Khoảng 45 phút sau, Harvath dừng lại bên vệ đường, lôi Jamal khỏi cốp xe và nút hai cục bông vào mũi hắn để chặn máu. Sau khi đã khoác chiếc áo gió và khóa dây kéo kín phía trước che hoàn toàn chiếc áo lấm lem của tên khủng bố, Harvath đẩy Jamal lên ngồi ghế trước, cài dây an toàn và nói cho hắn biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu hắn giở trò.
Jamal lại một lần nữa cố nhổ vào mặt Harvath nhưng anh đã giáng một cú trời đánh vào vùng bụng làm tên này đổ gập người ra phía trước.
Quay ra băng ghế sau có chiếc túi đựng đồ lặt vặt mua tại một cửa hàng ngoại ô Montreal, Harvath lấy ra một thanh Sôcôla của hãng PowerBar và một chai nước suối. Ở tuổi ba mươi sáu, chuỗi ngày sống thả phanh với bia và bánh kẹp thịt pho-mát đã hoàn toàn lùi về phía sau. Với chiều cao 1.8 mét và hơn 80 kg cơ bắp, Harvath có hình thể trội hơn hầu hết nam giới ở nửa độ tuổi của mình nhưng anh vẫn cảm thấy mình cần phải tập luyện nhiều hơn nữa để duy trì hình thể. Nếu được giao nhiệm vụ tại một nước Hồi giáo và cần phải có râu quai nón, chỉ trong vài ngày Harvath sẽ có hai vệt râu bên má màu xám lẫn với màu nâu nhạt so với màu tóc của mình. Cha anh, một giảng viên của đội đặc nhiệm Hải quân, người đã mất trong một tai nạn khi giảng dạy, có mái tóc chuyển màu xám hoàn toàn khi ông mới bốn mươi tuổi.
Mặc dù những vết chân chim bắt đầu xuất hiện ở cuối đôi mắt xanh sáng của mình, chẳng có gì khiến Harvath cảm thấy không chịu được. Ai sớm hay muộn cũng sẽ già đi. Những dấu hiệu tuổi tác làm anh phải suy nghĩ xem mình sẽ tiếp tục làm việc cho chính phủ dưới sức ép như thế này trong bao lâu nữa. Việc không thu thập được bất cứ thông tin hữu ích nào qua nhiệm vụ của mình với đối tượng khủng bố, thành viên cao cấp của Al-Qaeda mà chính phủ Mỹ vừa nắm được chỉ là một trong chuỗi những thất vọng mà Harvath phải miễn cưỡng sống cùng.
Harvath một mặt kính nể tổng thống và yêu nước nhưng anh cũng phát bực với hàng núi thủ tục quan liêu và nhiêu khê vớ vẩn. Vừa là thành viên đặc nhiệm Hải quân, vừa là nhân viên Mật vụ của Nhà Trắng, Harvath hiểu rõ giá trị của điều lệ và các qui trình chỉ huy. Nhưng khi tổng thống lập ra chi nhánh quốc tế của Bộ An ninh Nội địa với cái tên Văn phòng Hỗ trợ Điều tra Quốc tế và giao cho một trong những nhiệm vụ quan trọng nhất, Harvath đã nghĩ khác đi.
Còn được gọi với cái tên dự án Apex, đội đặc nhiệm bí mật của Harvath được giao nhiệm vụ thu thập tin tình báo và là công cụ thực hiện cho chính phú Mỹ nhằm trung hòa và ngăn chặn các hoạt động khủng bố nhằm vào nước Mỹ và các lợi ích khác của chính phủ Mỹ ở phạm vi toàn cầu.
Về mặt “kỹ thuật” mà nói thì dự án này không tồn tại và Harvath cũng chỉ là một “đặc vụ” không hơn nhưng mới chỉ năm ngoái, một thượng nghị sỹ với chủ ý mở rộng ảnh hưởng của mình ở Nhà Trắng đã tìm cách moi được thông tin về vai trò thực sự của Harvath đối với Apex, ép anh phải từ chức. Dù mọi việc đều mang tính tạm thời, thì việc không biết động thái sắp tới là gì hay cuộc sống cá nhân sẽ ra sao nếu vỏ bọc bị lộ đều là những trải nghiệm chẳng hề thú vị cho anh.
Vẫn tự nhủ thầm mình phải thi hành những nhiệm vụ thầm lặng và ít được ghi nhận nhưng Harvath vẫn ngày càng cảm thấy chán ngán những chính trị gia bè cánh tiến thân bằng cách dẫm lên lưng những đồng bào yêu nước vô tội của họ, mà có chăng thì cũng chỉ có cái tội dành cho tổ quốc mình một tình yêu chân thành…
Harvath thực sự cảm thấy như thế khi tặng cho sếp của mình, Gary Lawlor, món quà là một viên đạn cỡ 5 li được buộc trang trí bằng một băng lụa đỏ. Đạn cỡ này được dùng để hạ những mục tiêu ở xa và Gary hiểu rằng viên đạn tượng trưng cho Harvath với những điệp vụ triệt hạ các đối tượng khủng bố ở nước ngoài còn ý nghĩa của băng lụa đỏ thì đã hoàn toàn rõ ràng.
Công việc này có thể trở nên dễ thở hơn với Harvath nếu anh có đủ thời gian để tạo dựng những góc nhỏ riêng tư trong cuộc sống cá nhân của mình, như những người đàn ông bình thường khác. Phần lớn bạn bè anh, kể cả những thành viên trong đội đặc nhiệm Hải quân cũng đã lập gia đình và có con. Harvath không muốn điều đó ngay ngày mai nhưng anh muốn có thể nhìn thấy một mốc thời gian cho một gia đình riêng của mình không quá xa trong tương lai. Dĩ nhiên, việc đầu tiên là tìm được người phụ nữ thích hợp nhưng thực tế là hầu hết những người mà Harvath biết đều không chấp nhận được đặc thù công việc của anh, điều thường xuyên dập tắt mọi hy vọng ngay khi một mối quan hệ mới được ươm lên. Đã từng có một người phụ nữ có khả năng chấp nhận được đặc thù công việc của Harvath, thậm chí hai người đã chuẩn bị chuyển về sống cùng nhau tại DC[1] nhưng cuối cùng thì yêu cầu công việc của Harvath đã biến dự định này thành không thể.
Mặt tốt của vấn đề là nếu Harvath quyết định ngừng phục vụ cho chính phủ, anh cũng vẫn sẽ nhận được không ít lời đề nghị về làm việc cho lĩnh vực này của tư nhân. Thực ra, Harvath đã từng cân nhắc kỹ khả năng liệu mình có nên nhận làm giảng viên cho một trung tâm đào tạo chiến thuật khá nổi tiếng Valhalla ở Colorado. Điều làm anh lo là một khi đã bước chân vào lĩnh vực tư, mỗi khi đứng trước gương, anh không biết liệu mình còn nhìn thấy một người ái quốc nữa không.
Đó vẫn là điều phải quyết định và anh biết rằng việc này chắc chắn sẽ còn đè nặng lên tâm trí mình cho đến hết kỳ nghỉ cuối tuần tới.
Khi vòng xe qua vòng xoay chuẩn bị chuyển làn, Harvath chợt nhận ra mình đang tiến gần đến một trạm kiểm tra của cảnh sát.
Một vẻ mặt đắc ý hiện ra trên khuôn mặt Sayed Jamal khi nhận ra cứu cánh của mình. Sayed biết rằng dù Harvath là ai, làm việc cho cơ quan nào của chính phủ Mỹ cũng không thể đưa hắn ra khỏi lãnh thổ Canada một cách hợp pháp mà không có sự đồng thuận của hắn. Tên ngoại đạo Mỹ này quá ngu xuẩn khi lôi mình ra khỏi cốp xe, Sayed nghĩ, vì hắn đã có thể lái qua trạm cảnh sát mà chẳng gặp bất cứ rắc rối gì nếu cứ để nguyên mình trong cốp. Sayed biết là chỉ sau vài phút nữa, chỉ vài phút, hắn sẽ lại được tự do và thoải mái kể cho các phóng viên nghe về các trải nghiệm khủng khiếp mà bọn ngoại đạo đế quốc Mỹ đã bắt hắn phải trải qua.
Harvath giữ vẻ mặt bình thản khi xe anh tiến đến gần trạm kiểm tra.
“Vui lòng xuất trình bằng lái và đăng ký xe”, một cảnh sát mặc đồng phục của Cảnh sát Kỵ mã Hoàng gia Canada mang súng trường yêu cầu khi Harvath hạ kính xe xuống.
Harvath làm động tác lục tìm giấy tờ trong túi quần, “Có lẽ tôi quên mang giấy tờ theo rồi, anh biết đấy, đi một chuyến sang Canada vui quá mà”.
Viên cảnh sát nhìn quanh xe nói, “Nhiều người quên giấy tờ lắm. Ai đi cùng anh thế?”
“Cứu tôi với”, Jamal hét lên vì biết rằng đây là cơ hội tự do của mình. “Tôi bị cưỡng ép - “ đang gào lên thì hắn nghẹn lại vì bị cùi chỏ Harvath nện một cú vào miệng.
“Anh đừng để ý đến anh ta”, Harvath nói tiếp và biết rằng viên cảnh sát không những không mang súng trường mà cũng chẳng đi tuần biên giới. “Anh ta chỉ hơi khó chịu một chút. Đến tháng ấy mà”.
“Có lẽ thế nhỉ”, viên cảnh sát đùa. “Tôi thấy miếng băng vệ sinh rồi”.
“Anh ấy có lẽ hơi bồn chồn một chút khi sắp qua biên giới vào Mỹ mà thôi”.
“Tôi cũng sẽ cảm thấy như thế trong trường hợp của anh ta, đặc biệt là với vai trò tác giả của những vụ nổ gây chết và bị thương cho nhiều quân nhân Hoa Kỳ” đặc vụ cơ quan tình báo Canada trong bộ đồng phục Cảnh sát Kỵ mã Hoàng gia Canada đáp rồi ra hiệu cho các xe chặn đường mở lối ra.
Khuôn mặt dính máu của Jamal tái đi. Người Canada biết và ủng hộ việc này.
“Chúng tôi chỉ muốn biết chắc là anh tóm được hắn”, đặc vụ Canada nói, “có chi tiết gì thêm về chuyến đi này mà anh cần cho chúng tôi biết không?”
“Có lẽ anh nên cử một đội đến lục soát nơi ở của hắn. Có rất nhiều vật liệu chế tạo bom ở đó, ngoài ra thì mọi thứ đều bình thường”.
“Đi nhé”, đặc vụ Canada ra hiệu bằng cách vỗ nhẹ vào cửa xe của Harvath. “Cảm ơn đã dành thời gian đi thăm Canada. Chúc chuyến đi tốt đẹp”.
“Sẽ như thế”, Harvath cười và vẫy tay khi xe bắt đầu chuyển bánh.
Xe chạy khoảng 2km thì đến một khoảng rừng thưa rồi dừng lại. Harvath ra khỏi xe và kiểm tra vị trí GPS đã định trên chiếc đồng hồ đa năng Suunto của mình rồi bật chức năng lập lịch trình. Anh lấy hộp xốp giữ lạnh và lôi Jamal ra khỏi xe, đẩy hắn tiến về phía khu rừng.
Chỉ một khoảnh khắc sau cả hai nghe thấy tiếng cành cây gãy nhẹ và Harvath biết có người lạ quanh đây. Liếc mắt lên trên bên trái, anh thấy một đội đặc nhiệm trang bị hỏa lực mạnh với những thiết bị theo dõi điện tử quanh những gốc cây gần đó.
“Hoan nghênh đã đến Hoa Kỳ”, một trong số đó lên tiếng, “có gì cần phải khai báo không?”
“Có đấy”, Harvath đáp, đẩy Jamal lên phía trước và trao hộp xốp giữ lạnh chứa máy Laptop bị đông đá cho họ. “Canada là một đất nước tuyệt vời. Bia rất ngon, con người thân thiện và họ vừa mới bắt đầu chương trình hỗ trợ chống khủng bố thú vị”.
Đội đặc nhiệm đưa Harvath và Jamal ra khỏi khu rừng rồi đến thị trấn Rouses Point, New York, nơi Harvath bắt đầu nhiệm vụ của mình và để xe ở đó trước khi sang Canada.
❀ ❀ ❀
[1] DC: Thủ đô Washington.