Truy Sát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 81

❊ ❊ ❊

Khi những âm thanh bên tai Harvath lắng xuống, điều đầu tiên anh nghe thấy là tiếng Paul Morgan nguyền rủa lá phổi của mình. Giống điều Bob Viên Đạn đã làm với Cates trước đó, Scot định mắng Morgan vì đã văng tục trong nhà thờ thì anh chợt hiểu lí do vì sao - Morgan đã trúng phải một mảnh đạn.

Cả đội chạy đến nơi anh đang nằm, máu đang túa ra từ mấy vết thương trên ngực anh. Cùng với Cates, anh chạy về bức tường phía nam điện thờ, nhưng không giống đồng sự của mình, anh đã không kịp nằm rạp xuống lúc tên phiến loạn to béo ném quả lựu đạn về phía giữa nhà thờ.

Trong nháy mắt, Harvath đã cởi được chiếc áo vét của Morgan ra, rút con dao hiệu Bench ra khỏi túi, anh rạch chiếc áo sơ mi dính đầy máu của người lính thủy. Nhìn vào vết thương, Harvath hỏi “Anh thở được không?”

Vừa ho, Morgan vừa trả lời “Cứ như là ai đó giáng một gậy vào ngực tôi ấy”.

“Nhưng anh thở nổi không?” Harvath hỏi lại.

Morgan lại vừa ho vừa nói “Được, tôi thở được, nhưng đau đến chết mất”.

“Sao anh không nằm rạp xuống?” Cates hỏi.

“Tôi trông thấy thằng khốn. Chẳng có lí do gì buộc tôi để xổng nó cả”.

“Liều đúng chỗ thì mới đáng liều chứ”.

“Trò đó chỉ dành cho con nít. Khi ngẩng lên, anh sẽ phát hiện ra rằng hắn đã nhảy xuống đất từ lúc nào mất rồi”.

“Tôi cá 50 đồ rằng anh đã tuột mất hắn”.

Morgan vừa ho vừa phá lên cười và cố đứng dậy “Anh nói đúng. Chúng ta đi nào”.

Người lính thủy cau mặt ngồi phệt xuống, Harvath nói “Anh cần đến bệnh viện. Những vết thương này khá nặng đấy”.

“Anh muốn đám cảnh sát được khen ngợi vì chộp được cổ bọn chúng à?”

Harvath phớt lờ lời anh ta, nhanh chóng lôi từ trong túi áo vét ra một ít gạc và túi thuốc cầm máu. Xé túi ra, anh nhét một ít thuốc cầm máu vào vết thương nặng nhất, sau đó nhờ Herrington đỡ anh ấy thẳng dậy để họ có thể dùng gạc băng ngực anh ấy lại. Vết thương do mảnh đạn găm vào vai khiến Harvath càng đau nhức hơn lúc cử động nên anh phải dừng lại.

“Anh không sao chứ?” Bob hỏi.

“Tôi không sao”. Harvath cắn chặt răng, tiếp tục băng vết thương cho Morgan.

Khi đã buộc chặt băng gạc, Harvath dựa lưng vào tường, bắt chéo cánh tay để tăng thêm sức chịu đựng.

“Có phải vậy không?” Hastings hỏi. “Đó là tất cả những gì anh sẽ làm cho anh ấy?”

“Đó là những gì chúng ta có thể làm”, Harvath vừa trả lời vừa lấy bộ đàm gọi cho McGahan thông báo họ bị thiệt hại mất một người và cho biết vị trí của Morgan.

Người lính thủy nhìn anh, cố rặn ra một nụ cười, vừa ho vừa nói “Hi vọng đây là điều tồi tệ nhất”.

Harvath đứng lên quay về phía những người còn lại và nói “Chúng ta đi”.

Với sự chỉ huy của Harvath, cả đội băng qua gian giữa của giáo đường trong khi đó, người của McGahan từ góc phía bắc và phía nam điện thờ đã đi trước họ.

Khi ra khỏi phòng đựng đồ thờ, và tiến vào hành lang dành riêng cho các thừa tác viên, họ trông thấy hai cảnh sát đang đứng giữa một đống kính ở hai bên cửa sổ bị vỡ.

Ra dấu bằng tay, một trong hai viên cảnh sát ngụ ý Harvath và người của mình dừng lại vì bọn khủng bố mà họ đang đuổi theo đã biến mất qua cửa sổ.

Harvath không thích thế chút nào. Quá nguy hiểm. Nếu họ leo qua cửa sổ đó, bọn khủng bố sẽ hạ từng người một. Họ cần một kế hoạch an toàn hơn.

Harvath bám chặt vào tường và bắt đầu bò về phía trước. Anh muốn bảo tốp cảnh sát đặc nhiệm lùi lại thì nghe thấy tiếng lốp bốp dưới chân và Bob Herrington nắm chặt lấy tay anh.

Nhấc chân lên, Harvath nhìn xuống chỗ anh vừa dẫm chân lên - một mảnh kính nhỏ xíu. Herrington không cần nói một lời. Harvath biết điều đó nghĩa là gì. Kẻ làm vỡ chiếc cửa sổ đã quay trở lại hành lang để đi xuống. Có lẽ kĩ năng lần ra dấu vết của anh không tệ như anh tưởng.

Và có lẽ họ vừa đạt được bước đột phá quan trọng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Brad Thor

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.