Sau phần báo cáo ngắn gọn, Mike Jaffe, trưởng đặc vụ Liên ngành Chống khủng bố hỏi, “Bây giờ cậu định đi đâu? Về DC dịp mừng 4-7 cuối tuần này hả?” Harvath lắc đầu. “Mình sẽ ghé thành phố New York gặp một người bạn cũ mới đi Afghanistan về”.
Mike cười, “Vậy cậu sẽ xem pháo hoa Ngày Độc lập ở đâu?”
“Chắc là từ trong quán bar thôi”:
“Không đùa đấy chứ”, Jaffe thốt lên với giọng New York không lẫn vào đâu được. “Để tớ nói cho cậu biết nhé, chỗ đẹp nhất để xem pháo hoa Ngày Độc lập là khu Brooklyn, trên đại lộ Furman, đoạn giữa Atlantic và Quảng trường Cadman ấy”.
“Tôi sẽ nhớ chỉ dẫn của cậu”.
“Nếu đói bụng thì đến tiệm Lundy Brothers ở đại lộ Emmons mà ăn một tô ‘New York đỏ’ chính cống nhé. Nhớ gọi cả một ly kiểu ‘trứng đánh’ nữa, ở đấy họ sẽ cho vào ly cậu một cái bánh quế thay cho que khuấy cốc-tai đấy”.
Harvath cười, lắc đầu. Anh không biết món “New York đỏ”, càng không biết tại sao lại cần phải tìm đúng loại “chính cống”. Harvath cũng chưa bao giờ uống một ly “trứng đánh” trong đời nhưng có lẽ đó chính là phong cách của những người New York. Đối với họ mặt trời lặn và mọc chỉ ở New York và bất cứ nơi nào khác trên thế giới cũng đều chỉ xếp hạng hai.
“Cậu nhớ hết rồi chứ?” Jaffe, dáng người cao lớn với mái tóc bạc, hỏi khi thấy Harvath có vẻ lơ đãng. “Cậu có muốn mình viết lại cho cậu không?”
“Chắc tớ sẽ nhớ được”, Harvath đáp, “Thế còn bọn cậu thì sao? Nghỉ cuối tuần ở Catskills trước khi đưa anh bạn kia đến vịnh Guantanamo hả?”
Jaffe cười. “Thực ra bọn tớ định đem tất cả cáo trạng của anh bạn đính vào với nhau rồi treo anh bạn này bên ngoài đồn Fort Drum. Chắc chỉ cần bán vé một cú đấm một đôla và quảng cáo với lính bộ binh ở đó chơi trò bịt mắt đập quà với anh bạn này là quá đủ”.
Harvath thích sự hài hước của Jaffe, anh nói. “Bán vé kiểu ấy kiếm hời ấy chứ”, biết là đồn Fort Drum ở New York là nơi đóng quân của Binh đoàn Bộ binh số 10, đơn vị mất nhiều người nhất ở chiến trường Iraq, đặc biệt là trong các vụ mìn nổ.
“Không may là bọn tớ không có đủ thời gian để làm như thế”, Jaffe tiếp, “Cục muốn giải hắn xuống Tòa nhà Liên bang, khu Manhattan hôm nay để tiến hành các thủ tục xử lý. Sau đó thì hắn sẽ là vấn đề của người khác”.
Harvath chẳng hề ghen ty với những người sẽ phải bỏ kỳ nghỉ cuối tuần với gia đình và bạn bè để thẩm vấn Sayed Jamal. Đó là việc cần phải làm và anh biết rất rõ. Hoa Kỳ không thể nghỉ ngày nào trên mặt trận chống khủng bố, thậm chí cả ngày kỷ niệm độc lập của mình. Bọn khủng bố luôn cố gắng tìm những điểm yếu có thể lợi dụng và nước Mỹ cần phải luôn đi trước một bước.
Nhìn Jaffe đi cùng với đội của mình, Harvath cảm thấy một sự thật không thay đổi được; dù có nỗ lực đến thế nào, Hoa Kỳ cũng không thể luôn đi trước trong tất cả mọi lĩnh vực. Lần này, cũng như nhiều lần trước, họ đã gặp may. Nhưng tất cả chỉ là như thế. Mặc dù đã lôi được một đối thủ lớn ra khỏi sàn đấu, vẫn còn rất nhiều những kẻ khác chờ sẵn đến lượt thay người.
Mặc dù đã bị ngăn chặn và đẩy lùi nhiều lần, danh sách kẻ thù của nước Mỹ vẫn còn rất dài và có vẻ vẫn tiếp tục dài ra không có điểm dừng. Những công dân Mỹ hoạt động trong lĩnh vực chống khủng bố đều biết một sự thật chưa được nói đến; đó là liệu nước Mỹ có bị khủng bố tấn công nữa hay không, mà là sẽ bị tấn công vào lúc nào.
Harvath mong là ngày đó sẽ không bao giờ tới vì anh biết rằng nếu nó tới thì ngày 11 tháng 9 khủng khiếp sẽ chỉ là một phần của dàn đồng ca khủng bố mà thôi.