Truy Sát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 72

❊ ❊ ❊

Trợ lí của trung tướng Maxwell gặp Gary Lawlor và Stan Caldwell ở bãi đáp của trực thăng và dẫn họ vào văn phòng giám đốc. Người ta nói rằng chữ viết tắt NSA thực ra có nghĩa là Không phải một cơ quan như thế[1], hoặc nếu bạn là nhân viên trong đó, thì nó có nghĩa là Không bao giờ được nói điều gì[2]. Cho đến nay, sở thích khiến người khác hoang mang khá nổi tiếng của Cơ quan tình báo quốc gia vẫn đang được duy trì khá tốt. Điều thú vị là được xem thực tế Dick Maxwell bộc trực đã chuẩn bị thế nào.

Họ được dẫn vào một phòng bày biện khá giản dị với những tấm ảnh Maxwell chụp ở rất nhiều nơi xa xôi, hoang vắng trên khắp thế giới. Đó là lần đầu tiên Lawlor gặp ông ta, và khi viên trung tướng đứng dậy vòng qua chiếc bàn để chào những vị khách của mình, Lawlor ngay lập tức bị ấn tượng bởi dáng vẻ giống George Patton của ông ta - từ nét mặt, tác phong cho đến mọi thứ. Ông ta chỉ thiếu duy nhất có một khẩu súng lục có tay cầm bằng ngà voi và một con chó lai ở bên cạnh. Nếu không dám chắc chắn điều đó cả ngàn lần thì có thể ông đã hỏi câu gì đó, nhưng như thế có vẻ không hay cho lắm, vả lại chuyện đó chẳng liên quan gì đến lí do họ có mặt ở đây. Lawlor tới đây để tìm những câu trả lời, chứ không phải với một cái đầu toàn những câu hỏi nào đó.

“Cảm ơn các ông đã tới”, Maxwell vừa nói vừa mời Caldwell và Lawlor ra chiếc bàn ở phía cuối văn phòng. “Các ông uống gì? Cà phê? Trà? Hay thứ gì đó mạnh hơn chăng?”

“Không, cảm ơn Dick”, vị phó giám đốc FBI đáp.

“Tôi cũng không”, Lawlor nói.

“Thôi được, vậy chúng ta vào luôn vấn đề nhé. Căn cứ trên những thông tin chúng tôi nhận được, chúng tôi tin rằng cả bốn địa điểm trong chương trình của chúng tôi ở thành phố New York đều đã bị tấn công”.

“Thông tin nào vậy?” Gary hỏi.

“Các địa điểm không trả lời đúng theo yêu cầu của máy chủ đặt ở đây. Rõ ràng kẻ nào đó muốn câu chuyện diễn ra giống một thương vụ như thường lệ, nhưng chúng tôi đã đoán được không phải thế”.

Giờ họ đang đến gần câu chuyện Gary muốn biết.

“Và chính xác thương vụ như thường lệ của chương trình này là cái gì?”

“Đó là tuyệt mật”. Maxwell trả lời.

“Ý ông muốn nói nó từng là tuyệt mật”.

“Không”, giám đốc NSA nói. “Mặc dù nhìn bề ngoài, có vẻ như chiến dịch đã được dàn xếp, nhưng nó vẫn là tuyệt mật”.

“Và đó là lí do mà một trong số các điệp viên cấp cao của các ông tin rằng nó đáng để lấy đi các mạng người?”

Maxwell lắc đầu. “Thật đáng tiếc, tôi cũng không thể nói gì nhiều hơn với ông, nhưng không phải vì tôi không muốn. Joe Stanton đã chết”.

Lawlor cần biết nhiều thông tin hơn, và ông dám chắc Maxwell biết. “Chính xác thì dạng thông tin nào đang được xử lý ở các cơ sở bí mật của New York?”

“Tôi rất tiếc, nhưng đó là tuyệt mật”.

“Vậy tại sao lại gọi chúng tôi đến?”

“Phó giám đốc Caldwell tới đây để tiến hành một cuộc thẩm vấn. Tôi đã đồng ý cho phép ông có mặt bất chấp nguyên tắc”.

Lawlor không chỉ nhìn người khá chuẩn, mà còn có khả năng đoán được ẩn ý. Nhưng với Maxwell thì điều đó rất khó. Trên thực tế, cả Stan Caldwell cũng vậy. Cả hai người, theo cách của riêng mình, đều đang giúp ông vượt qua tình huống khó khăn, nhưng tại sao? Ở một mức độ nào đó, ông có thể hiểu động cơ của Maxwell. Ông ta biết rằng Lawlor chỉ có một đội duy nhất đang ráo riết lần theo dấu vết của nhóm người chịu trách nhiệm về việc giết chết các nhân viên NSA của ông ta, cũng như những người lính thủy đánh bộ kia. Nhưng động cơ của Caldwell thì không được rõ ràng cho lắm.

Lawlor không còn lựa chọn nào khác là đồng hành cùng họ. Hi vọng duy nhất của ông là sẽ sớm tìm ra đầu mối của vụ việc này - thật sớm.

❀ ❀ ❀

[1] Nguyên gốc là “No Such Agency”.

[2] Nguyên gốc là “Never say anything”.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Brad Thor

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.