Có ai đó gõ vào cửa kính xe khiến Tim Fiore choàng tỉnh, phản xạ của anh chỉ trong nháy mắt là rút khẩu SIG Sauer chĩa thẳng về phía có cử động.
“Cầu sắp sập rồi, anh phải ra khỏi đây nhanh lên”, một người lạ mặt la lên từ phía ngoài cửa kính.
Đầu Fiore đau kinh khủng như thể vừa bị nện một cú bằng tuýp nước. Trong một thoáng, anh vẫn chưa định thần được là mình đang ở đâu. “Nằm xuống đất”, anh hét lên với người đàn ông kia, “Nằm xuống đất ngay lập tức”.
Hoảng hồn, người đàn ông chạy bán sống bán chết.
Dù là nhân viên mật vụ kỳ cựu nhưng khi quay lại và nhìn thấy những gì đang xảy ra, Fiore vẫn không thể không bàng hoàng. Nửa sau chiếc xe chống đạn của anh và những người cùng đi đã biến mất; bốc hơi hoàn toàn. Nửa sau xe là nơi có khay súng bên dưới ngăn chở hàng và hàng ghế thứ ba, nơi đặc vụ Grossi và Swartley ngồi.
Một mảnh thép lớn của xe chìa ra xoắn nhọn như một cái chĩa xuyên qua hàng ghế thứ hai xiên qua hai người bạn của Amanda Rutledge. Amanda bất tỉnh nhưng Fiore không thấy cô bị vết thương nào. Anh chồm tới phía cô và tìm mạch. Mạch yếu nhưng quan trọng là Amanda vẫn còn sống, nhưng cô có thể cầm cự được bao lâu thì anh không chắc.
Fiore quay sang đồng đội của mình, cằm cô gục xuống ngực, bất động.
“Marcy?”, Fiore gọi trong khi tìm mạch của cô, “Có nghe thấy tôi nói không?”
Không có biểu hiện nào đáp lại.
Tháo nhanh dây an toàn, Fiore đạp cửa và hét vào bộ đàm, “Đây là Echo Một. Chúng tôi bị tấn công, tôi nhắc lại, Echo Một bị tấn công. Yêu cầu các đơn vị có mặt tại khu vực trả lời. Hết”.
Nhảy ra khỏi chiếc SUV, Fiore vòng ra phía sau xe kiểm tra một vòng. Thế quái nào mà chiếc SUV thứ hai cùng đoàn của mật vụ biến mất nhỉ? Đáng lẽ nó phải ở ngay sau xe Fiore chứ. Đến đây thì anh mới để ý đến những tiếng kêu thét gần đó. Những tiếng thét sợ hãi, đau đớn. Những chiếc xe hơi bị sức ép hất tung nằm lộn ngược la liệt gần đó. Những đoạn cầu lớn biến mất hoàn toàn. Xe của Fiore bị sức ép tiếp xúc theo một góc vuông trực tiếp vào cản trước và nhìn nắp capô và nóc xe cũng có thể đoán ngay được là nó đã bị lộn nhào ít nhất là ba hay bốn vòng. Rất may mắn là chiếc xe cuối cùng tiếp đất bằng bốn bánh trên phần cầu còn nguyên vẹn. Một quả bom không thể gây ra vụ nổ cỡ này, ít nhất phải từ hai trở lên. Những người bị thương nằm la liệt khắp nơi và những ai may mắn không bị thương thì hoặc ngồi yên trong xe hầu như vô thức vì bị sốc cực độ, hoặc chạy bán sống bán chết mong thoát khỏi sự kinh hoàng của vụ nổ.
Fiore thử mở cửa hông gần chỗ Amanda ngồi nhất nhưng không được. Tình hình là vỏ xe bị sức ép vặn đến mức này thì chui qua khoang chở đồ bị xoắn nát méo mó là không thể. Fiore đành chọn cách kéo Amanda qua xác hai người bạn của cô rồi ra ngoài bằng cửa phía bên kia.
Lúc đi vòng qua phần sau chiếc xe, anh nhận ra là túi cứu thương khẩn cấp cũng biến mất cùng với những thứ khác trong khoang chở hàng. Thứ duy nhất còn lại là chiếc cáng gập. Fiore cẩn thận rướn vào trong để tránh bị những mảnh sắt nhọn làm bị thương rồi tóm lấy chiếc cáng.
Fiore cũng cố gắng vực những đặc vụ khác ngồi thẳng dậy trong khi di chuyển sang phía hông bên ghế lái của chiếc SUV. Nhân viên mật vụ được huấn luyện như thế nhằm giảm nguy cơ bị sát thương hay ám sát và anh thực hiện động tác phòng bị này như một phản xạ vô điều kiện.
Giật mạnh để mở cửa, Fiore bò vào sâu nhất có thể và cởi dây đai an toàn của Amanda. Anh cố gắng đỡ cổ Amanda thật nhẹ nhàng và chắc chắn trong lúc kéo cô từ từ ra khỏi xe, vòng qua mũi sắt nhọn hoắt xuyên qua cơ thể hai người bạn ngồi cạnh và chỉ ngừng lại khi đã hoàn toàn đặt cô nằm lên cáng.
Đằng sau họ là hai nhịp cầu bị sập và phía trước là đường dẫn vào Manhattan, Tim Fiore xác định nhanh những tòa nhà lân cận để tìm chỗ trú ẩn. Kinh nghiệm tập huấn mách bảo anh cần đưa cô lên chỗ đất cao ngay lập tức; ở đó anh có cơ hội kiểm soát tình huống tốt hơn trong khi chờ trực thăng đến ứng cứu. Chuyển sang kênh bộ đàm của Trạm chỉ huy mật vụ, Fiore gọi, “Skybox, đây là Echo Một. Nghe rõ trả lời. Hết”.
“Nghe rõ, Echo Một”, Trạm chỉ huy đáp, “Echo Một báo cáo tình hình”.
“Chúng tôi bị tấn công. Có ít nhất hai xe chứa bom nổ tình cờ trên chặng chúng tôi đi qua. Echo Hai mất tích và hiện nay Echo Một bị mất hai đặc vụ, người thứ ba bị thương và xe bị hư hỏng nặng. Yêu cầu tiến hành chiến dịch Upswing ngay lập tức. Hết”.
“Không được Echo Một. Không thực hiện được”. Đặc vụ trực tại Trạm chỉ huy đáp. “Toàn bộ hệ thống cầu và hầm ra vào Manhattan đều bị tấn công. Chúng tôi vừa nhận được báo cáo là trực thăng của Sở Cảnh sát New York vừa bị bắn hạ bởi hỏa lực từ dưới đất. Không phận thành phố New York quá nguy hiểm và đã nhận được lệnh không sử dụng máy bay cho đến khi nào có thông báo mới. Xe có khả năng chạy được tiếp không? Hết”.
Toàn bộ hệ thống cầu và hầm? Thế là thế quái nào nhỉ? Tuy khó hiểu nhưng Fiore không mất thời gian để tìm câu trả lời, “Không được. Xe bị phá hủy hoàn toàn. Hết”.
“Echo Một, giữ nguyên vị trí. Hết”.
Giữ nguyên vị trí? Thằng cha này điên rồi chắc? Cứ đứng đây thì nguy hiểm sẽ rất lớn và Fiore cũng không dám chắc là vụ nổ vừa rồi chỉ là tình cờ đối với họ. Nếu có ai đó đang toan tính ám sát Amanda ngay lúc này thì sao?
Quan sát nhanh sự hỗn loạn xung quanh, Fiore cúi xuống kiểm tra mạch của Amanda lần nữa. Mặc dù mỗi đội đều có chuyên gia cứu thương nhưng mọi thành viên đều được huấn luyện các kỹ năng cứu thương trong trường hợp khẩn cấp. Fiore sợ rằng nếu Amanda không được hỗ trợ y tế sớm thì cô khó có thể vượt qua được.
“Skybox, chúng tôi cần sơ tán ngay! Hết”.
“Giữ nguyên vị trí, Echo Một. Hết”.
Fiore đang định sạc cho đặc vụ trực tổng đài về việc anh ta nên làm gì thay vì chỉ yêu cầu người khác giữ nguyên vị trí thì đột nhiên nghe thấy có tiếng người đi tới vòng qua mũi xe.
Anh chồm người lên che cho Amanda Rutledge ngay lập tức, chĩa súng về phía tiếng động và ngón trỏ ép vào cò súng sẵn sàng nhả đạn.
Thứ mà ngay sau đó Fiore thấy là một khẩu súng thò ra từ cản trước của xe. Anh hiểu rằng mình đã đúng - một cuộc tấn công thứ hai.
Ngón trỏ Fiore chuẩn bị bóp cò súng thì anh nghe thấy, “Lạy Chúa, Tim. Đừng bắn! Marcy đây”.