Tracy Hastings nói vào cái microphone giấu bên dưới cổ áo, “Liên lạc. Mục tiêu có thể cách ba mươi yard[1]. Tầm bốn mươi tuổi, tóc sẫm màu, mặc quần đen và một cái áo sơ mi cúc đen”.
“Có phải là gã của chúng ta không Tracy?” Harvath hỏi từ phía bên kia cổng vòm Denesmouth.
“Trông hắn không giống người Trung Đông lắm - có thể là người Tây Ban Nha hay Ý. Nhưng tôi không chắc”.
“Hắn có mang theo gì không?”
“Chỉ một tờ báo”.
“Cách hắn cầm tờ báo thế nào?” Harvath hỏi.
“Bên dưới tay trái”.
“Cô có nhìn thấy tay hắn không?”
“Không ổn. Trông có vẻ như nó đang nằm trong tờ báo”.
Với Harvath thế là đủ. Anh ra hiệu cho Herrington và nói trong bộ đàm. “Tôi cần cô bám theo hắn để Bob biết và xem xem liệu hắn có cái đuôi nào không. Cô biết phải làm thế nào chứ? Cẩn thận nhé”.
“Được”. Tracy trả lời. Đứng lên khỏi cái ghế đang ngồi, Tracy hướng về phía nam tới chỗ kẻ tình nghi trên con đường Wien Walk. Với nét mặt lo lắng, cô lấy chiếc điện thoại di động trong túi ra, giơ lên cao như thể muốn tìm tín hiệu sóng điện thoại.
Khi tiến tới phía sau gã đàn ông mặc quần áo đen, cô dừng lại và khua chiếc điện thoại lên không trung đúng 3-6 lần. Mặc dù cố vờ tỏ ra cho giống với vẻ đang tìm tín hiệu sóng dịch vụ di động, nhưng cô vẫn cảm nhận được ánh mắt của gã đàn ông đang quét khắp người mình. Cô thấy ớn lạnh nhưng lúc này cô đang theo hắn và Herrington đang dõi súng theo hắn.
Cô tiếp tục đi, và ngay khi nhận ra không có ai đi theo hắn, cô đặt chiếc điện thoại lên vai và nói vào chỗ cổ áo, “hắn đi một mình”.
Hastings chờ đợi trả lời chỗ Harvath nhưng chẳng thấy gì. Cô nhắc lại lần nữa. Vẫn chẳng thấy gì. “Scot, anh nghe thấy tôi nói không?” cô hỏi. Vẫn không có tín hiệu trả lời và cô biết đã có chuyện xấu.
“Bỏ vũ khí xuống và chìa tay ra để tao có thể nhìn thấy”. Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Cả Harvath và Cates đều làm theo.
“Gã đàn ông ngồi trên ghế, cái gã choàng chăn ấy. Bảo hắn ta lại đây”. Giọng nói tiếp tục.
“Bình tĩnh nào”, Harvath trả lời.
“Làm đi”. Hắn ra lệnh.
Harvath nghe thấy tiếng bóp cò súng. Anh ra hiệu cho Tom Morgan đứng dậy và lại chỗ anh.
Khi Morgan tiến lại gần, hắn bắt ông bỏ vũ khí xuống và giơ tay lên. Harvath gật đầu và Morgan làm theo. Ông bỏ khẩu súng máy xuống.
Có tiếng đâm rầm bên chỗ bụi rậm cách đó mười yard. Họ quay lại và thấy Bob Herrington đã bị viên sỹ quan tuần tra của sở cảnh sát New York thứ hai tống ra đường vì tìm thấy ông trên mái vòm.
Đám cảnh sát này đã phát hiện ra họ đang phục kích. Mục tiêu đã phát hiện ra có động và đang di chuyển sang hướng khác. “Tôi ở bên Bộ An ninh Nội địa. Chúng tôi đang bám theo một tên khủng bố ở ngay gần đây”.
“Nằm xuống ngay”. Viên cảnh sát ra lệnh.
Người đàn ông có vẻ bồn chồn. Tình cờ gặp một đám người mang đầy vũ khí núp trong Công viên Trung tâm sau một loạt các vụ khủng bố tấn công là cực kỳ nguy hiểm. Harvath cần phải xử lý thật cẩn thận.
“Tôi để huy hiệu trong túi”. Anh nói. “Ở đây không ai muốn có chút rắc rối nào, đúng không? Tôi chỉ muốn lấy ví của tôi ra”.
“Không lấy gì hết. Tôi nói lần cuối cùng”. Viên sỹ quan ra lệnh khi cộng sự của anh ta điện đàm yêu cầu hỗ trợ. “Tất cả nằm xuống ngay”.
“Anh đang can thiệp vào một chiến dịch chống khủng bố cực kỳ nhạy cảm đấy”.
“Tôi không biết có chuyện quái gì mà chúng ta lại tình cờ chạm nhau ở đây và anh vẫn phải làm theo lệnh tôi cho tới khi nào tôi biết rõ”.
Harvath chẳng còn cách nào khác ngoài tuân lệnh. “Nghe đây”, anh vừa nằm xuống sàn vừa nói. “Có một gã đang trên đường rút ra - tóc sẫm màu, trạc bốn mươi tuổi, mặc quần áo đen. Trông hắn giống người Tây Ban Nha hoặc người Ý. Đó là gã chúng tôi đang tìm kiếm. Hắn có thể liên quan tới vụ đánh bom ngày hôm nay. Làm ơn! Chúng tôi cần bắt hắn để thẩm tra”.
Viên sỹ quan nhìn xuống Harvath rồi lại nhìn đồng nghiệp của anh ta. “Frank, anh có muốn xem thế nào không?”
“Chắc chắn rồi”. Anh chàng kia trả lời. “Tại sao không?”
Harvath chưa kịp phản đối thì ngựa của anh ta đã lao về phía bụi rậm và tiến về phía con đường. Tiếng vó gõ xuống nền vọng lại như tiếng súng máy bắn vào bức tường đá của cổng vòm Denesmouth.
“Thấy gì không?” viên sỹ quan thứ nhất gào lên.
“Không thấy gì”, anh chàng kia trả lời, nhưng rồi lại nói, “Khoan đã. Tôi nghĩ là có đấy. Đợi đấy. Tôi sẽ quay lại ngay”.
Cho ngựa chạy nước kiệu dọc theo con đường, anh ta biến mất dưới cổng vòm.
“Anh đang phạm phải sai lầm đấy”, Harvath nói.
“Trước hết, anh muốn chúng tôi tóm được gã đó. Giờ anh lại bảo là chúng tôi đang phạm sai lầm”. Viên sỹ quan nói bằng giọng New York rất dày. “Anh sao thế? Anh đang muốn làm chậm trễ lại hay có việc gì khác?”
“Anh ấy không muốn các anh đi mà là chúng tôi đi. Herrington trả lời.
“Cẩn thận cái miệng anh đấy, anh bạn thân mến ạ”.
“Anh bạn anh sẽ xua hắn đi mất”. Morgan lên tiếng.
“Hoặc tệ hơn”, Cates chêm vào.
“Tất cả im ngay”. Người đàn ông cao giọng. “Anh, nhân viên sở Mật vụ”, anh ta vừa nói vừa chĩa khẩu súng vào Harvath. “Tôi muốn anh dùng tay trái từ từ lấy giấy tờ trong túi ra. Hãy nhớ là thật chậm đấy”.
Bỗng nhiên có tiếng hét của bạn anh ta vang lên trong bộ đàm. “Kẻ tình nghi đang bỏ chạy. Phía tây, về phía Đại lộ số 5 và lối ra đường 64”.
Tín hiệu bỗng tắt ngấm khi có tiếng đạn lạc vang lên.
Viên sỹ quan đang ở phía sau để theo dõi Harvath và ba người kia thông báo qua bộ đàm. “One-Baker-Eleven, vào thôi. Frank, nói với tôi. Có chuyện quái gì thế?”
“Đây”, Harvath mở ví để chìa thẻ căn cước ra. “Chúng tôi theo đúng luật. Để chúng tôi đứng lên”.
Viên cảnh sát bối rối. Một mặt, đồng nghiệp của anh ta có thể bị nguy hiểm, và mặt khác, tất cả những gì anh ta có thể nghĩ tới là làm thế nào mà Timothy Mc Veigh lại bị một nhân viên tuần tra trên đường quốc lộ tóm được ngay sau vụ đánh bom ở thành phố Oklahoma. Trong khi tất cả đều đang tìm kiếm đám Arab, viên sỹ quan đó lại đủ sáng suốt để nhận ra rằng cần phải xem xét kỹ lại Mc Veigh và trường hợp anh ta bị bắt. Đúng vậy. Viên cảnh sát không thể để những người này đi dù có thẻ căn cước hay không. “Không được. Tất cả đứng yên tại chỗ”.
Harvath không thể tin nổi.. “Kẻ tình nghi của chúng tôi đang chạy trốn. Và như anh biết đấy, bạn anh có thể sẽ chết hoặc đã chết”.
“One-Baker-Eleven, One-Baker-Eleven đây. Nói với tôi đi Frank. Khỉ thật. Nói với tôi đi”.
Harvath định đề nghị viên sỹ quan kia một lần nữa thì nghe thấy giọng nói vang lên từ cái tai nghe gắn vào chiếc điện thoại Motorola. Anh lắng nghe vài giây rồi nói với viên cảnh sát tuần tra, “Tôi đã xuất trình thẻ căn cước và tôi sẽ đứng lên ngay bây giờ. Nếu anh muốn bắn một sỹ quan thực thi luật pháp thì tùy, nhưng tôi không thể để mất kẻ tình nghi đó”.
“Thề có Chúa”, viên cảnh sát nói. “Anh mà di chuyển, tôi sẽ bắn”.
Tôi không nghĩ vậy”, Harvath vừa nói vừa rút tay ra khỏi lưng, để úp bàn tay xuống như thể chuẩn bị đưa lên.
“Đây là lần cảnh báo cuối cùng!”Viên cảnh sát vừa gào lên vừa chĩa vũ khí và nhắm mục tiêu.
Bỗng nhiên con ngựa nhảy chồm lên trên hai chân sau. Viên sỹ quan ngạc nhiên vô cùng khi bị Tracy Hasting kéo ngã xuống. Anh ta cố giữ vũ khí nhưng chẳng khác được mấy.
Cates kịp thời ngăn anh ta trước khi anh ta chạm đất và hất tung vũ khí của anh ta đi.
“Đấm anh ta đi”, Harvath vừa tiến đến chỗ con ngựa vừa nói. Anh tóm lấy dây cương rồi quăng mình lên yên ngựa.
“Anh làm cái quái gì thế?”
“Tôi sẽ bám theo kẻ tình nghi”.
❀ ❀ ❀
[1] Yard: thước Anh = 0,914 mét.