Khi Harvath mở mắt ra, anh không biết mình đã thiếp đi trong bao lâu. Gần đó, Hastings đang ngồi trên bậc cửa khách sạn vừa nói chuyện với Cates và Herrington vừa cố rũ những bụi bẩn và bồ hóng ra khỏi tóc. Bên kia đường, một nhà hàng Hi Lạp đảm nhận việc phân phát nước đóng chai cho những người qua đường khát nước. Một nhóm các doanh nhân đứng gần nhà hàng mỉm cười khi một trong số họ nói gì đó hài hước. Người New York thật đáng ngạc nhiên, và cũng thật đáng sợ, dường như họ cũng biết rằng ngày hôm nay sẽ qua đi.
Harvath lại sắp sửa nhắm mắt thì anh cảm nhận thấy cái gì đó đang rung rung giữa khủy tay và hông. Anh nhận ra chiếc Blackberry. Rút điện thoại ra khỏi bao, anh thấy biểu tượng cho biết anh có thư điện tử và một cuộc gọi đến của sếp.
Đặt chiếc điện thoại trên bàn tay trái, anh đưa lên tai và nói “Harvath đây”.
“Scot, Gary đây”. Lawlor trả lời. “Tôi đã cố liên lạc với các cậu suốt nửa tiếng vừa qua. xảy ra chuyện gì vậy?”
Scot thông báo cho ông biết tình hình một cách chính xác, sau đó anh mệt mỏi im lặng.
“Nghe này, tôi có một vài tin tốt cho cậu đây”, Gary nói.
“Lúc này tôi chẳng thấy có gì là tốt cả, nhưng sếp cứ nói đi”.
“Có thể bọn khủng bố sẽ tấn công địa điểm thứ 5 không xa so với chỗ cậu đang đứng đâu”.
Nghe đến đó, Harvath ngồi thẳng dậy “ Địa điểm nào? Ở đâu? Từ từ. Sao sếp biết?”
“Cậu còn nhớ các bản báo cáo cho biết Bin Laden đang điều trị bằng phương pháp thẩm tách không?”
“Tất nhiên, đó là tin đồn căn cứ vào khẳng định của tổng thống Pakistan rằng Al-Qaeda đã buôn lậu hai máy thẩm tách vào Afganistan, đúng không?”
“Đúng thế. Một trong số 4 đội Delta của chúng ta đã phát hiện ra một khu vực vô trùng được dùng cho việc thẩm tách tại căn cứ Tora Bora của Bin Laden gần Jalalabad.
“Thì sao?”
“Họ cũng phát hiện ra vết tích của bệnh nhân, người đang được điều trị không phải là Bin Laden, mà là Mohammed bin Mohammed, Aka Abu Khabab Al-Fari”.
“Từ từ đã”, Harvath nói “M & M? Chuyên gia chế tạo bom của Al-Qaeda? Ông ta là cha đẻ của toàn bộ vũ khí hủy diệt hàng loạt cho đến khi ông ta biến mất sau vụ 11/9 hai ngày. Từ đó không ai trông thấy ông ta”.
“DIA thì có”, Lawlor nói.
Harvath bối rối, tai anh gần như bốc khói khi anh nhớ lại tất cả các sự kiện và ghép chúng lại với nhau. “Việc giật Sayed Jamal khỏi tay chúng ta thì có liên quan gì đến chúng?”
“Rõ ràng chúng có quan hệ với nhau - chúng là một gia đình. DIA muốn dùng Jamal như một đòn bẩy để thẩm vấn Mohammed”.
“DIA bắt được Mohammed rồi á?” Harvath không thể tin nổi. “Ai nói với sếp chuyện này?”
“Stan Caldwell” Lawlor trả lời.
“Làm sao phó giám đốc FBI có được thông tin ấy?”
“Theo Caldwell, chính vị giám đốc DIA, người phối hợp với Liên minh chống khủng bố đã tiết lộ và sau đó yêu cầu Cục điều tra liên bang giữ kín”.
“Dựa trên cơ sở nào? DIA có ảnh hưởng gì với Cục điều tra liên bang?”
“Tôi không biết”, Gary nói. “Đó là những gì ông ta cho tôi biết. Thực ra tôi cũng rất ngạc nhiên khi nghe ông ta nói”.
Harvath suy nghĩ rồi nói “Nhân vật cấp cao của Al-Qaeda - kẻ có chiếc máy tính xách tay phát nổ - bị Mỹ bắt giữ. Theo sếp có phải là Mohammed không?”
“Xét về thời điểm thì đúng là như vậy”.
“Vậy việc chặn đứng thông tin rằng Mỹ đã tóm được kẻ chế tạo bom và đưa hắn tới Mỹ trái với ý nguyện của hắn cũng như vi phạm luật pháp quốc tế rốt cuộc không phải là câu chuyện về Jamal. Tất cả là về Mohammed”.
“Tôi nghĩ thế”, Lawlor nói.
“Và sếp tin là hắn đang ở đây, ở New York này?” “Tôi hoàn toàn chắc chắn”.
“Nhưng có liên quan gì đến các cơ sở tình báo bí mật của NSA?” Harvath đáp. “Tôi không hiểu”.
“Tôi cũng không hiểu lắm. Người duy nhất có thể giải thích điều này cho chúng ta là Joseph Stanton, nhưng ông ta đã chết”.
“Vậy bằng cách nào sếp biết còn vị trí thứ 5 và nó nằm ở New York này?”
“Tất cả bắt nguồn từ những chiếc máy thẩm tách. Chúng tôi đã thẩm vấn một trong những nhà phân tích của Stanton - một thanh niên làm việc rất gắn bó với ông ta trong chương trình Athena, và anh ta nói Stanton rất quan tâm đến những cuộc mua bán thiết bị gần đây của một công ty có tên Nova Medical Systems. Tôi thấy cái tên nghe rất quen, nhưng không thể nhớ ra. Lúc trở về văn phòng, tôi đã kiểm tra”.
“Và?”
“Những chiếc máy tìm thấy trong phòng điều trị ở khu Tora Bora rất giống với loại máy Stanton yêu cầu nhà phân tích của ông ta tìm kiếm”.
“Thế ông ta có tìm được chiếc nào không?”
“Có, và theo tôi đó chính là địa điểm số 5”.
Mặc dù vẫn còn phải lắp ghép một số chi tiết nữa, nhưng lúc này từng ấy thông tin cũng đủ để Harvath tin rằng Lawlor biết được điều gì đó. “Chúng ta đã biết là có địa điểm số 5. Vậy nó nằm ở đâu?”
“Vấn đề là ở đó. Chúng ta không đến được”.
“Ý sếp là sao, không đến được à?”
“Nó thuộc quyền quản lí của một quốc gia có chủ quyền. Chúng ta không được phép trừ phi họ mời chúng ta đến”.
Lại quan liêu, Harvath nghĩ. Những gì anh muốn là một cái địa chỉ. Anh sẽ lùa chúng về Washington để quét sạch bọn chúng. “Ông Gary, nếu đó là nơi bọn khủng bố đến, hãy tin tôi, cho dù đó là quốc gia có chủ quyền nào đi chăng nữa, họ cũng sẽ van xin chúng ta đến giúp họ”.
“Tôi không chắc. Người Libi khá ngoan cố nếu họ không muốn”.