TẦNG THƯỢNG
309 PHỐ 48
Như thế là thế nào? Tại sao không thể gửi máy bay trực thăng đến đó?”, Mike Jaffe hỏi gặng trong khi tay anh nắm chặt chiếc điện thoại vệ tinh khiến nó sắp vỡ đến nơi. “Vớ vẩn. Tôi nói cho anh biết, nếu như anh không tìm được cách, cứ coi như đây là dấu chấm hết cho tất cả mọi thứ đi”.
Jaffe nghe đầu dây bên kia, một giọng nói cũng không kém phần khẩn trương, một lúc rồi tiếp, “Không được. Họ có thể dùng trang phục màu đen và tiếp cận sau khi đêm xuống. Nếu không được như vậy, tôi sẽ phải thu xếp cách khác. Chúng ta đã hiểu nhau chưa?”. Đến đây, Jaffe cúp máy rồi đưa cho người phó của mình, Brad Harper, trung sỹ binh đoàn Lính thủy đánh bộ, một anh chàng vạm vỡ khoảng hai mươi lăm tuổi.
“Phương án di tản không khả thi à?” Harper hỏi và nhét chiếc điện thoại vào túi quần.
“Rõ ràng là họ cảm thấy không thuyết phục rằng vụ đột kích có liên quan đến anh bạn ở dưới nhà của chúng ta”.
“Không đùa đấy chứ? Chính họ thông báo cho ta về các hành vi nghe lén điện thoại. Al-Qaeda biết hắn ở đây”.
“Chúng biết hắn ở New York nhưng chúng ta không biết là chúng có thông tin hắn ở trong tòa nhà này”.
“Vậy ta cần phải làm gì?”
“Lúc này phải sẵn sàng nhưng chưa được làm gì ngay. Một máy bay của sở cảnh sát New York vừa bị hạ bằng súng bắn tỉa nên không phận Manhattan coi như đông cứng và không khả thi cho đến khi ta nhận được thông báo mới”.
“Đi bằng đường thủy có được không?”
Jaffe lắc đầu. “Thuyền của sở Cảnh sát New York, nhân viên cảng vụ và lực lượng Bảo vệ Bờ biển đều bị tấn công bởi những tay súng bắn tỉa tầm xa ở cả sông Đông và sông Hudson. Họ cũng đã nhận được lệnh tạm rút cho đến khi có lệnh mới”.
“Có nghĩa là chúng ta sẽ không có lực lượng hỗ trợ”.
“Cũng không hẳn”.
“Vậy kế hoạch là gì?”
“Chúng ta sẽ làm theo cách đã từng tập dượt”, Jaffe đáp, “Vũ khí sẵn sàng và bịt kín cửa lên tầng này lại”.
“Rồi sao nữa?”
Jaffe nhìn Harper rồi nói, “Rồi chúng ta sẽ tặng cho anh bạn tù thêm một ít nhiệt tình để khai những thông tin cần thiết trước khi quá muộn”.