WASHINGTON, DC
“Lúc này không phải là lúc thích hợp để nhờ vả”, Stan Caldwell, phó giám đốc FBI, một người bốn mươi hai tuổi trông mệt mỏi, trả lời qua điện thoại.
“Ai nhờ vả?” Gary Lawlor đáp, ông đã từng là người hướng dẫn và là người tiền nhiệm của Caldwel trước khi chuyển sang Bộ An ninh Nội địa đảm trách Phòng Hỗ trợ Điều tra Quốc tế nắm dự án chống khủng bố mật có tên Apex. “Tôi chỉ yêu cầu ông thực hiện công việc của mình mà thôi”.
“Tôi đang thực hiện công việc của mình đấy thôi và đang ngập mặt trong cái đống phân này. Ông có biết là con số thương vong sơ bộ ở thành phố New York là bao nhiêu không?”
“Đó là những con số không hay ho gì, tôi biết. Tôi cũng nhận được những báo cáo như của ông”.
“Về khoản không hay ho gì thì ông nói đúng đấy”.
“Stan, tôi không muốn mang thêm việc cho ông”, từ đầu dây bên kia thành phố, Lawlor nói tiếp, “Nhưng có một số vấn đề hiện chưa rõ ràng và tôi cần ông hoặc người của ông giúp xác minh cho chúng tôi ngay lập tức”.
“Chẳng có gì cần phải xác minh cả. Không có người nào có cái tên mà người của ông đề cập đến làm việc cho lực lượng Đặc nhiệm Chống khủng bố JTTF ở New York cả. Thế thôi”.
“Đừng có vớ vẩn, Stan. Chúng ta biết nhau quá rõ. Tôi muốn biết vai trò của Cơ quan An ninh Quốc phòng DIA trong việc này. Tại sao họ lại đóng giả nhân viên của JTTF để tiếp nhận Sayed Jamal?”
“Gary, tôi sẽ chỉ nói thêm một lần nữa rồi sẽ phải quay lại Trung tâm Thông tin Chiến lược và Tác chiến SIOC. Những người mà nhân viên của ông giao Sayed là người của JTTF, đơn giản thế thôi. Ai đó cho rằng họ thuộc DIA là không đúng. Ông hãy nói với người của mình là nếu anh ta muốn giúp gì thì cứ kiếm một cái mũ bảo hộ rồi nhập vào đội cứu hộ gần nhất và bắt đầu đào bới đi”. Nói đến đây Caldwell gác luôn máy.
“Có thuyết phục được ông ta không?” giám đốc FBI Martin Sorce hỏi.
“Tôi nghĩ là không. Đặc biệt là ông ta đã gọi và phải để lại đến bốn lời nhắn trước khi tôi nói chuyện trực tiếp với ông ta”.
Sorce quay sang phía người còn lại trong phòng, hỏi, “Chúng tôi cần phải làm gì bây giờ?”
Nhìn chằm chằm vào hai người đứng đầu của FBI qua chiếc kính không gọng của mình, Timothy Bedford, tham mưu trưởng Cơ quan An ninh Quốc phòng đáp, “Không cần làm gì cả. Từ đây trở đi chúng tôi sẽ lo”.
Đứng lên trước khi đi, Bedford tiếp, “Còn nữa, thưa các quý ông, xin hãy nhớ đến ý nghĩa an ninh quốc gia trong việc này. Trong trường hợp có ai đó tò mò thì cuộc gặp này của chúng ta chưa bao giờ diễn ra”.
Khi Bedford đã ra khỏi phòng họp của giám đốc FBI và cánh cửa đã được hoàn toàn đóng lại, Sorce nhận xét, “Tôi chưa bao giờ ưa gã này. Chả trách Waddel dùng hắn vào cái việc dơ bẩn này. Hắn nói gì nhỉ, cuộc gặp giữa chúng ta chưa bao giờ diễn ra? Ít nhất có cả hai tá người thấy hắn vào phòng này. Đúng là thằng khốn”.
Caldwell cười “Ngoài việc cà-vạt của hắn thắt quá chặt thì chúng ta cần phải làm gì nữa?”
“Chúng ta còn có thể làm gì?” Sorce đứng dậy, “Ông thấy lá thư của tổng thống hắn mang đến rồi đấy. Chúng ta được yêu cầu đứng ngoài các hoạt động của họ trong những trường hợp không rõ ràng”.
“Và khi phải dối trá thì ta cần phải làm việc với - cụ thể mà nói là Gary Lawlor, cựu phó giám đốc của chúng ta?”
“Tôi cũng không muốn thế, Stan, nhưng đó là thực tế. Nghe này, giờ ta đang có quá nhiều thứ để mà lo”.
“Và sẽ là chuyện động trời nếu Gary đúng khi đề cập đến đợt tấn công khủng bố thứ hai”, Cadwell nói trong khi đang chú ý đọc một tin nhắn khẩn vừa đến máy nhắn tin của mình.
Sorce mở cửa phòng họp, bước ra và gật đầu chào nhân viên của mình trên đường quay lại tầng của SIOC. Trước khi rời đi, Sorce còn quay lại và nói, “Những giờ tới sẽ rất căng đấy, ta cần phải tập trung hết mức vào công việc hiện tại”.
“Có nghĩa là dùng mọi nguồn nhân lực và vật lực trong khả năng của chúng ta nhằm ngăn chặn bất cứ hoạt động khủng bố nào có thể xảy ra?”, Cadwell ngước mắt lên khỏi chiếc máy nhắn tin.
Khả năng đọc suy nghĩ của người khác là một phẩm chất tuyệt đối cần thiết cho sự lãnh đạo thành công của vị trí giám đốc FBI. Sorce biết cấp dưới của mình ngụ ý gì. “Trong mọi trường hợp nằm trong khuôn khổ của luật pháp và trách nhiệm của công việc, ông luôn có sự hỗ trợ của tôi”.
“Thậm chí điều đó không làm tổng thống hài lòng?”
Sorce nhìn vào mắt Caldwell, “Lưu làm hồ sơ luôn nhé, tôi rời phòng này sau khi chỉ đạo rằng trong mọi trường hợp nằm trong khuôn khổ của luật pháp -”
“Và trách nhiệm của công việc”, Caldwell nói thêm vào. “Tôi hiểu rồi”.