SỐ 26 TÒA NHÀ LIÊN BANG
LỰC LƯỢNG ĐẶC NHIỆM CHỐNG KHỦNG BỐ
Harvath nhìn thẳng vào mắt nhân viên trực ban của Lực lượng Đặc nhiệm Chống khủng bố JTTF, “Anh nói hắn không có ở đây nghĩa là thế nào?”
“Chúng tôi không giữ hắn”, anh chàng nhân viên trẻ gào lên. Như nhiều người khác, anh không giữ được bình tĩnh từ sức ép của những cuộc tấn công khủng bố.
“Có lẽ hắn đã được giải đi rồi”, Herrington cố mở một lối ra cho cuộc tranh cãi nhằm tránh sự xích mích giữa nhân viên của các đơn vị khác nhau dẫn đến việc chẳng đâu vào đâu cả. “Anh đã kiểm tra cơ sở tạm giam liên bang ở phía Tây chưa?”
“Tôi là ai, nhân viên mới chắc?” nhân viên trực ban đáp. “Dĩ nhiên là tôi đã kiểm tra rồi. Bên đó họ cũng không có thông tin gì về đối tượng các anh tìm đâu”.
Harvath sắp sửa mất hết kiên nhẫn. Anh và Bob Herrington đã đi bộ hai dặm rưỡi từ văn phòng FBI ở Hạ Manhattan để đến tận tổng hành dinh của JTTF để nghe anh chàng tân binh không hơn nói là ở đây họ không giữ Sayed Jamal, mà cũng chưa bao giờ nghe thấy cái tên này. “Tôi muốn anh tìm Mike Jaffe ngay lập tức”.
“Ai cơ?”, nhân viên trực ban hỏi lại.
“Cát làm tắc hết tai anh rồi hả? Mike Jaffe. Tôi giao đối tượng mà tôi đang hỏi cho Mike và đội của anh ta sáng nay tại văn phòng này”.
Anh chàng trực ban quá chán việc phải phí khoảng thời gian quý báu của mình cho mấy tên quái gở của Bộ An ninh Nội địa. “Bên anh làm lộn xộn hết cả lên rồi, đặc vụ Harvath. Không có ai thuộc đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ chuyển tù nhân sáng nay và không có ai trong tòa nhà này, trong biên chế của JTTF, hay FBI, bất cứ ai có tên là Mike Jaffe”.
Những gì nghe thấy làm Harvath choáng như thể đầu bị đập vào tường. Máu anh dần sôi lên và cảm thấy mình sắp chạm ngưỡng không thể kiềm chế nổi. Harvath đang định cho anh chàng trực ban một bài thì Bob đã cảm ơn anh ta rồi kéo tay Harvath ra khỏi văn phòng của JTTF đi xuống phía cầu thang.
“Anh làm sao thế?” Harvath hỏi.
“Anh im đi”, Bob đáp.
“Quên đi. Tôi phải tìm cho ra Sayed Jamal và đang cố thì tự nhiên anh lại nhảy vào như thể là sẽ không -”
“Họ không giữ hắn”.
“Ừ thì cái thằng ngốc ngồi trực ban đã nói thế rồi. Có những lúc mình cần phải cương thì mới có được thứ mình muốn chứ”.
“Ừ, nhưng anh cương quá mức rồi vì Mike Jaffe không làm việc cho JTTF”, Herrington đáp, “Mike làm cho DIA”.
“Cơ quan Tình báo Quốc phòng?”
Bob gật đầu. “Tôi gặp anh ta ở Afghanistan năm 2001. Nhóm của tôi được nhập vào một đội đặc nhiệm tác chiến truy lùng những đối tượng chủ chốt của Al-Qaeda”.
“Và Mike Jaffe là thành viên của đội đó?” Harvath hỏi.
“Anh ta là chỉ huy của đội”.
“Vậy tại sao Mike Jaffe lại đóng giả làm nhân viên JTTF?”
“Bọn tôi thường nói rằng Chúa và DIA có những cách hoạt động rất kỳ bí và khác thường. Nhưng chắc chắn là anh ta rất quan tâm đến tù binh của anh”.
“Một cách cá nhân quá mức”, Harvath đáp, anh bước xuống cầu thang.
“Anh đi đâu đấy?”
“Tôi phải đi gọi điện rồi sau đó tôi sẽ tìm ra Mike Jaffe, kể cả phải lật tung cả thành phố này lên”.