Truy Sát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 68

❊ ❊ ❊

Tiếng bíp của chiếc máy vi tính còn hòa với tiếng gì đó khác nữa - một âm thanh khó nhận ra vang lên ngay sau âm thanh đầu tiên. Harvath không thể nghe ra cho đến khi anh xích lại gần. Nghe như tiếng the thé từ máy ảnh của một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp khi lắp phim chụp vào. Điều nực cười là Tracy Hastings cũng nghe thấy mà cô thì chưa hề bước chân vào. Điều đó chỉ có một ý nghĩa duy nhất - tiếng động ấy không vang lên cho đến tận khi Harvath nhích lại gần chiếc máy tính.

“Đứng yên”, Tracy cảnh báo. “Thậm chí không được thay đổi trọng lượng cơ thể. Anh hiểu chứ?”

“Chuyện gì đang diễn ra vậy, Tracy?”

“Tôi nghĩ anh vấp phải công tắc áp lực”.

“Công tắc áp lực á?” Harvath lặp lại. “Cô có chắc không?”

“Không một chi tiết nào có thể lọt qua mắt nhân viên tháo bom, đúng không? Chính anh đã nói vậy mà?”

Khi Tracy cố nhấc một tấm ván sàn nhà để xuống dưới xem họ đang đối mặt với cái gì, thì những người còn lại trong đội cứ đứng ngây ra đó, không biết phải làm sao. Harvath nhìn về phía Herrington và nói “Nếu anh muốn xem tôi tè ra quần, thì để sau đi, khi nào tôi uống hết chai Louis XIII anh nợ tôi đã. Lúc này, sao các anh không nghĩ xem bọn khủng bố của chúng ta đã thoát ra bằng cách nào. Nếu vụ này không giải quyết được, tôi muốn chỉ mình tôi đi gặp thánh Allah thôi. Nói đến…”

“Ba kẻ ngoài kia ấy hả?” Herrington đáp. “Có, tôi có nhận thấy. Chúng bị bỏ lại đó quay mặt về hướng đông, về phía thánh địa Mécca”.

“Anh nghĩ sao?”

“Nếu chúng là tín đồ hồi giáo người da trắng, đồng minh của Al-Qaeda, thì chắc chúng là quân phiến loạn rồi”.

“Tôi cũng nghĩ thế”, Harvath nói.

Bob chỉ nhìn anh không nói gì, vì vậy Harvath nói thay anh. “Hãy ra khỏi đây. Các anh không thấy là tôi và Tracy muốn được ở một mình một lát à?”

Herrington nặn ra một nụ cười và đáp “Hẹn gặp lại”.

Harvath gật đầu nhìn theo Cates cùng Morgan đi theo Bob ra ngoài. Khi họ đã đi hết, Harvath hỏi “Dưới đó thế nào?”

Vài giây trôi qua mà không có tiếng trả lời, Harvath cố hỏi lại lần nữa. “Nói đi, Tracy. Chúng ta đang đụng phải cái gì thế?”

Vẫn không có tiếng đáp.

“Này, Tracy. Tình hình thế nào rồi?”

Sự chờ đợi tưởng chừng dài vô tận, đặc biệt là khi anh đang ở ranh giới mong manh và chẳng thể làm gì. Anh định gọi thêm một lần nữa thì Hastings ngoi đầu lên trên. Harvath định hỏi có phải là một quả bom không và cô có xử lí được không thì không cần nữa. Khuôn mặt cô đã nói lên tất cả.

“Một quả bom. Rất to”.

“Tuyệt”, Harvath đáp và bắt đầu đổi trọng lượng cơ thể sang chân kia thì anh kịp nhận ra. “Tin xấu là gì?”

“Tôi nghĩ tôi không thể tháo ngòi nổ”.

“Cô có thể mà”.

Hastings quay khuôn mặt đầy sẹo đi.

“Tracy, cô có thể vừa ngủ vừa tháo ngòi nổ”, Harvath nói. “Hãy làm hai việc cùng một lúc đi”.

“Tôi không thể, Scot ạ”.

“Đã bao giờ tôi nói với cô rằng tôi là một người khiêu vũ rất giỏi chưa nhỉ?”

Cô quay lại nhìn anh, không khỏi bật cười. “Cái đó thì có liên quan gì đến chuyện này?”

“Liên quan chứ”, anh đáp. “Tôi định chờ một cơ hội lãng mạn hơn để ngỏ lời nhưng tôi hi vọng tôi có thể mời cô đi chơi khi nào chúng ta giải quyết xong vụ này”.

“Anh muốn mời tôi đi chơi? Đi khiêu vũ á?”

“Còn tùy. Nếu cô không tháo ngòi nổ quả bom, tôi nghĩ quan hệ bạn bè của chúng ta sẽ khá căng thẳng đấy”.

Hastings lại mỉm cười.

Đó là điều Harvath muốn thấy. “Cô làm được, Tracy. Trở lại dưới đó và cho tôi biết cô nhìn thấy gì”.

“Tôi có thể cho anh biết ngay lúc này”, cô đáp, nụ cười biến mất trên khuôn mặt. “Nó khá giống với quả bom tôi xử lí gần đây nhất”.

“Vậy nó là một phần của…” Harvath đột nhiên hiểu ra cô đang nói gì.

Quả bom cuối cùng mà Tracy cố tháo ngòi nổ đã phát nổ và lấy đi mắt trái, cùng một nửa khuôn mặt cũng như cuộc sống cô từng có trước đây.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Brad Thor

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.