Trong khi hai sĩ quan của McGahan dùng thiết bị phía sau chiếc xe Tahoe để buộc vào cái lò sưởi bên đường và khống chế khách sạn Waldorf, Harvath cùng đồng đội quay lại phố Lexington, tiến về phía cầu thang trên con phố số 50.
Khi đến nơi, họ phát hiện ra không phải lại một chiếc Tahoe khác mà là một chiếc Yukon Denali màu đen đỗ cạnh một xe khác trên vỉa hè. Nó có một bảng đồng hồ nhấp nháy ánh sáng xanh đỏ tương tự. Harvath thận trọng ngó vào bên trong, anh thấy chiếc hộp đựng đĩa CD bị đập nát, giấy bọc suất ăn kiêng South Beach Diet và một chồng sách bừa ra sàn xe. Hai hay ba bộ tóc giả được bọc cạnh hộp số, và một bông tuyết màu hồng toả mùi thơm ngát đung đưa trên tay nắm cửa cạnh ghế ngồi phía trước.
Bọn khủng bố đã lái hai chiếc Tahoe giống hệt nhau, nhưng giờ thì không. Chắc hẳn Harvath đã gây ra nhiều tổn thất hơn anh tưởng để buộc chúng đánh cắp một chiếc xe mới. Quan sát vết máu mờ vương trên ghế ngồi của người lái, anh thấy chủ nhân chiếc xe đã có một kết cục không mấy dễ chịu. Rút dao ra một lần nữa, anh đâm vào hai lốp xe, phòng khi bọn khủng bố dùng chiếc xe để tẩu thoát.
Bọn chúng đã cho nổ tung ổ khóa của cánh cửa giống chiếc xe trên phố số 49. Khi Hastings nhận ra cánh cửa để mở, cô đặt ngòi nổ lại chỗ cũ và đeo chiếc túi đựng đồ nghề lên vai. Quay người lại, cô ra dấu cho mọi người vào vị trí. Harvath dùng điện đàm gọi cho McGahan bảo ông ta rằng đội của anh đã sẵn sàng.
“Rõ”, giọng của vị chỉ huy vang lên. “Đội 1 và đội 2 vào vị trí”.
Nghe tiếng đếm ngược của McGahan qua ống nghe điện đàm, Harvath đếm ngược bằng đầu ngón tay bắt đầu từ 5. Khi anh nắm bàn tay lại, và ấn quả đấm xuống giống như tài xế lái xe tải nhấn còi, Hasting mở cánh cửa ra.
Lần này, với sự dẫn đầu của Harvath, họ tràn vào cầu thang và chiếm lấy nó một cách nhanh chóng và lặng lẽ hết sức có thể.
Đồng thời, đội của McGahan đẩy cánh cửa trên phố số 49 và kiểm soát cầu thang.
Lúc người đi đầu nhận ra cái bẫy chết người thì đã quá muộn. Mảnh bom chọc thủng cầu thang chật ních người, giết chết hai sĩ quan và làm bị thương ba người. Khung cảnh thật hỗn loạn.
Mặc dù gần như không thể nghe thấy gì do hậu quả của vụ nổ và không thể thở nổi vì khói dày đặc, McGahan dùng điện đàm thông báo tình hình của đội mình để cảnh báo các đội khác. Sau khi nghe từng chi tiết, một sĩ quan chốt trong khách sạn trả lời rằng anh ta sẽ đi lấy hộp cứu thương trên xe tải. Harvath bảo anh ta giữ nguyên vị trí, nhưng viên sĩ quan của sở cảnh sát New York lờ đi. Anh ta không nhận lệnh từ người của DHS. Đồng nghiệp của anh ta bị thương và cần được chăm sóc y tế ngay lập tức, đó là những gì anh ta quan tâm.
Với thực tế rằng đội tấn công trên phố số 49 không còn khả năng chiến đấu và đội ở khách sạn chỉ còn lại một sĩ quan chiến thuật cùng hai cảnh sát tuần tra, cuộc tấn công trút cả lên vai Scot Harvath và đồng đội.
Harvath giơ tay lên ngăn đội mình lại để anh có thể tiếp nhận thông tin. Đó cũng là lúc một người đội mũ trùm kín mặt màu đen xuất hiện ở bậc thang trên cùng với một quả lựu đạn trong tay và mọi chuyện bỗng vượt ra ngoài tầm kiểm soát.