Tràn vào khu giặt là, Harvath và các đồng sự lăm lăm khẩu súng chĩa về hết phía này đến phía khác nhưng không thấy dấu vết của bọn khủng bố ngoại trừ một vài dấu chân ướt mà họ đã lần theo.
Cả đội nâng súng lên và luôn ở tư thế sẵn sàng. Harvath giới thiệu mình là đặc vụ liên bang với một nhân viên khách sạn gần đó nhất và hỏi về những kẻ vừa mới đi qua đây. Người phụ nữ không biết tiếng Anh chỉ nhìn chằm chằm. Rick Cates thử bằng tiếng Tây Ban Nha.
Vài giây sau, anh dịch ra “5 người. Họ đi ra hành lang tới những chiếc thang máy, và thật may có một cầu thang bộ ở ngay cạnh đó”.
Herrington liếc sang phía Harvath đang lăm lăm khẩu súng. Rõ ràng vai anh ấy lại đang gây chuyện. “Tôi sẽ hành động”, anh nói.
Harvath lắc đầu không đồng ý. “Chúng ta đi bằng thang máy”.
Herrington có cảm giác không yên khi để Harvath tiếp tục ở trong tình trạng này, nhưng anh không cãi lại. Đây là chiến dịch của Harvath. Chốt lại lần cuối, anh và các đồng sự tới chỗ những chiếc thang máy.
Lúc đến nơi, họ thấy một chiếc đã đang trên đường tới tiền sảnh. Không để phí thời gian, họ lao tới cầu thang bộ. Mọi người, kể cả Cates, nhảy 3 bậc một lúc -Adrenalin đang chảy trong máu họ.
Đến tiền sảnh, Harvath dừng lại một giây để cả đội hợp lại và từ từ hé cửa để xem chuyện gì đang diễn ra ởđầu kia.
Một dãy dài khách của khách sạn đang dựa lưng vào tường gần những chiếc thang máy, nhìn chằm chằm vào cái gì đó vừa vụt qua. Harvath biết đó chỉ có thể là một thứ. Gật đầu một cái, anh kéo cánh cửa ra và cả đội lao tới đuổi theo bọn khủng bố.
Có cảm giác như họ rơi xuống một cái hang thỏ và đáp xuống một mỏ vàng nào đó. Thứ duy nhất khiến cảnh tượng này trở nên kì quái là ánh nhìn trên khuôn mặt của các vị khách trong khách sạn khi họ rút ngắn khoảng cách vái nhóm khủng bố.
Vòng qua góc để tới tiền sảnh toàn làm bằng inốc, cả đội tản ra theo hình chữ V và vừa kịp lúc. Tên phiến loạn đi sau cùng vừa quay người lại thì nhìn thấy họ. Hét vang lên để cảnh báo cho đồng bọn, hắn giơ vũ khí lên và bắt đầu bắn.
Ngay lập tức, Harvath và đồng sự núp sau bất cứ vật gì họ nhìn thấy. Và tất cả bọn họ cũng bắt đầu bắn trả; đúng thế; tất cả, ngoại trừ Harvath. Đột nhiên anh không cầm nổi khẩu súng trường CQB nặng trịch nữa.
Thả nó xuống sàn nhà, anh đổi lấy một khẩu súng lục và bắn tới tấp.
Khách trong khách sạn vừa la hét vừa chạy ra khỏi vụ lộn xộn, một vài người khụy xuống do những viên đạn lạc.
Nhận ra nhóm quân phiến loạn đang mặc áo chống đạn, Tracy Hastings hét lên báo cho đồng đội nhắm đầu chúng mà bắn và vài giây sau, Herrington cùng Cates mỗi người hạ được một tên.
Những tên khủng bố còn lại tháo ổ đạn ra và nạp đạn, tiếp tục tấn công một cách điên cuồng. Khói thuốc nổ dày đặc trong không khí, mặc dù chưa đầy 1 phút trôi qua, nhưng người ta có cảm giác như đã là cả một đời người.
Chỉ còn lại 3 người, Sacha muốn thoát ra khỏi khách sạn này, hắn ra hiệu cho Ali và tên đồng bọn còn lại mở đường thoát thân. Ali gật đầu và cả 3 bắn ra một loạt đạn khác nhằm yểm trợ cho một cuộc rút lui nhanh chóng nữa.
Trong lúc ấy, Harvath và các đồng sự tiếp tục nạp đạn rồi bóp cò, làm vỡ tan những tấm kính của cửa ra vào ở mặt trước tiền sảnh.
Đến cửa ra, Sacha và Ali vừa tiếp tục bắn vừa lẩn khỏi khách sạn và lao ra ngoài đường. Tên phiến loạn còn lại không được may mắn như thế. Khi súng bị kẹt, hắn lần mò hồi lâu đủ để trúng phải viên đạn vào cổ họng do Harvath bắn ra.
Tên phiến loạn đổ gục xuống sàn, máu tuôn xối xả trong lúc đó, đồng bọn của hắn đang đứng trên vỉa hè tìm cách thoát thân. Ali chĩa súng vào một chiếc xe tải đang đến gần khách sạn trên đại lộ Lexington và khi chiếc xe không chịu dừng, hắn bắn hai phát qua kính chắn gió, giết chết người tài xế khiến anh ta đổ sụp xuống vô lăng, chiếc xe tiếp tục lao đi, phóng thẳng lên vỉa hè và đâm sầm vào mặt tiền của khách sạn.
Không quan tâm đến tính mạng của những người bên trong cũng như sự sống còn của đồng bọn, Ali bắt đầu bắn vào thùng chứa xăng. Sacha vừa kịp thoát trước khi chiếc xe nổ tung và nó như một quả cầu lửa lao thẳng vào tiền sảnh của khách sạn Metropolitan.
Tên phiến loạn lực lưỡng muốn nguyền rủa tên Ali cả triệu lần nhưng hắn đã kiềm chế được. Giờ không phải lúc. Trong khi hành động thiếu suy nghĩ của hắn suýt chút nữa lấy mất tính mạng của Sacha, thì tên trùm Al-Qaeda đã nghĩ ra cách đánh lạc hướng nhằm tẩu thoát.
Tiến về phía nam trên đại lộ Lexington, chúng rẽ ở phố số 50 và tiếp tục đi cho tới khi Ali tìm được nơi hắn có thể cởi bỏ mũ trùm kín mặt và lắc lắc thứ đồ nghề chiến thuật này.
“Mày định làm gì?” Sacha hỏi.
Ali đáp bằng hành động nâng khẩu súng lên và hỏi câu hỏi của hắn “Túi của mày đâu, Sacha?’’
“Mày đang nói cái gì thế? Chúng ta cần biến khỏi đây ngay”, hắn trả lời.
“Chiếc túi điện tử mày dùng ở những địa điểm kia ấy”.
“Mất rồi. Tao ném đi rồi”.
“Tại sao?”
“Vì chỉ còn một địa điểm nữa thôi. Chúng ta không cần phải lo lắng đến chuyện chúng cảnh báo cho các con mồi khác nữa”.
“Thật thế không?” Ali nói “Hay còn vì lí do gì khác nữa?”
“Lí do gì khác nữa á? Mày điên à?” Sacha hỏi trong lúc tay nắm chặt báng súng của hắn. “Chúng ta không có thời gian đâu. Phải đi ngay thôi”.
“Mày đã biết chúng ta sẽ không tìm được Mohammed ở những địa điểm kia, đúng không?”
Mặt Sacha biến sắc. Đó là tất cả những gì Ali cần biết. Kéo cò lên, hắn bắn thẳng vào giữa hai mắt của tên phiến loạn.
Chắc hẳn gã Lùn đã biết Mohammed bin Mohammed đang bị giam giữ ở địa điểm số 5. Đó là lí do hắn khăng khăng muốn triệt hạ những địa điểm kia trước, và Sacha là một phần của kế hoạch đó ngay từ đầu. Ali thật đúng là một thằng ngu. Trên thực tế, các địa điểm ấy đều là những cơ sở bí mật của chính phủ, nhưng không phải là nơi giam giữ và thẩm vấn các tù nhân. Chúng đã phải xử lí với các thông tin lưu trữ nhằm mục đích kinh doanh của gã Lùn. Điều đó giải thích cho toàn bộ hệ thống máy tính và mạng ăng-ten của các máy chủ tinh vi. Bốn địa điểm đầu tiên đều nhằm mục đích thu thập thông tin cho đế chế xấu xa nhỏ bé của gã.
Giờ Ali không biết liệu gã Lùn có ý định dùng hắn để đạt được thành công hay không. Có thể hắn và Mohammed sẽ không bao giờ sống sót để rời khỏi thành phố được. Không một ai biết gã Lùn đã lên kế hoạch gì cho chúng, nhưng lúc này Ali quyết tâm hơn bao giờ hết rằng gã sẽ phải chết một cách đau đớn không sao tả xiết. Tin gã Lùn là một sai lầm, đặc biệt sau khi Al-Qaeda phát hiện ra gã chính là kẻ đã cung cấp thông tin về chỗ ở của Mohammed ở Somali cho người Mỹ.
Tuy vậy, giờ chẳng còn quan trọng nữa. Ali đã được chuẩn bị cho tình huống có thể xảy ra này. Thực tế, hắn đã mường tượng ra những kết quả khác nhau mà ngày hôm nay có thể mang đến và hắn đã chuẩn bị cho tất cả.
Vài giây sau, giống như con rắn đã lột da xong, Ali một lần nữa quay lại phố. Theo kịp tốc độ của các khách bộ hành khác, hắn tiến về phía đông tới một trong số những khách sạn nằm ở vị trí trọng điểm mà hắn đã đặt phòng. Mặc dù trông giống người Ý hơn người Arab, nhưng hắn vẫn lo sợ sẽ bị cản lại hoặc bị hộ tống suốt đoạn đường đi. Hộ chiếu sẽ xác nhận hắn là một doanh nhân người Ý, và mặc dù không ai còn lí do nào khác để thẩm vấn hắn, nhưng hắn đã được nghe một câu chuyện lưu truyền trong giới tình báo, câu chuyện đó sẽ giải thích được hắn là ai và hắn đang làm gì ở thành phố New York.
Mặc dù đây là trò bịp bợm hiếm có, nhưng nó cũng không phải là sở trường của hắn. Sở trường của hắn sắp đến rồi.