Ngôi nhà nhỏ mang phong cách của dòng dõi Tudo của đại úy Bill Forrester nằm trên một con phố khá yên tĩnh, tại một khu dân cư thanh bình ở phía bắc Arlington, Virginia. Mọi đặc điểm của căn nhà cho thấy chủ nhân là một người bình thường, khiêm tốn - trên đường lái xe vào nhà, một chiếc Subaru Outback màu xanh xám đang đỗ. Điều khiến người này hơi khác biệt là lá cờ của Lực lượng Hải quân treo trên chiếc cột bên trên cửa trước.
Đỗ xe trên phố và bước trên con đường lát đá phiến, Gary Lawlor hi vọng sự xuất hiện của chiếc Subaru nghĩa là có người ở nhà. Ông nhấn chuông cửa và đợi.
Vài giây sau, một người đàn ông vạm vỡ ở tuổi 50 với mái tóc muối tiêu cắt gọn gàng ra mở cửa và nói “Tôi có thể giúp gì ông?”
Gary chìa tấm thẻ ra và nói “Đại úy Forrester?”
“Vâng?” người lính thủy đáp.
“Tôi là đặc vụ Lawlor thuộc Bộ An ninh Nội địa. Tôi đang điều tra cuộc tấn công lúc chiều nay của những kẻ khủng bố, và tôi cần hỏi anh vài câu”.
“Tại sao ông lại muốn nói chuyện với tôi?”
“Tôi có thể vào được chứ?”
Forrester mở cửa và mời Lawlor vào trong căn bếp sơ sài có chiếc tủ rẻ tiền và giấy dán tường màu vàng. Anh ta chỉ vào chiếc bàn trông ra sân sau và mời vị khách của mình ngồi. “Ông uống gì?” anh ta hỏi.
“Nếu được thì anh cho tôi bia”, Gary đáp. “Hôm nay là một ngày thật dài”.
Forrester không biết điều gì khiến một đặc vụ liên bang uống bia vào lúc như thế này, nhưng điều gì đó mách bảo anh ta rằng đặc vụ của Bộ An ninh Nội địa này không giống như anh ta hình dung. “Ông muốn một cốc?” anh ta vừa hỏi vừa lôi từ trong tủ ra hai chai.
“Vâng”.
Forrester rót bia và đưa cho Lawlor một cốc rồi nói “Tôi có thể giúp gì cho Bộ An ninh Nội địa?”
Gary đẩy ba tấm ảnh mà Olson đã gửi bằng thư điện tử cho ông về phía bên kia bàn. “Anh có nhận ra những người này không?”
Viên đại úy xem những tấm ảnh một lúc rồi đẩy trả lại và nói “Không, tôi không biết”.
“Nếu anh cần thêm thời gian nhớ ra thì tôi sẵn sàng”.
“Tôi nhớ các khuôn mặt rất giỏi, đặc vụ Lawlor ạ. Nếu tôi nói không nhận ra ai, thì nghĩa là tôi không nhận ra họ”.
“Dựa vào các đánh giá tích cực của anh, tôi cứ tưởng anh sẽ không quên được những người lính thủy đánh bộ này”.
Người đàn ông này đang giễu cợt anh ta và Forrester không thích thế. “Ông muốn gì?”
Lấy những tấm ảnh còn lại ra và đẩy về phía bên kia bàn, Lawlor đáp “Tôi muốn nói chuyện về cuộc tuyển quân do anh phụ trách ở Tiểu đoàn Lính thủy đánh bộ làm nhiệm vụ bảo vệ”.
“Tôi không biết ông đang nói gì”.
“Tôi đã đọc các báo cáo đánh giá từng người lính thủy đánh bộ trong những bức ảnh này và tất cả đều do anh viết”.
Forrester uống một ngụm bia, tận dụng thời gian cẩn trọng cân nhắc câu trả lời của mình. Khi đặt chiếc cốc trên bàn, anh ta nhìn Lawlor và nói “Hàng năm tôi đánh giá cả trăm lính thủy đánh bộ. Thế thì sao?”
“Không giống những bản đánh giá này. Các lính thủy đánh bộ đây là ngoại lệ, và 18 tháng trước, những người anh đánh giá cao nhất đã ra khỏi hệ thống”.
Đại úy xoay đế cốc trên mặt bàn và nhìn chằm chằm vị khách của mình “Ông đang nói chuyện với nhầm người rồi”.
“Tại sao? Vì anh thực sự không biết tôi đang nói về cái gì hay anh đang tuân theo mệnh lệnh? Đại úy Forrester, tôi không có nhiều thời gian, vì thế tôi sẽ không lòng vòng nữa. Trong số các lính thủy đánh bộ đó, ba người đầu tiên tôi cho anh xem ảnh đã chết, Họ bị giết ngày hôm nay, tôi nghĩ là do chính nhóm đã cho nổ các cây cầu và đường hầm ở New York gây ra, và điều gì đó mách bảo tôi rằng sẽ ngày càng nhiều lính thủy đánh bộ chết nếu anh không giúp tôi”.