“Cô làm tôi sợ đấy”, Fiore hạ nòng súng xuống, “Sao lại đi vòng ra trước xe như thế chứ?”
“Vì cửa bên tôi bị kẹt còn bên anh lại mở sẵn”, Marcy đáp, chân đứng không vững. “Chuyện gì xảy ra thế?”
“Bọn khủng bố cho nổ các xe bom. Hiện nay tất cả cầu và hầm ra vào Manhattan đều bị tấn công. Echo Hai không còn dấu vết gì, Grossi và Swartley mất tích”.
“Mất tích?”
“Xe mình bị nặng đấy”.
Marcy nhìn xuống con gái tổng thống và dùng tên bí danh của cô. “Goldilocks thế nào?”
“Còn sống, nhưng hai người bạn gái của cô ấy thì không”.
Delacorte nhìn vào hàng ghế sau và suýt không kìm nổi cơn buồn nôn. Cảnh đó thật kinh khủng. Khi đã bình tĩnh hơn, cô bắt đầu hỏi về kế hoạch trước mắt nhưng Fiore ra dấu cho cô ngưng hỏi vì anh nhận được tín hiệu từ tai nghe của mình.
“Echo Một, Skybox đây. Nghe rõ không? Hết”.
“Echo Một nghe rõ Skybox. Hết”.
“Echo Một, anh cần sơ tán khách đến đầu cầu phía Tây ngay lập tức. Khi đến nơi, tìm nơi trú an toàn. Chúng tôi đang huy động một đội đặc nhiệm và sẽ gửi họ đến đó sớm nhất có thể. Hết”.
Marcy đang kiểm tra tình hình của Amanda đáp, “Không được Skybox. Khách cần được hỗ trợ và xử lý y tế ngay lập tức. Không có đủ thời gian chờ đội đặc nhiệm. Hết”.
“Echo Một, các xe cứu thương đều đã được huy động tối đa đến các địa điểm bị tấn công, trong đó có địa điểm của anh. Có thể đưa khách đến đầu cầu phía Tây và tìm hỗ trợ y tế ở đó không? Hết”.
“Sẽ theo phương án này. Echo Một ngắt liên lạc”, Marcy đáp rồi quay sang Tim, “Anh định tiến hành như thế nào?”
“Đợi tôi đi kiếm thêm người giúp ta khiêng cáng. Tôi sẽ quay lại ngay”.
Lấy thẻ ngành ra, Fiore tiến lại hai người đàn ông cao lớn đang giúp một người phụ nữ ra khỏi chiếc xe bị hư hỏng nặng, “Nhân viên mật vụ đây, tôi có một người bị thương rất quan trọng cần các anh giúp ở đằng kia”.
Hai người đàn ông theo Fiore đến chỗ Amanda nằm trên cáng cạnh chiếc SUV móp méo. “Cô ấy trông không ổn đâu”, một trong số họ lên tiếng, “Anh có chắc là anh muốn di chuyển cô ấy không?”
“Không có sự lựa chọn nào khác”, Marcy đáp, “Nếu chúng tôi không đưa cô ấy đi cấp cứu kịp thời, cô ấy sẽ không qua khỏi”.
“Cô là sếp rồi đấy”, một trong số họ lên tiếng và ra hiệu cho người còn lại khiêng một mép cáng trong khi anh ta nắm hai tay cầm phía đầu Amanda.
“Nhẹ nhàng thôi nào”, Fiore nhắc, “Đếm đến ba nhé, sẵn sàng chưa? Một. Hai. Ba”.
Hai người đàn ông nhẹ nhàng nhấc phần cáng của mình cùng với Marcy và Fiore. Một người trong số họ nhìn cô gái đang nằm bất tỉnh trên cáng rồi thốt lên, “Này, đây liệu có đúng là người mà tôi đang nghĩ không nhỉ?”
Marcy vừa định trả lời thì có một tiếng nghiến ken két của một khối kim loại khổng lồ vang lên cùng những tiếng thét kinh hoàng. Bốn người bọn họ thấy một đoàn tàu điện ngầm chạy đường ray phía trên họ chao đảo ngay đoạn đường ray bị gãy chạy trên không ngay phía trên gần họ.
Chỉ một khắc sau, tiếng kim loại nghiến vào nhau tạo thành một âm thanh khủng khiếp khi từng toa của đoàn tàu rơi lộn nhào qua chỗ trống của đoạn đường ray gãy, tiếp tục văng khỏi đường của ôtô chạy trên cầu rồi rơi xuống dòng sông Đông bên dưới. Đó là cảnh kinh khủng nhất mà tất cả bọn họ chưa bao giờ chứng kiến.
Chưa ngừng ở đó, mặt cầu dưới chân họ thình lình rung lên một cách dữ dội. Những kết cấu thép oằn xuống rồi dần dần trật ra khỏi các nhịp nối và mặt cầu có nguy cơ chuẩn bị sập xuống mặt nước chết chóc bên dưới.
Tim Fiore quay lại nhóm mình và hét nhanh, “Chạy!”