Truy Sát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

CAO NGUYÊN SCOTTISH

29 THÁNG 5

Eileanaigas là ngôi biệt thự mười hai phòng nằm ở rìa phía Bắc của một hòn đảo cách biệt rừng phủ kín giữa lưu vực sông Beauly. Ngoài vẻ tráng lệ của gỗ bulô bạc, linh sam Douglas, gỗ vân sam và gỗ thông, ngôi biệt thự này còn bao gồm một bể bơi nước nóng ngoài trời, những cụm vườn nhỏ đối xứng, một hầm rượu lớn và hệ thống an ninh ngang tầm và không kém bất cứ hệ thống an ninh dành cho các nguyên thủ quốc gia nào. Hệ thống an ninh ở đây là tối cần thiết vì chủ nhân của ngôi biệt thự có không ít kẻ thù quyền lực, mà nhiều người trong số họ đã từng là khách hàng cũ của chủ nhà.

Còn được biết đến với cái tên “Gã Lùn”, chủ ngôi biệt thự Eileanaigas sống theo phương châm: kiến thức không thể cân bằng quyền lực, chỉ có ứng dụng kiến thức một cách hợp lý mới cân bằng được quyền lực. Và nếu được ứng dụng một cách hoàn toàn chuẩn xác, kiến thức còn có thể bằng với sự thịnh vượng đáng kinh ngạc.

Với phương châm sống của mình, gã Lùn đã trở nên giàu có bằng việc mua, bán và trao đổi thông tin mật. Sự nhạy bén trong kinh doanh và sở thích sở hữu những thứ tốt nhất có thể lại là sự tương phản trái ngược với vóc dáng của gã Lùn. Chỉ cao không đầy một mét, gã Lùn không thể với được đồ vật trong nhà mà không cần bắc thang, bê ghế, thường là phải dùng đến thang dạng nhỏ bằng gỗ cứng chạm khắc cầu kỳ. Ngôi biệt thự là sự tương phản của cách mà gã Lùn nhìn nhận bản thân mình và chỉ một số khu vực mang tính riêng tư nhất của ngôi biệt thự này được thiết kế cho phù hợp với vóc người của gã Lùn.

Một sự tương phản về nhìn nhận bản thân khác của gã Lùn là hai con chó trắng như tuyết giống Cáp-ca, Argos và Draco không bao giờ rời chủ. Argos và Draco là giống chó nghiệp vụ của quân đội Nga và lực lượng tuần tra biên giới Đông Đức cũ, nặng hơn chín mươi cân và cao hơn một mét. cả hai đều sung sức và cực kỳ hung tợn đối với người lạ có mặt trong lãnh thổ của chúng. Chúng là lực lượng bảo vệ hoàn hảo cho lãnh địa của gã Lùn, và đối với một người có cuộc sống song song với sự lật lọng và đe dọa , chúng thực sự an toàn vì bản năng của loài chó không bao giờ phản bội. Thật ra, gã Lùn luôn tự tin rằng có một lúc nào đó, hai con chó sẽ cứu mạng mình.

Lúc này, Argos và Draco ngồi thận trọng gần lò sưởi, bên ngoài cơn bão mùa hè đang mạnh dần lên. Mặc dù hơi ấm từ ngọn lửa tỏa ra làm cơn buồn ngủ kéo đến, chúng vẫn dán chặt mắt vào người đàn ông vừa đến.

“Whisky chứ?’ gã Lùn hỏi khách.

“Tôi không uống rượu”, khách đáp. Khuôn mặt anh ta có đôi mắt nhỏ dài nằm trên chiếc mũi đặc trưng của người Arab. “Tôi rất ngạc nhiên, tưởng ông biết rõ về tôi nhiều hơn cơ đấy”.

Gã Lùn cười mỉm và rót cho mình một ly Brandy Germain-Robin. “Abdul Ali, tên khác Ahmed Ali, Imad Hasan và Ibrahim Rahman; ngày sinh: không xác định được; nơi sinh: không xác định được mặc dù giới tình báo phương Tây phỏng đoán là Bắc Phi, có lẽ là Algeria hoặc Morocco và vì thế biệt danh do CIA đặt là ‘người Berber’[1]”.

“Mặc dù vẫn chưa có cơ quan tình báo phương Tây nào có được ảnh chân dung nhưng họ phỏng đoán rằng gã đã thực hiện nhiều lần giải phẫu để thay hình đổi dạng. Nói được hơn năm ngoại ngữ, gã đã từng sống hơn một chục quốc gia trên thế giới mà quá nửa số đó là các nước phương Tây. Mục đích của tất cả việc này là biến nhân thân gã thành một bóng ma - một người có mặt ở những nơi mình muốn vào bất cứ lúc nào mà không ai biết anh có từng thực sự xuất hiện ở đó hay không”.

“Giới tình báo cho rằng gã đã từng được tập huấn về hoạt động nghiệp vụ đặc biệt cũng như tình báo quân sự nhưng không ai biết hoặc có thể biết đối tượng đào tạo cho gã là ai. Gã nằm trong danh sách các đối tượng nghi vấn liên quan đến hơn ba mươi sáu vụ tấn công khủng bố vào các mục tiêu phương Tây cũng như trực tiếp dính líu vào mười một vụ ám sát đáng chú ý, trong đó có hai điệp viên MI-6[2] ba điệp viên Mossad[3] và bốn nhân viên chìm đặc biệt của CIA”.

“Thông tin nhận dạng của gã là chiều cao khoảng 1,7-1,9 mét, vết chàm hình mũi mác bên vai trái. Nói một cách ngắn gọn, gã là một trong những đối tượng được tất cả các cơ quan tình báo phương Tây đặt lên danh sách theo dõi đặc biệt nhất”.

Ali hoàn toàn ấn tượng. “Thông tin chuẩn lắm, trừ vết chàm, tôi chẳng có vết chàm nào cả”.

“Bây giờ thì có đấy”, gã Lùn đáp. “Tôi đã bổ sung thông tin này vào hồ sơ riêng của anh và xác nhận chéo với ba nguồn thông tin của mình. Có thể một ngày nào đó nó sẽ có ích cho tôi, coi như một phần thưởng đi. Al-Qaeda đã mang lại cho tôi những cơ hội kinh doanh đáng kể trong những năm qua”. Gã Lùn leo lên ghế bành của mình, “Nhưng thôi, hãy nói về lý do anh đến đây đi”.

“Tôi nghĩ là ông biết tại sao tôi đến đây”.

“Đúng. Anh đến vì chuyện người của anh ở Somalia, Mohammed bin Mohammed”.

Ali gật đầu.

“Tôi đã gửi tất cả tài liệu tôi có được về việc này cho cấp trên của anh. Điều tôi không hiểu là anh vẫn muốn gặp trực tiếp tôi”.

“Kinh nghiệm của tôi cho thấy là ngay cả khi công việc của chúng ta đều chứa đựng nhiều điểm tế nhị, không có gì có thể thay thế được một cuộc gặp trực tiếp”.

“Cứ cho là như thế, nhưng cuộc gặp này vẫn khá bất thường”, gã Lùn đáp, nắm ly rượu bằng đôi tay bé xíu của mình.

“Cũng có những điểm bất thường xung quanh việc Mohammed mất tích”.

“Ali, lý do duy nhất khiến tôi đồng ý gặp anh là mối quan hệ làm ăn lâu dài giữa tôi và cấp trên của anh. Nếu có gì cần hỏi, mời anh tự nhiên”.

Ali quan sát thái độ của gã Lùn trong vài giây trước khi hỏi. “Tôi muốn biết anh đã tìm được những thông tin gì”.

“Như tôi đã nói, tất cả đều nằm trong tập tài liệu. Giống như cách làm việc của tôi, tài liệu được chuẩn bị rất tỉ mỉ”.

“Tôi cũng vậy, nhưng đôi khi thông tin phụ và nhỏ lại có thể bị bỏ bên ngoài”.

“Tôi không bao giờ bỏ sót thông tin phụ, nhỏ hay những dạng thông tin tương tự”, gã Lùn đáp.

“Không thể chắc chắn một cách tuyệt đối đâu. Có những thông tin có vẻ vụn vặt nhưng lại trở nên hết sức quan trọng đối với chúng tôi hiện nay. Xin hãy chiều ý tôi”.

Gã Lùn nhấp một ngụm Brandy dài và biết rằng nói dối Ali sẽ có thể là một sai lầm cực lớn. Không có gì đảm bảo rằng liệu Al-Qaeda có một mảnh trong trò chơi xếp hình mà gã Lùn lại không hề biết. Tất cả mọi thứ mà gã Lùn có thể làm là tuân thủ kế hoạch của mình và điều không tránh khỏi là có lẽ Al-Qaeda sẽ đến thẩm vấn gã Lùn vì gã Lùn là một trong số rất ít người biết về nơi lẩn trốn của Mohammed bin Mohammed. “Người của anh tại Somali là mục tiêu bắt giữ của một nhóm đặc nhiệm bí mật Mỹ”.

“Mỹ”, Ali lặp lại, “Không phải Israel sao? Ông chắc chắn về điều đó chứ?”

“Tài liệu mà tôi chuyển cho cấp trên của anh cũng đề cập đến điểm này, Mohammed được đưa bằng tàu riêng đến bờ Đông của Mỹ và sau đó được chuyển đến thành phố New York bằng máy bay trực thăng”.

“Và ông ta vẫn còn sống?”

“Theo như tôi hiểu thì là như thế, nhưng Mohammed có vấn đề về sức khỏe, hình như là vấn đề nghiêm trọng...”

“Bệnh về thận”, All ngắt lời, kết thúc câu nói thay cho gã Lùn, “chúng tôi biết như vậy”.

“Vì thế, sẽ không thuận tiện cho những người bắt giữ thẩm vấn ông ta”.

“Đây là điểm tôi không hiểu. Nếu người Mỹ bắt ông ta, sao họ lại đưa luôn ông ta đến Mỹ mà không giao lại cho một chính phủ thân Mỹ nào đó thẩm vấn ông ta trước?”

“Ali, tôi không diễn dịch thông tin tình báo. Tôi chỉ chuyển thông tin mà thôi. Anh còn muốn hỏi gì nữa không?”

“Có đấy”, tên sát thủ nhà nghề đáp. Khi thấy Ali luồn tay vào bên trong áo khoác, hai con chó giống Cáp-ca bắt đầu gầm gừ.

Gã Lùn đặt ngón tay lên cái cò nhỏ xíu của vũ khí bí mật cài dưới bàn làm việc của mình trong khi tay kia ra hiệu cho chó của mình yên lặng.

Biết là có súng bên dưới bàn chĩa vào tầm bụng mình, Ali chậm rãi rút một tờ giấy từ túi trong áo khoác của mình, đặt lên bàn và đẩy về phía gã Lùn.

Gã Lùn đọc tờ giấy và lý do tại sao Ali muốn gặp trực tiếp mình biết. “Tổ chức của anh không trả tiền để tôi tư vấn nhưng tôi sẽ cho anh lời khuyên. Miễn phí. Hãy coi vụ này là tổn thất đã rồi và tiếp tục công việc của mình. Thậm chí nếu tôi có thể tìm được địa điểm chính xác lúc này của Mohammed, đề xuất của anh là tự sát. Không thể thực hiện được”.

“Ông không cần lo về chuyện đó. Chúng tôi chỉ cần biết liệu ông có thể đưa một người của chúng tôi và thiết bị của họ đến nơi cần thiết vào khung thời gian định sẵn hay không”, Ali đáp.

“Có đủ tiền thì mọi việc đều là có thể, nhưng - “

“Hai mươi triệu đôla, quan trọng nhất là ông sẽ được trả gấp đôi giá bình thường của ông cộng với năm triệu đôla thưởng thêm nếu như kế hoạch được thực hiện thành công”.

“Thành công có nghĩa là sau khi anh có thể giải thoát cho người của mình”.

Ali gật đầu. “Hãy coi đó là một khoản thưởng động viên”.

Gã Lùn im lặng trong chốc lát, làm động tác như mình đang cân nhắc đề nghị của Ali. Dưới tay mình, với số tiền này, gã Lùn sẽ đủ để có được những gì mình cần từ đầu mối NSA của mình, nhưng gián điệp hai mang tại Bộ Quốc phòng sẽ đắt hơn rất nhiều. Tuy vậy, gã Lùn tin chắc hắn có thể có những gì hắn cần mà số còn lại cho hắn vẫn là rất lớn. “Ali, vấn đề lớn nhất mà anh đang đối mặt là thời gian. Nếu anh cho thêm thời gian, khả năng thành công của anh sẽ cao hơn”.

“Sẽ không có thêm thời gian. Theo lịch định, Mohammed sẽ phải thực hiện hoạt động chuyển giao tối quan trọng cho chúng tôi trong thời gian ngắn nhất”.

“Vậy có lẽ tôi sẽ phải đề nghị anh tìm người khác thực hiện đề xuất của anh”.

“Sẽ không có ai khác cả. Đối tác mà Mohammed đang thương lượng vụ chuyển giao mà tôi đã nói sẽ chỉ làm việc với ông ta mà thôi. Nếu Mohammed không thể gặp đối tác đúng hạn, chúng tôi sẽ mất vụ này và đối tác kia sẽ tìm một khách hàng tiềm năng khác. Nếu trường hợp này xảy ra, những gì chúng tôi mất sẽ còn lớn hơn nhiều sự mất mát một thành viên cấp cao của tổ chức”.

“Anh có phiền không nếu tôi muốn biết về nội dung của vụ chuyển giao đó?”

“Điều đó hoàn toàn không liên quan đến việc của ông”, Ali đáp.

Gã Lùn cười nhẹ và hoàn toàn hiểu rằng Al-Qaeda đang lùng mua thứ gì vì chỉ có rất ít thứ mà Al-Qaeda lại sẵn sàng bỏ ra nhiều tiền đến thế để đưa được đại diện đàm phán của mình ra đúng hạn. “Nếu anh thành công, người Mỹ sẽ thậm chí mở cả cửa địa ngục để tìm ra anh, tất cả các anh”.

Abdul Ali không hiểu gã Lùn định nói đến thành công trong việc giải cứu Mohammed bin Mohammed hay vụ chuyển giao với sự đàm phán của Mohammed. Nhưng dù sao cũng chẳng quan trọng. “Chúng tôi đã đưa ra giá của mình, bây giờ là phần của ông. Nhận hay không?”

Hãy nghĩ nếu đã từng mơ về một cơ hội như thế này trong chừng ấy năm, gã Lùn liệu có thể làm gì hơn là chấp nhận.

Khi rời ngôi biệt thự, Abdul Ali không thể kìm một nụ cười mỉm vì việc gã Lùn nhận lời đề nghị và giúp người của Al-Qaeda thực hiện điều mình muốn đã là một cái kết định sẵn. Điều làm kẻ sát thủ chuyên nghiệp thỏa mãn nhất là gã Lùn không hề biết rằng Al-Qaeda đã biết chính hắn là người bán đứng Mohammed bin Mohammed cho người Mỹ. Mạng lưới liên lạc của Al-Qaeda có thể không phủ khắp nhưng vẫn có hiệu quả một cách bất ngờ.

Sự có ích của gã Lùn sẽ sớm phát huy tác dụng và ngay khi sự có ích đó được tận dụng hiệu quả đến cùng, Ali sẽ cảm thấy thú vị khi đưa cuộc sống ký sinh của gã Lùn đến một điểm kết cực kỳ bi thảm.

❀ ❀ ❀

[1] Những tộc người bản địa sống ở Bắc Phi, phía Tây của lưu vực sông Nin. Họ phân bổ rải rác từ Đại Tây Dương tới ốc đảo Siwa, ở Ai Cập và từ Địa Trung Hải tới sông Niger.

[2] MI-6: Cơ quan mật vụ Anh.

[3] Mossad: Viện các Chiến dịch Đặc biệt và tình báo, là cơ quan tình báo của Israel, có vai trò tương đương như CIA của Mỹ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Brad Thor

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.