NHÀ TRẮNG
Tôi biết ông đang điên đầu vì việc phẫu thuật của Amanda, nhưng không thể nghiêm trọng thế được. Hãy nói với tôi là ông không nghiêm trọng đến thế”, Charles Anderson nói.
“Tôi không thể như thế thêm một tí nào, Chuck ạ”, Tổng thống trả lời.
Vị tham mưu trưởng giơ tay lên đầu hàng. “Tất nhiên rồi. Ông đã tuyên bố cuộc chiến với thế giới đạo Hồi, và sau đó ông sa thải Bộ trưởng Bộ An ninh Nội địa. Một chuyến đi tới New York với lũ khủng bố phần nhiều vẫn là phủ băng lên miếng bánh. Liệu có cần gọi Geoff vào đây để soạn một bản thông báo không?”
“Thứ nhất, tôi không tuyên bố cuộc chiến với thế giới đạo Hồi. Chúng ta đã biết rõ điều đó. Thứ hai, tôi không sa thải Driehaus; Ông ấy từ chức”.
“Không, ông không sa thải ông ấy, nhưng ông cũng không ngăn cản việc ông ấy xin từ chức”.
“Về mặt toán học, có gì là khác biệt không?”
“Với ông, có rất nhiều khác biệt đấy, thưa ngài Tổng thống. Tôi cũng xin được nói là giữa lúc rối loạn, việc này khiến công chúng mất lòng tin vào chính phủ chúng ta”.
“Đó chắc chắn không phải là trường hợp khi giám đốc FEMA cúi trước chúng ta sau thảm hoạ Katrina”.
“Thảm hoạ, từ mấu chốt là đây, thưa ngài Tổng thống. Bên cạnh đó, Giám đốc Trung cấp ứng phó các trường hợp khẩn cấp không có khả năng thích hợp và ai chẳng biết điều này. Tôi nghĩ để Driehaus rơi vào giữa cuộc khủng hoảng khủng khiếp của quốc gia là một ý tưởng cực tệ”.
“Tệ thật, Chuck. Bộ An ninh Nội địa không hoạt động, và chúng ta đều biết điều đó. Tôi sẽ không để Alan Driehaus làm mưa làm gió ở văn phòng này. Ông ta tự cho mình là nhà yêu nước à? Được, để tôi nói cho ông biết. Bất kỳ một người yêu nước nào cũng không chơi trò tranh thủ chính trị giữa lúc khủng hoảng, đục nước béo cò. Hãy để những vấn đề cá nhân sang một bên đi và đặt phúc lợi xã hội lên trên hết. Ông ta không làm được điều đó. Vì thế, ông ta phải thôi việc thôi”.
Anderson nghĩ đến điều đó. “Có thể có một cách lợi dụng việc ông ta từ chức. Chỉ nghĩ thoáng qua, ai cũng có thể đọc được và cho rằng ông ta từ chức là vì xử lý sai trong cách giải quyết nguy cơ khủng bố. Như thế, chúng ta sẽ có lợi”.
“Không có cách nào”, Rutledge nói. “Chúng ta sẽ vứt Driehaus vào bầy sói chỉ để làm người ta không chú ý đến những gì đã xảy ra”.
“Tại sao không? Ông nghĩ người dân Mỹ muốn trách nhiệm giải trình sau vụ 11/9? Lần này họ cần nhiều hơn là trách nhiệm giải trình đấy. Họ muốn có máu. Và rất nhiều là đằng khác”.
“Tại sao họ không? Chính phủ của họ lại không bảo vệ được họ”.
“Vậy tại sao Driehaus không nên là người đầu tiên bị đưa ra máy chém? Cứ cho họ thêm một người, cơn khát máu của họ sẽ giảm bớt đi một phần”.
“Hoặc nó sẽ tăng lên. Máu me là chuyện hay đấy Chuck ạ - đặc biệt là trong chính trị. Một khi đã đánh hơi thấy, người ta sẽ muốn ngày càng nhiều hơn. Vì thế, chúng ta sẽ không ném bất kỳ ai vào dưới bánh xe bus. Cá nhân tôi sẽ triệu tập một phiên tòa mở rộng đầy đủ các thành phần khi nào đã lau xong đám bụi này. Tôi muốn mọi thứ phải rõ như ban ngày. Người Mỹ sẽ phải nhất trí hoàn toàn. Đó là cách duy nhất để lấy lại niềm tin bởi vì tôi sẽ nói với ông, niềm tin hôm nay đã tan vỡ. Bây giờ chúng ta hãy bàn về chuyến đi của tôi tới New York. Tôi muốn chúng ta lên đường càng sớm càng tốt”.
“Với tất cả lòng tôn kính của tôi, thưa ngài”.
“Nó là con gái tôi, vì Chúa, Chuck ạ. Đây là những gì một người cha cần phải làm”.
“Cha thì có thể nhưng tổng thống thì không, thưa Ngài”.
Tổng thống không dao động. “Càng sớm càng tốt”.
“Tốt”, Anderson nói, giọng điệu ông ta đầy vẻ châm biếm. “Liệu chúng ta có nên dùng Không lực một không hay ông muốn tôi xem xem liệu nàng tiên có tự bay lên như vậy được không? Tôi nghĩ chúng ta có số của cô ấy”.
“Cẩn thận đấy Chuck. Không chỉ con gái tôi cần tôi mà nhân dân Mỹ cũng cần nhìn thấy tổng thống của họ ở thành phố New York”.
“Tôi xin lỗi. Tôi đồng ý với ông, nhưng nên kết hợp mọi thứ thế này vào đúng thời điểm. Hiện giờ, thậm chí chúng ta không thể đưa Đội bảo vệ Quốc gia đến Manhattan. Lũ khủng bố đã khóa chặt toàn bộ hòn đảo, kể cả không phận. Chúng ta làm thế nào để thu xếp được trong khi đến quân đội cũng chẳng thể làm gì ở điểm này?”
“Đó không phải là việc của tôi. Việc của ông đấy. Hãy nói với bên Mật vụ ấy”.
“Tôi không việc gì phải nói với bên Mật vụ. Tôi thừa biết họ sẽ nói gì. Thực ra, chờ chút”. Mở cửa ra, Anderson thò đầu vào trong phòng và gọi, “Carolyn, làm ơn đến đây nhé”.
“Vâng, thưa ông Anderson. Ông cần gì thế ạ?” Người đứng đầu đội bảo vệ tổng thống vừa bước vào phòng vừa hỏi.
“Tổng thống muốn tới thành phố New York”, vị tham mưu trưởng trả lời. “Chính xác là Manhattan”.
“Tất nhiên. Chúng tôi đã bắt đầu lo việc đi lại”.
“Tôi không nghĩ là cô hiểu. Tổng thống muốn đi bây giờ. Ngay đêm nay”.
Nhìn lên, điệp vụ Carolyn Leonard bắt gặp gương mặt của tổng thống và cô nhận ra là ông đang rất nghiêm túc. “Tôi xin lỗi, thưa sếp. Nhưng không thể. Chí ít là không thể”.
“Tại sao không?” Jack Rutledge hỏi.
“Đó là vùng chiến. Thực tế là lũ khủng bố có các tay bắn tỉa siêu hạng được trang bị súng trường cực mạnh và nó đã bị biến thành một nơi không thể đến được”.
“Vậy cô muốn tôi làm gì hả Carolyn? Ký một thông báo miễn nhiệm vụ và trách nhiệm Mật vụ của bất kỳ ai, điều gì sẽ xảy ra với tôi?”
“Tất nhiên là không, thưa sếp. Tôi chỉ muốn ngài hiểu rằng chúng tôi không thể đảm bảo sự an toàn của ngài ở điểm này. Ngài là mục tiêu quá hấp dẫn không chỉ đối với lũ khủng bố”.
“Ý cô là có cả những người Mỹ muốn làm hại tôi?”
“Tôi không dám chắc, thưa ngài. Tất cả những gì tôi biết là tình hình tại đó đang nóng lên”.
“Nóng lên thế nào?” tổng thống hỏi.
“Có báo cáo cho thấy lác đác bắt đầu có cướp bóc và tấn công vào người nhập cư và người Mỹ gốc Arab”.
Rutledge nhìn vị tham mưu trưởng của mình.
“Đó là trong báo cáo tóm tắt tiếp theo. Tôi không nghĩ là ông muốn tôi cứ ba phút lại cập nhật tình hình cho ông biết một lần. Chúng tôi chỉ muốn xác định xem liệu đây có phải là những sự việc tình cờ riêng lẻ hay liệu có một loại ung nhọt ngầm nào đó không”. Anderson nói.
Rutledge không hài lòng với câu trả lời. “Lý do lớn nhất là tôi muốn trực tiếp kêu gọi người dân New York từ chính New York”.
“Thưa ngài”, Leonard cố gắng đưa ra một lời hứa. “Chúng tôi có thể thu xếp cho Ngài tới một địa điểm nào đó, có thể là ở một nơi không thuộc thành phố lớn -có thể là ở Thủ đô - sau đó đưa ngài tới Manhattan ngay khi mọi thứ lắng xuống”.
“Ngay khi mọi thứ lắng xuống à? Khi nào vậy? Một tuần tính từ bây giờ? Hay là một tháng?”
Leonard hiểu được nỗi tức giận của tổng thống. Lúc này ai mà chẳng giận giữ. Cái khó là làm thế nào để điều chỉnh nỗi tức giận ấy theo một chiều hướng đúng đắn. Cô biết Tổng thống không có ý trút giận lên cô và cô cũng đủ trình độ để lái cơn thịnh nộ ấy ra khỏi cô. Điều cô cần làm bây giờ là thuyết phục Tổng thống từ bỏ chuyến đi - ít nhất là vào lúc này. “Thưa ngài, nhiệm vụ của tôi là thông báo cho ngài biết về những rủi ro và hoạt động của Mật vụ là làm sao để bảo đảm sự an toàn của ngài”.
“Và nếu điều đó phụ thuộc vào các cô, ngay bây giờ, tôi sẽ bị nhốt vào một nơi nào đó?”
“Vâng, thưa ngài”.
“Nhưng không phải là tùy thuộc vào cô. Mà là tùy thuộc vào chính tôi”.
“Chính xác, thưa ngài”.
“Carolyn, con gái tôi đang ở đó”.
“Tôi biết”, thưa ngài. “Nhưng ngài nghĩ người dân New York sẽ thế nào nếu tổng thống có thể đến thăm con gái mình ngay cả khi Đội bảo vệ Quốc gia không thể tuân lệnh về chuyến đi này? Liệu họ có cho rằng ngài đến đó có thực sự vì những người dân của thành phố New York không?”
Cô đã có lý, và Rutledge biết điều đó. Ông tức giận đấm tay xuống mặt bàn rồi gục đầu xuống. “Cô nói đúng”.
“Cảm ơn Carolyn”. Tham mưu trưởng lên tiếng.
Đóng cửa lại, Anderson nhìn tổng thống và nói. “Nếu ông cần một ý kiến khác nữa, tôi sẽ đưa Tướng Currutt vào đây và bảo ông ấy cho Liên Quân cố gắng hết sức đưa ông tới New York vào thời điểm này”.
Tổng thống ngồi xuống, mệt mỏi trả lời. “Không cần đâu. Lúc này, tôi sẽ ở lại. Nhưng Chuck này?”
“Vâng”. Vị tham mưu trưởng dừng lại khi tay ông đã đang ở trên nắm đấm cửa.
“Tôi muốn có kết quả, và càng nhanh càng tốt, hoặc tôi sẽ đi New York dù có phải tự lái máy bay của tôi tới đó”.