, ai lại đi nghi ngờ nó không phải là chiếc xe được dùng cho một công vụ quan trọng? Đúng là rất thông minh. “Người của anh đã kiểm tra chưa?”
“Chúng tôi mới vừa lướt qua thì những tay súng xuất hiện ở phía cầu thang và nổ súng vào chúng tôi”.
“Người của anh có phát hiện thấy gì không?”
“Không. Chẳng có gì cả”.
Harvath gật đầu. Cuộc rà soát chiếc xe một cách kỹ càng sẽ phải để sau. Tuy nhiên, hi vọng là không cần thiết. Rút con dao LaRue từ chiếc vỏ trên ngực áo ra, Harvath đâm thủng các lốp xe. Một hành động không cần cẩn thận đến mức ấy.
“Được rồi”, vị chỉ huy nói. “Gọi đội của anh lại đây. Tôi muốn tóm tắt lại cho họ biết và chúng ta sẽ vào tòa nhà trong vòng chưa đầy ba phút”.
Harvath ra dấu cho Herrington đưa những người còn lại đang ở góc phố số 49 tới chỗ anh và vị chỉ huy đang đứng.
So với đội cảnh sát đặc nhiệm này, đội của Harvath được trang bị quá nghèo nàn, nhưng họ cũng chẳng thể làm gì hơn. Ngay cả nếu các cảnh sát đặc nhiệm có muốn hỗ trợ, họ cũng không thể chạy lòng vòng lấy thêm mũ bảo hiểm, miếng da bảo vệ đầu gối, hay áo chống đạn được. Tuy nhiên họ lại có thuốc nổ.
Sau khi cùng chỉnh đồng hồ, vị chỉ huy Đội cảnh sát đặc nhiệm vỗ vào vai Harvath, đưa anh một chiếc túi vải nhỏ chứa ngòi nổ cùng những thứ cần thiết khác để bật tung cánh cửa kim loại nặng nề ra khỏi bản lề và nói “Chỉ là đề phòng”.