Truy Sát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 58

❊ ❊ ❊

Khi hai người lạ mặt hạ vũ khí xuống và gạt chai nước Morgan vừa đưa họ ra, Harvath hỏi “Các anh đang làm gì ở đây?”

“Đây là ca của chúng tôi”, người có quyền cao hơn nói. Anh ta tự giới thiệu mình là Đội trưởng Steve Gonzalez, thuộc lực lượng Hải quân Hoa Kỳ.

“Với những gì xảy ra ở đường hầm Lincoln, sao các anh không đến sớm hơn?” Herrington hỏi.

“Mệnh lệnh. Hãy tin tôi, tôi và Tommy muốn xuống dưới này ngay khi nghe thấy những âm thanh nhưng như thế là vi phạm quy định”.

Quy định” của ai?” Harvath hỏi.

“Của đại tá Forrester”, Thomas Tecklin nói. “Ông ấy đã nói qua cho chúng tôi mọi tình huống bất ngờ ông ấy có thể lường trước. Điều cuối cùng ông ấy muốn nhấn mạnh là bất kì nhân viên an ninh nào bị bắt quả tang có mặt tại vụ nổ thứ yếu nghĩa là anh ta đã để cho kẻ lạ mặt xông vào hiện trường”.

“Từ từ”, Gonzalez xen vào, anh ta nhìn thi thể của các đồng nghiệp trong lực lượng Hải quân - và những người họ có trách nhiệm bảo vệ - một đống bừa bãi trên sàn nhà. “Chúng ta hãy bắt đầu nói về chuyện đã xảy ra ở đây”.

“Đó là điều chúng tôi đang tìm hiểu”, Harvath nói. “Đại tá Forrester đã cho chúng tôi biết địa điểm này”.

Gonzalez không tin Harvath. “Ông ấy chẳng bao giờ làm thế. Đây là địa điểm tối mật”.

“Ông ấy không có lựa chọn”, Herrington đáp, anh đánh giá cao sự trung thành của người đàn ông này với nhiệm vụ và chỉ huy của mình. “Ông ấy không muốn thấy thêm người lính thủy đánh bộ nào thiệt mạng nữa”.

“Thêm?” Morgan nhắc lại. “Ý anh là sao, ông ấy không muốn thấy thêm người lính thủy nào chết nữa. Lính thủy nào?”

“Hai địa điểm khác đã bị tấn công”, Harvath nói. Anh cẩn trọng chọn ngôn từ, vì anh muốn xem các lính thủy biết được đến độ nào.

Gonzalez rất lo lắng. “Địa điểm nào?”

“Cơ sở Transcon, Kim Cương Geneva và Đại lý thu đổi kim hoàn”.

“Lạy chúa tôi”, Tecklin nói. “Có tồi tệ không?”

“Tệ giống nơi này. Không còn ai sống sót”.

“Đó là kẻ nào?”

“Chúng tôi tin đó là bọn Al-Qaeda”.

“Al-Qaeda á? Tại sao?”

“Chúng tôi không biết tại sao”, Harvath trả lời. “Chúng tôi hi vọng các anh có thể giúp chúng tôi điều gì đó. Có gì đặc biệt về các thông tin được xử lí ở đây mà chúng thấy có ích không?”

“Một cách chính thức” Gonzalez đáp, “chúng tôi không biết gì về các thông tin lưu trữ ở đây. Nhiệm vụ của chúng tôi là bảo vệ địa điểm này”.

“Còn không chính thức?”

“Không chính thức? Các anh biết đấy, mọi người nói chuyện với nhau. Anh không thể không nghe thấy. Đó là những thông tin mang tính chính trị. Một số thông tin rất tầm thường, một số rất hay thay đổi. Kiểu như các gián điệp trong các chính phủ nước ngoài, những vụ giết người bị ỉm đi, âm mưu ám sát, những nỗ lực đảo chính - vân vân và vân vân. Nếu các anh tin thì còn có những thông tin nóng hổi hơn thế, nhưng nóng hổi hơn cả là sự im lặng của con người nơi đây về những thông tin ấy .Vào cuối ngày, thường chúng tôi nghe được rất ít. Và không một thông tin nào có giá trị như thông tin về bọn Al-Qaeda - chí ít thì tôi nghĩ chẳng có thông tin nào sánh ngang được với tin này”, người lính thủy chỉ huy vừa nói vừa bước vào bên trong.

Ba địa điểm và không có một chỉ huy nào. Điều đó khiến Harvath phát điên. Càng tìm hiểu, họ càng thấy điều đó thật vô lí. Cho dù có động thái nào đi chăng nữa, họ vẫn không thể tìm ra kẻ đứng đằng sau những cuộc tấn công này. “Thế còn địa điểm thứ tư?” anh hỏi.

“Địa điểm thứ tư nào?” Gonzalez nói.

“Đội trưởng, chúng tôi biết còn có địa điểm thứ tư, địa điểm cuối cùng. Đại tá Forrester đã nhắc đến trước khi bị giết. Nếu chúng tôi không nhầm, đó chính là nơi bọn khủng bố đang đến”.

Gonzalez không trả lời.

“Anh ta nói đúng”, Tecklin nói. “Chúng ta phải cảnh báo cho họ”.

“Im đi”, Gonzalez ra lệnh.

“Tại sao? Những người này biết về địa điểm thứ tư, và họ rất đúng khi nói bọn khủng bố có thể cũng đến đó”.

“Chúng ta không biết”.

“Đội trưởng, chúng đã tấn công ba trong số bốn địa điểm. Theo tôi, rất có khả năng bọn Al-Qaeda biết rõ về địa điểm cuối cùng. Chúng ta không thể cứ ngồi đây và để người của chúng ta bị sát hại. Chúng ta phải cảnh báo cho họ”.

Gonzalez đang giằng xé. Một mặt, mạng sống của các lính thủy đánh bộ đồng sự của họ đang lâm nguy, mặt khác là những mệnh lệnh dường như không có ý nghĩa mấy vào thời điểm này. Tuy nhiên, mệnh lệnh vẫn là mệnh lệnh”.

“Chí ít anh cũng sẽ gọi đến địa điểm thứ tư và cảnh báo họ chứ?” Harvath hỏi.

“Không quan trọng. Tôi đã cố gọi từ máy điện thoại trả tiền ngoài kia trước khi chúng tôi bước vào đây rồi”.

“Không có trả lời?”

“Những gì tôi nhận được là tín hiệu bận và câu trả lời rằng hệ thống đang quá tải”.

“Anh đã thử gọi cho Transcon và Kim Cương Geneva chưa?”

Gonzalez lại gật đầu. “Tình trạng tương tự”.

“Anh phải cho chúng tôi biết địa điểm thứ tư nằm ở đâu”.

“Tôi rất tiếc, tôi không thể nói gì về địa điểm đó hay các địa điểm kia”.

Bob Herrington thấy thế là quá đủ. “Vì chúa, đội trưởng. Những người kia sắp chết rồi, nếu anh không chịu giúp chúng tôi. Hãy quyết định một cách sáng suốt đi”.

“Tôi không thể”.

“Quỷ tha ma bắt anh đi. Chỉ huy của anh đã bị giám đốc một chương trình của NSA bắn chết, và lúc này anh là người có quyền cao nhất ở đây. Anh nghĩ họ sẽ đưa anh ra tòa án binh vì đã cố gắng cứu địa điểm kia chắc?”

“Giám đốc chương trình của NSA à?” Tecklin hỏi.

Gonzalez không muốn biết thêm gì nữa. Anh ta đã quyết định. “Tôi rất tiếc, tôi có mệnh lệnh của tôi”.

“Ném quách anh và cái mệnh lệnh của anh đi”, Herrington nói. “Tôi tưởng lính thủy đánh bộ thông minh hơn cơ chứ. Chắc là tôi nhầm”.

Lúc Bob bỏ đi trong sự tức giận thì Harvath kéo Gonzalez sang một bên và nói “Steve, tôi rất tôn trọng các mệnh lệnh của anh, nhưng ít nhất hãy đưa Morgan theo và tới đó ngay. Các anh có thể giúp đỡ họ. Bọn khủng bố có đủ người để ngồi chật trên ít nhất hai chiếc Tahoe”.

Đội trưởng lắc đầu. “Không thể được. Chúng tôi phải bảo vệ địa điểm này và đảm bảo không một ai khác bước vào đây cho đến khi cứu viện tới”.

“Anh biết là sẽ mất thời gian”.

“Không sao. Những thông tin này cần được bảo vệ”.

“Ngay cả nếu điều đó có nghĩa là các lính thủy đánh bộ kia chết?”

Gonzalez nhìn Harvath và từ từ gật đầu. Cho dù thế nào đi nữa anh ta cũng sẽ giữ vững vị trí. Còn trong lúc đó, các đồng đội của anh ta có thể đã mất mạng rồi.

Trong chốc lát, Harvath tự hỏi liệu họ có thể dùng vũ lực buộc người lính thủy đánh bộ nói ra không, nhưng rồi anh quyết định không làm thế. Mặc dù biết anh ta đã có quyết định sai lầm, nhưng Harvath sẽ không hành hạ một người trung thành tuyệt đối với nhiệm vụ mình được giao.

Anh chuẩn bị tha thiết khẩn cầu, với tư cách của một người lính với một người lính thì Paul Morgan nhận ra và ra dấu muốn nói chuyện với anh.

“Có chuyện gì vậy?” Harvath vừa nói vừa bước về phía Morgan.

“Tôi biết địa điểm thứ tư”.

Harvath không thể tin nổi. “Bằng cách nào?”

“Tecklin đã cho tôi biết. Chúng ta đều đã được huấn luyện căn bản ở doanh trại Pendleton. Hóa ra chúng ta được đào tạo như nhau”.

“Vậy là vì quá trình huấn luyện ấy mà anh ta đã cung cấp thông tin cho ông?”

“Không”, Morgan đáp. “Anh trai anh ta nằm trong đội bảo vệ địa điểm thứ tư. Khi hai người bọn họ gia nhập lực lượng Hải quân, họ có hứa với người bố rằng họ sẽ làm tất cả để đảm bảo người kia sẽ không gặp chuyện tồi tệ nào. Anh ta tôn trọng Gonzalez, nhưng theo anh ta hiểu, lực lượng Hải quân không chỉ dạy anh ta cách tuân lệnh, mà còn dạy anh ta biết cách xử lí với các mệnh lệnh cũ, khi những mệnh lệnh không còn có giá trị và mạng sống của nhiều người đang ngàn cân treo sợi tóc”.

“Đó là lí do anh ta muốn chúng ta biết địa điểm đó. Nhưng hãy đợi cho đến khi anh biết nó ở đâu. Đầu tiên tôi tưởng anh ta chơi sỏ tôi, nhưng anh ta thề anh ta nói thật”.

“Nó ở đâu? Địa điểm thứ tư nằm ở đâu?”

Morgan giơ bản đồ của Tecklin lên, và Harvath gần như không tin nổi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Brad Thor

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.