Truy Sát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

Khi quay lại Hội Cựu chiến binh, Harvath chờ trong phòng bác sỹ Hardy trong khi Bob lên tầng thượng tìm ba người bạn của mình. Những cảnh Harvath xem trên màn hình TV tại bàn làm việc của bác sỹ Hardy là những điều tồi tệ nhất anh đã từng chứng kiến, kể cả qua những trận chiến. Khung cảnh hoang tàn và rùng rợn dán chặt vào các giác quan của Harvath nhưng anh vẫn phải quay mắt đi chỗ khác bởi lúc này Harvath cần phải bỏ qua mọi thứ, tập trung ghép những mảnh dữ liệu mà mình có thành một bức tranh toàn cảnh.

Để tập trung, Harvath nhìn vào những tấm bằng đóng khung treo trên tường. Nhớ đến vết thương ở vai của Bob, anh nghĩ ngay rằng Samuel Hardy là một bác sỹ y khoa, nhưng khi đọc anh nhận ra đây là một tiến sỹ. Làm thế quái nào mà một tiến sỹ lo vật lý trị liệu cho Bob nhỉ, Harvath băn khoăn. Trừ phi -

Dòng suy nghĩ của Harvath bị ngắt khi bác sỹ, tiến sỹ Samuel Hardy bước vào phòng. “Có gì mới không?” ông ném tập tài liệu lên bàn và hướng về phía TV ra ý hỏi.

“Báo cáo con số thương vong đã tăng lên đến hai lần trong hai mươi phút qua”.

“Cầu Chúa giúp chúng ta”.

Harvath gật đầu và tiếp, “Tôi có thể hỏi một câu được không?”

“Dĩ nhiên rồi”.

“Anh dùng phương pháp gì điều trị cho Bob Herrington vậy?”

Hardy nhìn Harvath trong vài giây và sau đó đi đến bàn làm việc của mình. “Với tất cả sự kính nể của tôi, việc đó không có gì liên quan đến anh, Harvath ạ!”

Harvath không chịu dừng ở đây nhưng vẫn lịch sự, “Tôi cho rằng đó không phải là một dạng vật lý trị liệu”.

“Và những người mà tôi gặp trên tầng thượng nữa - Cates, Morgan và Hastings? Họ thì sao? Bob nói rằng họ cũng là những người trong pháp đồ điều trị như anh ấy. Về ngữ nghĩa mà nói thì tôi đặt giả thiết là một chương trình vật lý trị liệu - kiểu những người bạn cùng tập các bài tập thể lực”.

“Giả thiết của anh rất gần với thực tế, nhưng tôi muốn nhắc lại một lần nữa là tôi cảm thấy không thoải mái khi -”

“Nói về những bệnh nhân của mình”, Harvath tiếp lời Hardy. “Tôi hiểu”.

“Tôi lại không nghĩ anh thực sự hiểu”.

“Vậy sao ông không giúp tôi hiểu?”

“Tôi là một bác sỹ tâm lý”.

“Vậy thôi? Chỉ đơn giản là một ông bác sỹ tâm lý đứng tuổi?”

“Về mặt chuyên môn công việc thì không hề đơn giản chút nào. Đứng tuổi, có lẽ đúng nhưng công việc của tôi không bao giờ đơn giản”.

Harvath không phải là người ưa vòng vo, anh đã quá chán điều đó từ khi còn công tác ở Washington. “Cho phép tôi nói thẳng vào vấn đề nhé”, anh nói, “năm phút trước tôi vẫn còn nghĩ rằng Bob Herrington có những người bạn đã giải ngũ mà tôi có thể tin cậy. Nhưng lúc này đây thì tôi không dám chắc, vậy xin ông thứ lỗi nếu tôi quá thẳng thắn khi hỏi ông thực sự đang làm gì ở đây vậy?”

Bác sỹ kéo ngăn bàn bên dưới và lấy ra một bức ảnh đen trắng của bốn người lính. Họ đều mặc đồ ngụy trang sọc da cọp. “Hồi đó tôi còn trẻ, người đứng bên trái ấy”, bác sỹ giải thích. “Tấm ảnh này được chụp khi tôi còn thuộc Nhóm các Lực lượng Đặc nhiệm số 5”.

“Ông đã từng là lính mũ nồi xanh à?”

“Đúng”.

“Và cuối cùng lại trở thành bác sỹ tâm lý?”

“Sau khi giải ngũ, tôi gặp rất nhiều vấn đề”, Hardy ngưng lại một phút rồi tiếp, “Bob kể với tôi anh từng là đặc nhiệm Hải quân, phải không?”

“Về mặt kỹ thuật tôi vẫn thuộc Hải quân”, Harvath đáp, “họ chỉ cho một số các cơ quan chính phủ mượn tạm tôi một thời gian thôi”.

“Vậy anh có thể hình dung và hiểu được những vấn đề mà tôi gặp phải. Khi trở về từ cuộc chiến, tôi được rất nhiều bác sỹ điều trị - cả bác sỹ tâm lý cũng như những chuyên gia tâm thần. Họ có một điểm cơ bản rất giống nhau, đó là điều khiến họ không thể giúp được tôi - không ai trong số họ đã từng ra mặt trận. Thế giới quan của họ dựa trên những nguyên tắc xử thế kiểu thiện-ác trong khi tôi lại chịu ảnh hưởng của kiểu chiến trường. Họ thậm chí không có cách nào hiểu những gì tôi được yêu cầu phải thực hiện trong chiến tranh, những điều tôi sẵn sàng làm vì tổ quốc. Đó là lý do tôi bắt đầu bước chân vào lĩnh vực tâm lý học”.

“Vậy chuyên môn của ông là giúp điều trị những người đã từng tham chiến?”

“Không phải cho tất cả mọi người”, Hardy đáp, “chỉ dành cho những người giỏi nhất. Chuyên môn của tôi được trưng dụng cho nhân sự của đơn vị Tác chiến Đặc biệt”.

“Như Bob”, Harvath nhận xét, suy đoán bước tiếp theo, “Rick Cates, Paul Morgan và Tracy Hasting”.

Hardy không nói gì, hàm ý Harvath đã có câu trả lời chính xác.

“Nội dung điều trị mà chúng ta nói tới là gì? PTSD rối loạn tâm lý hậu chấn thương dạng phức tạp?”

“Rối loạn tâm lý hậu chấn thương là vấn đề thường thấy đối với những cựu binh, nhưng không phải đối với những chiến sỹ ưu tú của chúng tôi. Điều mà chúng tôi nhận thấy là họ, đặc biệt trong trường hợp phải giải ngũ trước hạn vì chấn thương hay những lý do khác, không có khả năng tương thích với thế giới ‘thực’ - nơi mà không phải lúc nào lòng trung thành và danh dự cũng hiện hữu, trong khi cái thế giới mà họ vừa bỏ lại sau lưng - lại là một nơi mà sự gắn bó khăng khít giữa đồng đội lại là niềm tự hào toàn vẹn và tự nhiên”.

Harvath ngạc nhiên, nhưng anh vẫn chưa hoàn toàn hiểu được vai trò của bác sỹ. “Vậy là ông giúp họ hòa nhập với cuộc sống bên ngoài cộng đồng tác chiến đặc biệt của họ?”

“Có thể coi là như vậy”, Hardy đáp. “Mỗi cựu binh đều có những vấn đề riêng, bất kể họ là ai. Nhưng những cựu binh trong cộng đồng tác chiến đặc biệt thường có những vấn đề tương đồng và đó là lý do trong nhiều trường hợp, điều trị theo nhóm sẽ rất hữu ích, giúp quá trình chuyển tiếp với đời sống dân sự trở nên thuận lợi và hiệu quả”.

Harvath đánh giá những gì mình được nghe trong vài phút và nghĩ liệu mình có còn việc gì vẫn chưa suy xét kỹ càng. Những gì Bob nói tại quán Pig & Whistle về việc để Meg Cassidy vuột khỏi mối quan hệ với anh văng vẳng bên tai nhưng anh cố lờ đi. Bác sỹ Hardy nói về những vấn đề tâm lý sâu xa, không phải quyết định của anh đặt công việc lên trên một mối quan hệ tình cảm hoàn toàn bình thường với một người khác giới.

Harvath hỏi câu hỏi mà anh cho rằng cần thiết nhất lúc này. “Nếu không xâm phạm đến nguyên tắc bảo mật giữa bác sỹ-bệnh nhân, họ có bất cứ vấn đề gì mà tôi cần phải biết không?”

“Cũng còn tùy. Anh biết về họ đến đâu?”

“Bob đã kể về họ qua email nhưng đây là lần đầu tiên tôi được gặp trực tiếp”.

“Nếu không biết anh định yêu cầu họ làm những gì, tôi e rằng sẽ rất khó để trả lời câu hỏi của anh”.

Đó là một câu trả lời khá công bằng. “Có lẽ tôi sẽ không yêu cầu họ làm điều gì cả”, Harvath đáp, “Tôi mong là như thế. Tuy nhiên, cũng có khả năng tôi sẽ yêu cầu họ làm một việc mà họ không làm trong một thời gian”.

“Bọn khủng bố vẫn chưa ngừng lại, đúng không?” Hardy hỏi.

Harvath lắc đầu. “Chúng tôi cũng nghĩ vậy”.

“Mỗi người đều có một cách phản ứng với căng thẳng trên chiến trường khác nhau. Bob Herrington là một người có khả năng lãnh đạo tuyệt vời. Nếu Rick, Tracy và Paul là người Bob muốn chọn thì tôi nghĩ rằng đó sẽ là một đội rất tốt”.

“Nếu tình hình diễn tiến không tốt thì sao?”

“Không có cách nào tiên đoán trước được. Không may là anh sẽ không biết trước cho đến khi mọi việc xảy ra”.

“Và lúc đó đã là quá muộn”.

Hardy gật đầu đồng tình. “Những triệu chứng của cựu binh khi phải tái hòa nhập với thế giới thực cần phải điều trị nhiều hơn những rối loạn khác. Hãy lại đặt họ dưới sức ép chiến đấu, cứ mười trường hợp thì có tới 9 là những triệu chứng nói trên sẽ biến mất”.

“Còn trường hợp thứ mười thì sao?” Harvath hỏi. “Tôi phải làm gì nếu nó diễn ra?”

“Anh không thể làm gì được mà chỉ họ có thể tự khắc phục được. Nó sẽ xảy ra và họ sẽ phải đối diện với bản chất thực bên trong mình. Điều đó không khác gì một trận chiến mà để thắng nó, họ sẽ phải cần sự can đảm, nhiều can đảm hơn là đối diện với mũi súng kẻ địch”.

Đó là câu trả lời mà Harvath không chỉ hiểu mà còn rất cảm kích, vấn đề duy nhất là một trong số họ có thể sẽ tê liệt trong lúc những người còn lại thực sự cần anh ta.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Brad Thor

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.