Cùng với hai người đàn ông giúp, Tim Fiore và Marcy Delacorte khiêng cáng chạy bán sống bán chết xuống dốc cầu. Khi đến gần cuối cầu họ thấy ba chiếc xe cứu thương chuẩn bị rời đi, chở đầy người bị thương.
Tim gào lên gọi nhân viên sở Cảnh sát New York cách anh khoảng chục mét, “Dừng xe cứu thương lại!” Nhưng viên cảnh sát biết rằng không còn thêm chỗ trên xe, “Vẫn sẽ có thêm xe cứu thương đến ngay bây giờ đấy”, anh ta đáp.
“Chúng tôi không thể chờ thêm được”, Marcy đáp trong khi chìa huy hiệu ngành của mình. “Cơ quan Mật vụ Hoa Kỳ. Chúng tôi có một người quan trọng bị thương”.
“Xe cứu thương đã chạy rồi. Chúng tôi không thể làm gì hơn được”.
Fiore nghiêng đầu ngó về chiếc xe tuần tra của viên cảnh sát và Delacorte hiểu ngay ý định của anh.
“Chúng tôi cần trưng dụng xe của anh”.
“Tôi không thể giao xe cho cô được”, viên cảnh sát đáp.
“Và tôi không xin xỏ gì đâu đấy”, Marcy chĩa súng về phía anh ta. Viên cảnh sát giơ hai tay lên và đáp, “Thôi được rồi, cô cứ lấy xe đi”.
“Hãy chuyển cô ấy vào xe”, Fiore nói với hai người đàn ông đi cùng.
Cả bốn người khẩn trương đưa cáng lại gần chiếc xe cảnh sát. Viên cảnh sát nhìn họ và chợt hỏi, “Đó có phải là-?”
Fiore gật đầu, “Bệnh viện gần đây nhất ở đâu?”
“Bệnh viện Beth Israel”, viên cảnh sát đáp, “nằm giữa đại lộ số 1 và đại lộ 15. Bệnh viện New York dưới phố chắc đã quá tải rồi”.
“Anh không lái được đâu”. Marcy nói khi ngồi vào băng sau cạnh Amanda. “Anh không biết đường ở đây mà”.
Fiore nhìn quanh và mắt anh dừng lại trên bảng táplô của một chiếc xe gần đó. Chạy nhanh về phía chiếc xe, anh rút huy hiệu ngành ra và nói ngắn gọn. “Mật vụ Hoa Kỳ”.
Quay trở lại chiếc xe tuần tra, Fiore ốp thiết bị nối GPS hiệu Garmin iQue vào táplô xe rồi khởi động máy, không quên bật đèn nháy và còi hụ. Xe máy dưới phố cố tìm cách len lên phía trước nhưng không nhích được mấy. Họ không còn đường để đi. Giao thông hoàn toàn bị tê liệt.
Nhắm vào khoảng lề đường giữa hai chiếc ôtô đỗ phía trước, Fiore hô to, “Giữ chắc”, rồi đạp ga cho chiếc xe lao đi.