Với tấm hộ chiếu ngoại giao mang quốc tịch Libi giả mạo, Abdul Ali phát hiện ra bộ phận an ninh của tòa nhà 24 tầng rất dễ điều khiển khi hắn đến. Giọng Libi của hắn không chê vào đâu được, hắn yêu cầu người đàn ông ngồi sau quầy lễ tân nhấc điện thoại và quay thẳng tới số của đại sứ quán.
Khi viên trợ lí của vị đại sứ trả lời, anh nhân viên lễ tân nói vài từ và đợi hồi đáp, sau đó anh ta hài lòng gác máy.
Sau khi được mời ngồi ghế, và được thông báo rằng viên trợ lí đang xuống, Ali mắng người đàn ông làm sao có thể ngồi trong lúc như thế này được. Người Libi đánh giá cao cử chỉ lịch thiệp, và việc mắng nhiếc người khác ở nơi công cộng được cho là cực kì bất lịch sự. Anh chàng lễ tân không phải là thằng ngu. Anh ta từng gặp loại người này, và anh ta biết cho dù tấm hộ chiếu có nói lên điều gì thì người đàn ông này cũng không phải là một nhà ngoại giao. Thực tế, anh ta đã gặp quá nhiều nhân viên tình báo kiêu ngạo để biết người đàn ông này là thế nào. Từ lâu anh chàng lễ tân đã đặt ra giả thuyết rằng ở quê nhà anh ta có một trang trại nơi trọng lượng của những chiếc xe vận tải đã biến họ thành những kẻ như thế.
Vài phút sau, cánh cửa thang máy mở ra và viên trợ lí của ngài đại sứ bước ra cùng một người cao lớn mà Ali cho rằng đó là một phần của chế độ an ninh của Tòa nhà Libi. Viên trợ lí bước lại phía bàn lễ tân nói qua vài câu với người đứng sau quầy, sau đó xem xét hộ chiếu của vị khách, lướt nhanh qua các trang. Cuối cùng, anh ta tiến lại phía Ali.
Sau khi chào theo nghi thức xã giao của Libi, viên trợ lí chìa tay ra và tự giới thiệu. Anh ta không trả lại tấm hộ chiếu. “Tôi tưởng tôi biết tất cả các đặc vụ hoạt động tại New York”, anh ta khẳng định. “Tại sao chúng ta chưa từng gặp nhau?”
Ali vẫn giữ bình tĩnh và lạnh nhạt - thái độ mà hắn cảm thấy phù hợp nhất với vai trò hắn đang diễn. “Vì tôi không hoạt động ở đây”, hắn đáp “Tôi hoạt động ở Washington”.
Viên trợ lí gạt lời giải thích sang một bên. “Anh khẳng định anh có chuyện cần nói với ngài đại sứ?”
“Đúng thế”.
“Hi vọng anh có thể hiểu rằng với những việc diễn ra ngày hôm nay, ngài đại sứ khá bận. Sao anh không nói với tôi và tôi sẽ giải quyết?”
Ali cười giả lả. Số vũ khí hắn giấu bên dưới chiếc vali làm bằng thủ công khiến hắn thấy nặng trĩu. “Nếu công việc tôi được phái tới có thể giải quyết ở cấp trợ lí của đại sứ, tôi sẽ vui lòng làm thế, nhưng tôi chỉ tới để gặp ngài đại sứ”.
Viên trợ lí không thích thái độ của tay sĩ quan tình báo này. “Vậy tại sao chúng tôi không được báo trước về chuyến viếng thăm của anh?”
Ali đã chuẩn bị quá kĩ lưỡng cho các câu hỏi của viên trợ lí. “Với những chuyến công tác ngoại giao ra nước ngoài, đặc biệt là khi liên quan đến các vấn đề an ninh quốc gia, thì sự xuất hiện không báo trước của các sứ giả là hết sức bình thường, cả tôi và anh đều hiểu điều này. Giờ đừng lãng phí thời gian của tôi nữa, đưa tôi tới gặp đại sứ đi”.
“Khá lắm”, viên trợ lí nói tiếp, quyết tâm dẹp bỏ tính kiêu ngạo của gã đàn ông này. “Nhưng rất không bình thường khi một sứ giả xuất hiện giữa hoàn cảnh không mấy tốt đẹp này. Tôi nghĩ tốt hơn anh nên chờ ở đây trước khi chúng tôi xác định được thân phận anh. Đây không phải là lúc để các phái đoàn Arab tại Mỹ tổ chức các cuộc gặp bí mật”.
Ali lắc đầu. “Tất nhiên chờ đợi là một cách giải quyết khôn ngoan, nhưng thông tin tôi mang đến cho đại sứ lại có tính thời sự”.
“Tôi rất tiếc”, viên trợ lí đáp, “nhưng nếu không biết thông tin này liên quan đến chuyện gì, thì tôi không được phép làm phiền đại sứ. Chúng tôi luôn phải ởtrong tình trạng cảnh giác cao độ”.
Ali mỉm cười, và lần này là thật. “Nói với đại sứ, Tripoli không muốn sử dụng nơi này làm khách sạn nữa”.
“Khách sạn à? Anh đang nói cái gì vậy?”
Nhìn nhân viên an ninh đi cùng, Ali nói “Dùng bộ đàm nói chuyện với ngài đại sứ ngay lập tức và chuyển lời nhắn của tôi. Bảo ông ấy rằng người Mỹ và hành lí của họ không được chào đón ở đây nữa”.
Người bảo vệ nhìn viên trợ lí đang hết sức kinh ngạc, mặc dù viên trợ lí không tin nổi những gì tai đang nghe thấy nhưng anh ta vẫn gật đầu đồng ý.
Người bảo vệ nói vào chiếc micrô nhỏ gắn trong tay áo, và khi tai nghe vang lên tiếng trả lời, anh ta quay lại thì thầm với viên trợ lí.
Nhìn Ali, anh ta bất đắc dĩ đáp “Đại sứ sẽ gặp anh ngay bây giờ. Hãy đi theo tôi”.