Khi Harvath đứng dậy, người đầu tiên anh thấy là Bob Herrington. Hành động theo nhóm mà như thế thì không hay đâu”.
Harvath không muốn nghe và phớt lờ lời người bạn, cố gắng đứng lên.
“Bình tĩnh”, Bob nói. “Đừng có đứng dậy nhanh như thế. Anh không sao chứ? Có bị gãy xương không?”
Harvath nhổm dậy từ từ và cử động các đầu ngón tay. Sau đó là ngón chân, rồi kiểm tra các bộ phận trên cơ thể. “Tôi nghĩ là không sao. Thế còn con ngựa?”
Herrington nhìn quanh một lượt, rồi quay lại phía Harvath lắc đầu “Nó không sao”.
“Thế viên cảnh sát gần tòa nhà Armory?” Harvath hỏi.
“Hai viên đạn trúng ngực. Morgan có một miếng gạc cầm máu trong túi và băng cho anh ta. Có thể anh ta không chết. Tôi nghĩ anh ta sẽ qua được”.
Harvath để mình trong tư thế ngồi và dựa vào chiếc xe đang đỗ. Anh giơ tay quệt ngang trán để ngăn mồ hôi chảy xuống mắt, và nhận thấy đó không phải mồ hôi mà là máu.
“Đừng lo”, Morgan - bác sĩ do đội bổ nhiệm - vừa nói vừa lôi đống dụng cụ trong túi ra, kể cả tuýp thuốc Krazy Glue hay còn gọi là Dermabond. “Nửa mặt bên trái của anh bị thương khá nặng. Nhưng miễn là chúng ta xử lí ngay thì sẽ chẳng có gì là nghiêm trọng nữa cả”.
“Tôi là người duy nhất trong đội có gương mặt xinh đẹp thì thật quá đáng”, Hastings nói.
Nụ cười của Harvath nhanh chóng chuyển sang nhăn nhó khi Morgan lau vết thương của anh bằng dung dịch khử trùng.
“Chúng tôi nghe thấy tiếng súng từ công viên”, Cates nói. “Liệu anh có bắn trúng tên nào không?”
“Tôi nghĩ là không”.
“Thế còn những khuôn mặt, hoặc nét khác biệt nào đó của chiếc xe?” Herrington hỏi.
“Ít nhất có bốn tên, tất cả đều trùm kín đầu. Còn chiếc xe là loại Tahoe màu đen kiểu dáng cũ, giờ có thêm đặc điểm nhận dạng là cửa sổ phía sau bị vỡ và cả hai cánh cửa phía sau đều trúng đạn”.
“Đó là sự khởi đầu”, Herrington nói, cố gắng giữ thái độ lạc quan và củng cố tinh thần anh em. “Không hẳn là sự khởi đầu thuận lợi, nhưng vẫn là một sự khởi đầu”.
“Vậy anh đang muốn nói với chúng tôi rằng một con ngựa của sở cảnh sát New York bị giết còn bản thân anh thì bị thương mà vẫn chẳng thu được kết quả gì?” Cates hỏi.
Lúc Morgan bắt đầu bôi thuốc vào vết thương của Harvath, anh không thể không kêu lên. Họ đã để mất đầu mối cuối cùng và duy nhất của mình. Nhét khẩu súng mà Hastings tìm thấy và đưa lại cho anh vào bao, Harvath nói “Đúng, tôi nghĩ chúng ta đã công cốc”.