Truy Sát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Đi từ Rouses Point đến Manhattan mất khoảng năm tiếng rưỡi nhưng với sự trợ giúp của một bình đầy cà phê, chân ga luôn lút sàn, George Clinton và nghị viện Harvath chỉ cần bốn tiếng đồng hồ.

Mở cửa nóc và cửa kính, bản “Tear the Roof Off the Sucker” vang lên từ dàn loa phía sau chiếc Chevy TrailBlazer đen, Harvath phóng xe qua cầu Triborough nhằm hướng Manhattan khoảng sau hai giờ chiều một chút. Nhìn về phía đường chân trời với dòng xe tấp nập chuẩn bị đón kỳ nghỉ cuối tuần, anh nghĩ thời tiết không thể đẹp hơn - khoảng 26oC, ngập nắng và độ ẩm khá thấp, một kỳ nghỉ cuối tuần hoàn hảo.

Sau một tiếng bên ngoài thành phố, Harvath gọi điện cho bạn thân của mình, Robert Herrington, lính thuộc lực lượng đặc nhiệm Delta đã nghỉ hưu mà bạn bè của hai người vẫn gọi thân mật là “Bob viên đạn” để hẹn nơi gặp nhau.

Vì Bob vẫn đang dọn đồ dở ở Hội Cựu chiến binh Manhattan, cả hai hẹn gặp tại quán rượu quen của Harvath, Pig & Whistle gần Quảng trường Thời đại, nơi cả hai đã từng bắt đầu cuộc hẹn đầu tiên của hội Nghiện rượu nặc danh, lang thang từ quán này sang quán khác.

Lái xe loanh quanh khu kế cận khoảng hai mươi phút, Harvath dừng lại ở gara rẻ nhất mà anh thấy, rồi đồng ý trao ba panh máu và một bộ phận nội tạng quan trọng của cơ thể trên danh nghĩa để được thanh toán sau rồi bước qua bốn dãy nhà tới quán Pig.

Phục vụ bàn và khách trong quán dán mắt vào màn hình TV. Harvath chọn một ghế ở quầy bar, gọi một vại bia Bare Knuckle Stout[1] và cố nhẩm lại những sự kiện vừa xảy ra.

Các kênh trên TV đều đang đưa tin nóng về một vụ bắt giữ con tin tại một trường phổ thông tại khu Bronx. Bắt đầu kỳ nghỉ cuối tuần và Ngày Độc lập thế này mới hay làm sao, Harvath tự nhủ. Anh gọi một phần ăn trưa và cố quên thế giới và những vấn đề của nó trong phút chốc.

Trí nhớ Harvath quay lại lần đầu tiên anh gặp Bob Herrington, cả hai cùng được cử làm giảng viên khóa tập huấn Tác chiến Đặc biệt cho lực lượng đặc nhiệm của một chính phủ Nam Mỹ thân Mỹ. Nhiệm vụ cuối cùng của đội đặc nhiệm là trình diễn các kỹ năng đồng thời tập hợp lại tại một khu đất cao nơi tổng thống, tướng tá và các nhân vật VIP dự khán. Mấu chốt của nhiệm vụ này là làm sao thực hiện được tất cả các nội dung trong một khung thời gian tương đối hạn hẹp.

Mặc dù mọi thành viên của đội đặc nhiệm đều trình diễn các kỹ năng tốt hơn mức hai giảng viên Mỹ của họ mong đợi, rõ ràng là đội vẫn không thể có đủ thời gian để tập hợp tại khu vực khán đài trên đỉnh đồi theo khung thời gian đã định. Bob đã làm gì? Ngay khi đội đặc nhiệm có mặt tại khu vực thung lũng bên dưới, khuất tầm nhìn từ khán đài, Bob tập hợp súng trường của cả đội, nhét vào balô chuyên dụng của mình và bắt đầu dẫn cả đội chạy lên đỉnh đồi.

Harvath không hiểu Herrington đang làm gì. Tiến gần đến khu vực nằm trong tầm nhìn của khán đài, Bob giao lại súng cho mỗi thành viên của đội khi họ chạy ngang qua điểm tập hợp cuối cùng, dĩ nhiên đội đặc nhiệm hơi lúng túng một chút và phải mất vài phút, tất cả các thành viên mới đổi được đúng súng cho nhau. Harvath tiến lại gần và anh thấy Bob mỉm cười, chính lúc đó, Harvath học được bài học lớn nhất về tinh thần lãnh đạo - điều quan trọng nhất là cả đội cùng nhau nỗ lực để đạt được mục tiêu. Làm thế nào không quan trọng mà điểm quan trọng nhất là cả đội cán đích cùng một lúc.

Bob đã có thể nhận công đầu về mình nhưng đó không phải là tính cách của anh. Đền bù lớn nhất là Bob nhìn thấy đội đạt được thành công. Harvath thích Bob ngay từ lúc mới gặp nhưng trên khu thao trường bụi bặm ở Nam Mỹ ấy, anh đã dành cho Bob một sự kính trọng và một tình bạn trong nhiều năm liền, một tình bạn hơn cả những mối liên hệ khăng khít của một cơ số các điệp vụ mà cả hai cùng thực hiện. Harvath vẫn thường đùa rằng Bob đã trở thành một người anh trai mà anh chưa bao giờ muốn có.

Khoảng bốn mươi lăm phút sau, khi Harvath định gọi một vại bia nữa thì “Bob viên đạn” xuất hiện và vỗ đồng xu huy hiệu của lực lượng Đặc nhiệm Liên ngành lên quầy bar. Luật là cứ có huy hiệu và đã từng vào một đội mà lại không mang theo mình thì sẽ phải mua một chầu, còn nếu có mang theo thì người đặt huy hiệu ra để thách người kia sẽ phải đãi chầu đó. Harvath lần này là người thắng, anh luồn tay xuống dưới miếng lót vại bia và lấy huy hiệu của mình ra.

Harvath hỏi nhân viên quầy bar xem có rượu Cognac Louis XIII không rồi quay sang bắt tay bạn cũ. “Anh khá lắm, anh bạn!”, Harvath nói và nhẹ nhàng lắc tay Bob vì biết bạn mình có vết thương ở vai.

“Có lúc thắng thì cũng phải có lúc thua chứ nhỉ”, Herrington đáp; anh cao hơn Harvath ít nhất 7cm và có bộ ngực vạm vỡ hơn. Mái tóc nâu cắt gọn nhưng Bob vẫn để hàm râu quai nón tự do kiểu dân Afghanistan. Quay sang cô phục vụ quầy bar, Herrington nói: “Cho bọn tôi một thêm một lượt nữa, thứ mà anh chàng này đang uống, và một vại to cho tôi nhé”.

“Anh ấy uống bia đen vại lớn đấy, anh yêu ạ”, cô phục vụ quầy bar người Ireland cười tình tứ.

Bob nở nụ cười duyên dáng nhất của mình, “Vậy cho tôi hai vại lớn nhé, tôi không thích anh chàng này vượt lên trước chút nào”.

Cô phục vụ quầy bar quay lại lấy ba vại bia. Khi cô vừa ra khỏi tầm nghe, Harvath nói với Bob “Tôi nghĩ cô ấy thích anh đấy”.

“Trái tim và khối óc. Tôi có cả hai mà”.

Harvath cười. Anh luôn thấy vui khi biết Bob vẫn duy trì được tâm trạng tốt. Bên trong nụ cười và vẻ hài hước vô lo, Harvath biết việc nghỉ hưu của Bob không dễ dàng với anh chút nào. Đó cũng chính là lý do lớn nhất để Harvath quyết định dành kỳ nghỉ cuối tuần mùng 4 tháng 7 ở thành phố New York.

Lý do khác là lúc này Harvath chẳng có ai để chia sẻ kỳ nghỉ cuối tuần với mình. Người phụ nữ duy nhất anh muốn có lại đã đính hôn và đang chuẩn bị cưới một người khác chứ không phải anh.

Như thể đọc được suy nghĩ của Harvath, Bob hỏi ngay: “Này, Meg thế nào?”

Harvath biết là Bob sẽ hỏi vì cả hai đã từng trong đội giải cứu con tin và Meg Cassidy là một trong số những con tin trong vụ không tặc vài năm trước đó. Meg là người duy nhất thấy mặt tên không tặc nên sau đó cô đã được dùng để nhận dạng và tìm dấu vết đối tượng này. Một phần của chương trình tập huấn dành cho Meg do Bob và các đồng nghiệp lực lượng Delta thực hiện bên kia hàng rào tại Fort Bragg. “Meg sắp cưới rồi”, Harvath đáp. “Trả lời luôn trước khi anh hỏi, đúng là cô ấy sắp cưới, nhưng mà cưới người khác”.

“Thế thì anh là tên ngốc nhất mà tôi biết, anh hiểu không?”

“Rất vui được gặp anh, Robert”, Harvath đáp khi cô phục vụ quay lại với ba vại bia, một đặt trước mặt anh và hai cho Bob.

Khi cô phục vụ đã đi khỏi, Bob tiếp, “Meg Cassidy là người hợp với anh nhất mà tôi đã biết và anh để tuột cô ấy khỏi tay như thế sao?”

“Chuyện phức tạp lắm”.

“Cô ấy là phụ nữ”, Bob nhấp một ngụm bia và tiếp “Phụ nữ lúc nào cũng phức tạp cả”.

Harvath không hề muốn tiếp tục chủ đề này. “Chuyện này qua rồi, được không?”

“Được với tôi nếu anh thấy được”

“Được thôi”, Harvath đặt lại vại bia trên miếng lót.

“Vậy anh có đang hẹn hò với ai không?” Bob hỏi.

“Không”.

Herrrington cười, “Vậy thì anh không thật sự ổn và chuyện này vẫn chưa thực sự qua, phải không?

“Anh thôi đi, có được không?”

“Ít nhất thì cứ nhận mình là đồng tính đi. Hải quân hay không hải quân thì anh cũng đã từng là lính hải quân rồi.

Đồng tính thì có chỗ cho mực ống đấy. Người ta nói gì nhỉ? Khi mọi sự tồi tệ, có đồng tính cũng chẳng sao?”

“Anh là đồ khốn”, Harvath đáp, “Ngừng ngay cái việc dí mũi vào đời tư của người khác đi và tôi sẽ thích bàn về việc xảy ra ở Afghanistan hơn đấy”.

Lần này thì Bob lại chính là người im lặng. Mặc dù không có ý đó, Harvath đã khơi dậy nỗi đau vẫn chưa lành của anh.

Cuối cùng thì Herrington cũng lên tiếng, “Anh mất bao nhiêu người trong vụ tổng thống bị bắt cóc?”

“Nhiều đấy”.

“Thế đấy”, Bob đáp, “Tệ thật. Anh có biết điều gì có thể tệ hơn không?”

Harvath lắc đầu.

“Đó là chứng kiến người của mình bị thương, trở nên tàn tật và luôn bị các cơn đau giày vò. Như thế tệ hơn việc nhìn người của mình chết nhiều, ít nhất nếu chết, họ không còn cảm thấy đau đớn nữa”.

Harvath ra hiệu cho cô phục vụ mang thêm một lượt bia nữa và hỏi. “Chuyện gì đã xảy ra ở Afghanistan?”

Bob chờ đến khi Harvath bắt đầu uống vại bia mới và giục mình thêm mới trả lời. “Bọn tôi nhận nhiệm vụ hạ một mục tiêu gần Heart. Bằng cách nào đó, chúng biết tin và đánh chặn trên đường đến, đánh rất rát.

“Một thành viên của đội bị thương mắt cá chân và tôi phải vác đồ của cậu ấy. Đáng lẽ tôi đã phải nhận ra dấu hiệu phục kích nhưng đã không nhận ra được vì không ở đúng vị trí của mình. Hai thành viên phía trước bị dính hỏa lực mạnh. Tôi thì bị nhẹ hơn họ nhưng chung quy vì tôi mà cả ba đều nghỉ hưu sớm vì lý do sức khỏe”.

“Anh nghĩ là lỗi do anh không ở đúng vị trí?”

“Vị trí đội trưởng, đúng thế”.

“Vớ vẩn, Bob, anh biết điều đó”, Harvath thốt lên. “Không ai có thể đúng vị trí của mình trong suốt thời gian được, anh cũng thế. Vì vậy mà vị trí sẽ được đảo liên tục”.

“Nhưng lúc ấy là đến lượt tôi ở phía trước”.

“Mà anh còn đang phải vác đồ của người bị thương nữa. Không thể làm cả hai việc cùng lúc được”.

“Chắc chắn là không bao giờ thế nữa”.

“Chuyện vớ vẩn thôi, Bob”.

“Chuyện không may không thể xảy ra với tôi và đội của tôi. Bọn tôi chả sao cả, một vết xước cũng không trong gần hai năm và rồi bùm, cả ba cùng dính. Một người không bao giờ đi lại được nữa, mất chức năng làm đàn ông và người kia mù vĩnh viễn. Anh ấy sẽ không bao giờ nhìn thấy con mình lớn lên và tất cả chỉ vì tôi đã không ở vị trí phía trước trong khi đáng lẽ phải như thế”.

Harvath biết rõ về Bob và anh biết về danh tiếng của Bob trước khi biết về con người anh. Thật ra hầu hết mọi thành viên thuộc lực lượng Tác chiến Đặc nhiệm đều biết điều đó. Bob có thể mang cả một tiểu đoàn trên lưng. Anh là một vận động viên cừ khôi với thể chất của một người lính tốt nhất mà quân đội Mỹ từng có. Từ ngày nhập ngũ sau khi tốt nghiệp trung học, kinh qua các đơn vị biệt kích, đội 7 bộ binh lừng danh rồi lực lượng Delta, Bob luôn là người dẫn đầu. Đó không phải là bản ngã, đó chỉ đơn giản là Bob - mà không ai có thể kìm chân được.

Việc Bob bị dày vò với thương tích của đồng đội mình không làm Harvath ngạc nhiên. Hầu hết lính Mỹ đều như vậy, và Bob cũng thế. Chân lý, tự do và bản sắc là những giá trị thể hiện rõ trên phim ảnh nhưng sự thật là trên chiến trường, người ta không chiến đấu vì lý tưởng, mà chiến đấu cho và chiến đấu cùng với đồng đội bên cạnh mình.

Nhìn vào mắt bạn, Harvath cố làm dịu bớt mặc cảm của Bob bằng cách lặp lại: “Bob, chuyện không may thôi mà”.

“Ừ, có lẽ thế. Nhưng đó không phải là cái kết mà tôi muốn”, Herrington dừng lại và tợp một ngụm bia. “Tôi muốn được đứng ở phía trước và muốn có một cơ hội nữa để chứng tỏ với đội của mình và bản thân mình là tôi vẫn có thể làm được - những gì đã xảy ra không liên quan đến việc tôi già đi hay chậm chạp hơn”.

Harvath không muốn chủ đề này sẽ xoay quanh cho đến hết kỳ nghỉ cuối tuần. Bob dứt khoát cần phải thoát ra khỏi tình trạng này. “Anh và đội của mình đã thực hiện mấy vụ kể từ lần nghỉ về thăm nhà năm ngoái?”

“Hai”

“Còn lần tệ nhất mà anh có?”

“Lần thứ năm”.

Harvath giả vờ suy nghĩ một chút rồi đáp, “Anh biết không, có lẽ đó là ý tốt khi bên quân đội quyết định cho anh giải ngũ. Ý tôi là, chỉ có hai điệp vụ quốc tế thành công trong top 10? Anh đúng là xuống dốc rồi”.

Bob không nhìn anh nhưng Harvath có thể thấy nét mặt chán nản của Bob dần chuyển sang một nụ cười. Anh đẩy sự hài hước đi xa hơn một chút nữa. “Lạy Chúa, Bob, anh đã bốn mươi tuổi rồi. Đến tuổi mà người ta sắp phải thay răng giả và thay xương hông cho anh rồi, thay vì đưa cho anh một khẩu súng và giao cho anh những nhiệm vụ nguy hiểm nhất liên quan đến an ninh quốc gia. Đó là việc của bọn trẻ hơn như tôi”.

Herrington cười ngoác miệng. “Thứ nhất, anh chỉ trẻ hơn tôi có bốn tuổi thôi và thứ hai, là lính Hải quân hay không thì tôi cũng có thể cho anh đo ván chỉ trong một phút ở New York này. Thế nên đừng có mà tinh vi. Khó mà đi hẹn hò với các cô cuối tuần này lắm nếu tôi dùng quả đấm tô đen hai mắt anh đấy”.

Harvath đang định đùa Bob thay ngạn ngữ mô tả người chỉ huy từ “trầm lặng, nhanh nhẹn và nguy hiểm chết người” sang “lão hoá, chậm và điếc” thì anh ta đã liếc lên màn hình TV và nói, “Không ổn rồi”.

Harvath nhìn lên theo và thấy nhiều xe cỡ lớn của đơn vị phụ trách các tình huống khẩn cấp thuộc sở cảnh sát New York vây quanh khu vực bắt giữ con tin tại ngôi trường trong khu Bronx.

“Đơn vị phụ trách các tình huống khẩn cấp thường sử dụng xe loại nhỏ hơn, hai người một đội”, Herrington tiếp. “Mấy cái xe cỡ lớn kia dùng để huy động hỏa lực mạnh. Họ sẽ không sử dụng đến xe này nếu tình huống không trở nên quá xấu. Ít nhất tôi đếm được bốn cái, nghĩa là có bốn đội sẽ tham gia. Đây rõ ràng không phải tình huống bắt giữ con tin thông thường”.

Harvath biết là ngoài quân đội thì đơn vị phụ trách các tình huống khẩn cấp thuộc sở cảnh sát New York không phải là đơn vị Tác chiến Đặc biệt SWAT lớn nhất, nhưng họ là một trong những đơn vị mạnh nhất. Thành viên của mỗi đội thuộc đơn vị này gắn kết với nhau như người nhà trong các cuộc giao tranh với tội phạm và mỗi đội thường có xu hướng tác chiến độc lập, họ sẽ chỉ yêu cầu hỗ trợ nếu thực sự cần thiết. Những hình ảnh tái hiện cuộc thảm sát tại ngôi trường Beslan ở Nga dần hiện lên trong suy nghĩ Harvath. Trường học là mục tiêu tấn công khủng bố hoàn hảo và nếu nó xảy ra ở đây, tại Mỹ, thì mức độ ảnh hưởng của nó là không thể tưởng tượng nổi. Harvath vẫn thường tự hỏi tại sao chưa có lực lượng khủng bố nào nhắm vào mục tiêu trường học ở Mỹ. Trong trường hợp đó, tầm phủ sóng của báo chí cũng như cơn đau tim cho cả dân Mỹ cũng sẽ không còn chỗ để thể hiện tình hình.

Harvath vừa định nói suy nghĩ của mình với Bob thì một góc màn hình TV chia ra làm hai ô tường thuật về hai tin nóng khác - vụ cháy tại Trung tâm ứng phó các trường hợp khẩn cấp tại tòa thị chính thành phố New York David Brown và tin thứ hai về một đối tượng bắn tỉa nhắm vào máy bay tại sân bay LaGuardia, khu Queens.

Nghe xong phần tin, Herrington lắc đầu. “Nếu không biết rõ hơn tôi nghĩ chắc là có người đang chơi trò hớt váng sữa. Rõ ràng là tác giả vụ bắt con tin tại ngôi trường ở khu Bronx lôi được một cơ số kha khá đội tác chiến của sở cảnh sát New York đến đó đấy chứ”.

“Giống như ở Beslan vậy”. Harvath nói.

“Anh thấy đấy”, Bob tiếp, “Càng lúc càng có nhiều đội đang trên đường đến hỗ trợ. Rồi lại đến vụ sân bay. Họ có mọi chi tiết cụ thể đến từng mái che, thang máy bay, từng ngọn cỏ một trong bán kính hai dặm mà một tên bắn tỉa có thể lợi dụng. Rõ ràng là kẻ nào lọt được vào vòng hai dặm đó và gây ra vụ này chắc chắn là một tay chuyên nghiệp”.

“Hoặc hôm nay chỉ là một ngày tồi tệ ở New York”.

“Không biết được”.

“Coi nào Bob. Có ai muốn khuấy động tất cả các đội tác chiến như vậy chứ?”

Herrington trả lời Harvath đúng lúc màn hình TV quay trở lại vụ cháy tại Trung tâm ứng phó các trường hợp khẩn cấp tại tòa thị chính thành phố New York dưới cầu Brooklyn, “Có lẽ ai đó cũng có cùng mục đích và muốn cơ sở chỉ huy dự phòng của thành phố”.

“Anh có thực sự nghĩ rằng đây chỉ là một phần của một cuộc tấn công quy mô lớn không?”

“Ai mà biết được? Nhưng nếu anh không phản đối thì tôi chẳng muốn ngồi trong quán bar tại Quảng trường Thời đại này nếu cuộc tấn công đó xảy ra”.

❀ ❀ ❀

[1] Bare Knucke Stout: Một loại bia đặc biệt đã giành Huy chương Đồng trong lễ trao giải Bia Bắc Mỹ 2007.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Brad Thor

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.