Truy Sát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31

❊ ❊ ❊

Harvath vừa mới kết thúc cuộc điện thoại với Kevin McCauliff thì Herrington đã quay lại phòng bác sĩ Hardy với bộ tam của mình và nói, “Mọi người đều tham gia cả”.

Harvath nhìn kỹ Morgan, Cates và Hastings - đánh giá bản thân họ và định hình xem mình sẽ yêu cầu mỗi người trong số họ nhiệm vụ cụ thể gì.

Những gì Herrington kể về họ qua email lại hiện nhanh trong ký ức của Harvath. Cates, anh chàng gốc Oklahoma, định cư ở New York, bố mẹ theo phái Phúc âm. Bản thân không phải là người mộ đạo, những gì Cates chứng kiến qua cuộc chiến khủng bố chính xác là những gì kẻ địch của anh tiến hành, một cuộc thập tự chinh cuồng tín ra thế giới bên ngoài. Áp lực về thể chất của công việc khiến anh phải bỏ việc khi cả hai đầu gối bị thương trong một nhiệm vụ tại Afghanistan.

Morgan, thành viên trẻ nhất của nhóm, được mẹ anh nuôi dưỡng một mình. Đã từng liên quan và bị ảnh hưởng bởi ma túy và băng đảng đường phố, Morgan đã gia nhập binh đoàn Lính thủy đánh bộ để thoát khỏi tình trạng này và nắm lấy nó như một cơ hội để khám phá thế giới bên ngoài New York. Lý do khiến anh phải giải ngũ là một vết thương trên đầu, tuy thế, nhiều bác sĩ, trong đó có Hardy vẫn tự hỏi liệu Morgan có phải đã quá khinh suất với mạng sống của mình hay không, thậm chí trước cái ngày mà anh bị thương ở Iraq.

Cuối cùng là Tracy Hastings, chuyên viên chất nổ Hải quân Hoa Kỳ. Tracy là con gái của một gia đình giàu có ở New York; bố mẹ cô hoàn toàn phản đối quyết định gia nhập quân đội của con gái mình, nhưng cuộc tấn công tàu USS Cole đã tiếp sức cho Tracy và cô gái đầy cá tính đã không bị bố mẹ mình thuyết phục. Cô không gia nhập Hải quân chỉ vì được nuôi dưỡng trong sự giàu sang mà vì chính lực lượng này. Tracy nghĩ rằng nếu ai đó có bổn phận phục vụ tổ quốc thì đó chính là những người được hưởng lợi ích từ những gì họ làm một cách hậu hĩnh nhất.

Tracy dùng mỹ phẩm che vết sẹo trên mặt, vết sẹo từ một vụ nổ khi cô cố gắng vô hiệu hóa một thiết bị nổ, nhưng vẫn có thể nhận ra được. Herrington cũng đã kể cho Harvath biết là các bác sĩ phẫu thuật đã cố gắng hết sức và họ đã tạo hình phần bị thương rất hợp với màu xanh nhạt của con mắt giả cho Tracy.

Khi nhìn những thành viên này, Harvath biết rằng họ sẽ tạo thành một nhóm chặt chẽ. Điều đó là rất tốt. Điều anh cần biết là liệu họ có thể vừa đảm nhận vai trò hoạt động cá nhân, vừa duy trì một nhóm cấu kết dưới sức ép của trận chiến hay không? Cũng quan trọng không kém, liệu họ có chấp nhận anh, một kẻ mới đến, làm người dẫn dắt họ hay không?

Lúc Hardy đi khỏi để kiểm tra tình hình một số bệnh nhân, bốn người bọn họ còn lại trong phòng ông. Harvath bảo Herrington khép cửa lại, khi cửa đã đóng, anh lên tiếng, “Tôi sẽ trung thực với các bạn một cách tuyệt đối. Các bạn không phải lựa chọn hàng đầu của tôi trong vụ này, và cũng không phải là lựa chọn cuối cùng. Nhưng với tình hình hiện này, các bạn là sự lựa chọn duy nhất của tôi”.

“Khỉ thật”, Morgan thốt lên.

Herington giữ tay anh ta và nói, “Để anh ấy nói xong đã”.

Harvath ngừng lại một khắc rồi tiếp, “Các nguồn lực của chính phủ, địa phương và liên bang đều hoàn toàn, tôi nói là hoàn toàn, được sử dụng vào các nỗ lực tìm kiếm - cứu hộ. Giao thông đường không và đường thủy ra vào Manhattan bị phong tỏa bởi các tay súng bắn tỉa và hỏa lực từ tên lửa vác vai. Những gì trực thăng và xuồng máy có thể làm được là từ hai bên bờ sông Hudson và sông Đông đổ vào trong. Có kẻ nào đó đứng sau không muốn lực lượng hỗ trợ vào được Manhattan.

Điều đó đồng nghĩa với việc ta sẽ không nhận được bất cứ sự hỗ trợ nào. Sự tham gia của các bạn sẽ với tư cách không chính thức, không được công nhận và không được phê chuẩn”.

“Có nghĩa là gì?” Cates hỏi.

“Có nghĩa là các bạn không phải là nhân viên liên bang cũng như không được công nhận là nhân viên thi hành công vụ - thực chất là các bạn vẫn trong tình trạng thương tật”.

“Tôi nghĩ rằng anh gặp may đấy vì khi họ cho chúng tôi giải ngũ vì bị thương, bọn tôi vẫn tập luyện để duy trì thể lực”, Cates đáp.

Harvath thích câu trả lời này, anh tiếp, “Chúng ta đang phải đối mặt với kẻ địch được tổ chức rất kỹ lưỡng mà vẫn chưa xác định được lực lượng cũng như các nguồn lực của chúng, mà hiện rất có khả năng vẫn đang hoạt động đâu đó tại Manhattan”.

“Ý anh là chúng vẫn chưa dừng lại?” Paul Morgan lên tiếng.

Harvath lắc đầu. “Tôi không biết. Đó chính là lý do tôi muốn vào thẳng vấn đề với các bạn. Tóm lại ta chưa biết chính xác mình đang đối mặt với ai. Có thể vụ này sẽ không dẫn đến đâu cả nhưng tôi có cảm giác đây sẽ là một nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm. Có ai có câu hỏi nào khác không?”

“Có”, Cates đùa, “Vậy tin xấu là gì?”

Cả phòng rộn lên tiếng cười, xua tan bầu không khí căng thẳng.

Tracy Hastings đưa tay làm cử chỉ hỏi, “Ta sẽ tìm kẻ địch bằng cách nào khi không biết chúng là ai và mục tiêu của chúng là gì?”

“Tôi vừa mới điện thoại cho những người đang trực tiếp lo vụ này”, Harvath đáp. “Chúng ta có thể sẽ có thông tin mới sớm thôi, nên điều quan trọng là sẵn sàng bất cứ lúc nào. Vấn đề lúc này của chúng ta mới là đáng nói. Thứ duy nhất mà tôi có là một khẩu súng lục, nhưng tôi lại để nó trong xe ở Midtown. Chúng ta cần phải nghĩ cách tìm vũ khí”.

Một lần nữa những tiếng cười lại vang lên trong phòng.

###

Khoảng hai mươi phút sau, Paul Morgan gỡ một mảng tường nhỏ phía sau tủ đồ trong căn hộ ở Gramercy Park của mình và nói, “Tự nhiên chọn đồ nhé”.

Những gì bên trong xứng đáng được gọi là một kho vũ khí. Morgan có hai khẩu Unertl MEU SOC 1911, một khẩu Glock 19 và một khẩu Smith & Wesson 620 nòng cỡ 4 inch. Bên cạnh đó là khẩu Mossberg 590, một khẩu súng trường Remington 40-X.308 và một khẩu Troy Industries CQB-SPC A4 tự động mà Morgan đã phải làm liều để chuyển lậu từ Iraq về.

“Chỗ này thừa sức giải quyết vấn đề vũ khí”, Harvath liếc mắt nhanh qua giá để súng. “Nhưng tôi vẫn còn một câu hỏi ngốc ngếch nữa, còn đạn thì sao?”

Một lần nữa cả nhóm cười vang. Morgan bước vào nhà bếp, nơi dán những tấm poster chụp cảnh những nơi anh mong có thể đến thăm - Paris, Rome, Hồng Kông, rồi rút từ trong túi ra một chùm chìa khóa. Nhưng chiếc tủ lạnh lại được dán đầy ảnh Morgan trong trang phục Lính thủy đánh bộ chụp ở những nơi mà bụi đất và độ ẩm có thể biến Paris, Rome và Hồng Kông thành những nơi người ta không bao giờ nhận ra được.

Morgan mở khóa ngăn đông lạnh và bên trong hiện ra những hộp đạn được xếp thành những hàng ngay ngắn.

“Anh để súng phóng lựu đâu rồi hả?” Herrington hỏi.

“Bác sĩ Hardy nói súng phóng lựu chỉ dành cho những kẻ hoang tưởng nên tôi bán lại cho một cậu bạn rồi”.

Morgan để cả nhóm băn khoăn trong một giây rồi mỉm cười, “Tôi đùa thôi. Chỉ đùa thôi. Tôi chưa bao giờ có súng phóng lựu. Cả khẩu đội tên lửa dựng trên nóc nhà rồi, làm sao mà còn đủ tiền để mua súng phóng lựu nữa chứ?”

Mọi người lại cười, nhưng sẽ chẳng ai trong số họ ngạc nhiên nếu bí mật được tìm ra, Morgan đã lắp một giàn tên lửa SAM đâu đó trên mái.

Morgan dọn sạch bàn ăn và nhấc chiếc ba lô chuyên dụng KIVA đựng đồ đầy đến miệng và đặt vào một trong những chiếc ghế cạnh đó.

“Đồ của cậu đấy à?” Hastings hỏi.

Anh chàng Lính thủy đánh bộ gật đầu và bắt đầu dỡ đồ ra. “Mấy thứ này có thể giúp người ta sống được cả tuần đấy, loại tốt nhất có thể mua được”.

Cates hỏi khi thấy Morgan lôi ra những hộp đồ ăn sẵn, đèn sử dụng chất hóa học chiếu sáng, viên làm sạch nước để uống, dây dù và những thứ linh tinh khác, “Một tuần cơ à? Bất cứ hoàn cảnh nào trong bảy mươi hai giờ à?”

“Kể cả bão Katrina”, anh chàng Lính thủy đánh bộ quay sang Harvath. “Thậm chí Bộ An ninh Nội địa giờ cũng khuyến cáo người ta cần nhu yếu phẩm dự trữ đủ một tuần trong trường hợp có biến, phải không?”

Harvath gật đầu, biết rằng họ đang nói về những người cần có nhu yếu phẩm để tồn tại đến một tháng, thậm chí là hai. Không chỉ Morgan có một ba lô chuyên dụng với nhu yếu phẩm đủ dùng sẵn sàng trong trường hợp có khủng bố mà những người Harvath đã từng cộng tác cũng thế, trong lực lượng quân đội, hành pháp, tình báo. Thậm chí dân thường cũng chuẩn bị những chiếc ba lô như thế này. Theo cách nghĩ của riêng mình, Harvath cho rằng đã là nhân viên chính phủ hay tương tự cũng đều không khôn ngoan nếu họ không chuẩn bị cho những tình huống khẩn cấp. Anh cũng có một chiếc ba lô như thế trong khoang sau của chiếc TrailBlazer đậu ở một garage trên phố. Chiếc ba lô nặng gần hai mươi lăm cân và khá lích kích nếu cứ phải mang theo suốt. Mặc dù vậy, có vài thứ trong đó mà Harvath ước gì mình có ngay tại đây lúc này.

Trong lúc Morgan tiếp tục lôi đồ ra khỏi chiếc ba lô như không có đáy của mình, Hastings hỏi, “Anh lấy đâu ra đủ tiền cho những thứ này?”

“Nói thế nào nhỉ, có lẽ trong cuộc sống trước đây tôi đã là một người biết tiết kiệm”.

“Một người rất biết tiết kiệm”, Cates nói thêm khi xem mác mấy chiếc áo khoác thể thao trong tủ đồ của Morgan.

Anh chàng Lính thủy đánh bộ trải bộ dao tuyệt hảo hiệu Chris Reeve bên cạnh bộ dao quen thuộc của lính bộ binh Gerber LMF II, loại dao đủ sắc để khoét thân máy bay trực thăng và mời Harvath chọn.

Mặc dù bộ dao toàn đồ xịn nhưng trong túi Harvath luôn có con dao Benchmade auto, thứ mà anh không bao giờ ra khỏi nhà mà không mang theo, và nếu có thể quay lại chiếc TrailBlazer, anh sẽ lấy con dao chiến thuật LaRue lưỡi cố định siêu cấp của mình.

Nhìn sang Morgan vẫn thấy anh chàng moi đồ từ trong túi ra, Harvath hỏi, “Anh chắc là không có lựu đạn chói trong đó đâu hả?”

“Không, nhưng tôi có thứ này”, anh chàng Lính thủy đánh bộ đáp và lôi ra bộ cứu thương Diều hâu đen.

Harvath vừa định nói rằng anh hi vọng sẽ không phải dùng tới thứ đó thì điện thoại di động của anh rung lên. Kevin McCauliff gọi.

Sau vài phút trao đổi, Harvath biết được hai điều. Kevin có tin rất tốt, và cũng có tin xấu không kém.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Brad Thor

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.