TÒA NHÀ LIBYA
SỐ 309 PHÍA ĐÔNG PHỐ SỐ 48
Mike Jaffe cúi người xuống trước mặt tên tù nhân thì thầm “Mày là thằng khốn vô lương tâm, đứng không?”
Mohammed bin Mohammed nhìn sang thân hình gục xuống đầy máu của đứa cháu trai nhưng không nói gì.
Jaffe đứng lên và nói “Thôi được, vì tao cũng là thằng vô lương tâm nên đây sẽ là cuộc chiến của ý chí, Mohammed ạ - cuộc đụng độ của những tên khổng lồ. Nhưng tao phải nói với mày thế này, không biết mày có đủ sức để chơi đến cùng không. Gần đây trông mày mệt mỏi quá”.
Mohammed cố kiềm chế nhưng nụ cười thầm bật ra trên môi hắn.
Jaffe cười với hắn. “Lão này có khướu hài hước đây. Thế nào? Nói đi, Mohammed. Với những thằng bé mày đã làm cho hư hỏng trong suốt những năm qua, theo mày khướu hài hước của chúng thế nào? Mày có nghĩ chúng khá may mắn không? Mày có nghĩ chúng luôn phải ngoái đầu canh chừng tấm thân mềm oặt, đầy mồ hôi của mày có nguy cơ gây nguy hiểm cho chúng, rồi chạy xa để tránh bị nó đổ vào không?”
Nụ cười tắt lịm trên khuôn mặt Mohammed.
“Bọn tao tìm thấy khá nhiều món đồ lưu niệm thú vị trong ngôi nhà của mày ở Somali”, Jaffe nói, “điều đó khiến tao phải suy nghĩ. Tao đã đi nhầm hướng, đúng không? Ở Arab, người ta vẫn thường nói, tôi muốn bạn mở lòng để tôi có thể đến với trái tim bạn. Nhưng làm thế nào tao tới trái tim mày được đây?”
Bước tới chiếc bàn gần cửa sổ, Jaffe thọc tay vào trong chiếc túi màu xanh xám hai ngăn và lấy ra một chiếc bình nhỏ cùng một chiếc ống dài, mềm gắn vào miệng bình. Anh ta giơ lên để tên tù nhìn thấy rồi nói “Mày đã bao giờ trông thấy thứ này chưa? Đó là bình xịt hơi cay. Nó xuất hiện từ lâu lắm rồi, nhưng một người rất thông minh ở New Jersey đã nhận ra rằng chúng ta đã tự giới hạn mình trong cách ứng dụng nó”.
Mohammed cựa quậy trên ghế trong tâm trạng lo lắng.
Không hề mở chiếc bình ra, Jaffe tiếp tục “Giả sử mày đang ở trong một phòng tại khách sạn và kẻ nào đó - cứ cho là một kẻ xấu đi - tới gõ cửa vào lúc 3h sáng. Ai cũng biết đó là kẻ xấu, vì chẳng một người tốt nào lại tới gõ cửa vào giờ đó cả, đúng không?”
“Nhưng mày đã có bình xịt hơi cay trong tay, không cần tháo vòi ra khỏi bình, mày luồn nó qua khe cửa, ấn nút và XONG! Đột nhiên hành lang trở thành nơi không thể trụ nổi. Khá gọn gàng hả? Nhưng từ từ, còn nữa”.
“Tao biết người chế tạo ra cái này. Ông ta bán cả tấn cho đất nước tao. Một tối, bọn tao ngồi uống bia và nói về những ứng dụng mà tác phẩm của ông ta có thể làm được, bỗng nhiên tao nảy ra một ý. Hạt tiêu có thể bị phân huỷ. Nếu nó vào trong cơ thể mày, cuối cùng nó cũng sẽ trôi đi mà không để lại dấu vết gì”.
“Giờ, nếu tao đã đến được gần trái tim mày, tao đoán mày sẽ cho tao biết những điều tao muốn biết. Tuy nhiên, vấn đề là chúng ta sắp hết thời gian rồi. Vậy con đường nhanh nhất để tới trái tim một người là gì? Người Mỹ bọn tao thường nói đó là đi qua dạ dày, nhưng trong trường hợp của mày, tao nghĩ là phải xuống thấp hơn chút nữa”.
Mohammed nhìn chằm chằm xuống háng.