PHÍA BẮC BANG VIRGINIA
Chiếc trực thăng Bell JetRanger đỗ xuống bãi đậu xe của một kho hàng rộng lớn, và Joseph Stanton bước ra ngoài. Với cặp kính gọng dày, chiếc sơ mi bằng vải sọc nhăn, và đôi giầy làm bằng da lộn, trông ông ta không giống như hình dung của Gary Lawlor. Ông đã từng gặp rất nhiều kiểu người, nhưng đây là lần đầu tiên ông gặp một người giống Warren Buffett[1] như lột.
Khi đã chắc chắn Stanton đến một mình, Gary và Bill Forester bước xuống xe và gặp ông ta trên đường đến bãi đỗ. Viên đại tá hải quân giới thiệu mọi người với nhau và Lawlor bắt đầu nói thì Stanton lên tiếng, “Không phải ở đây. Để vào trong đã”.
Bên trong hóa ra là một phòng làm việc được trang bị đầy đủ ở phía sau khu nhà Stanton và Forrester dùng làm nơi gặp gỡ. Ngồi xuống chiếc ghế bọc da, Stanton duỗi chân ra và, nhặt mấy sớ vải ở trong tay áo rồi nói “Được rồi, đang xảy ra chuyện quái gì thế?”
Từ trước đến giờ, chưa một ai có thái độ như thế với Bill Forrester, đặc biệt là một kẻ trong chiếc áo bằng vải sọc nhăn như thế này. “Sao ông không kể cho chúng tôi, Joe? Đó là chiến dịch của các ông kia mà”.
“Ông nói kể cho chúng tôi là sao? Theo tôi được biết, chỉ chúng ta, tôi và ông mới được phép vào căn phòng này”.
“Chớp lấy cơ hội đi”, Forrester nói, “vì đặc vụ Lawlor đây có thể là người duy nhất cứu được ông”.
“Ai nói tôi cần được cứu?”
“Nghe này, Joe. Tôi không đến đây để đôi co”.
“Tôi cũng vậy”.
“Tốt. Nói thế này, tôi có cơ sở vững chắc hơn ông, nhưng tôi không thể cho ông biết vì hiện tại chúng ta không cùng một tổ chức”.
“Đại tá, nếu ông muốn gợi ý đưa đặc vụ Lawlor vào vụ việc liên quan đến chương trình Athena, thì đó là điều sẽ không bao giờ xảy ra”.
Forrester giận điên lên và lập tức xả ra “Ba lính thủy đánh bộ của tôi đã chết, vì thế đặc vụ Lawlor sẽ vào cuộc”.
“Chờ chút”, Stanton nói. “Tôi chưa từng nghe nói các lính thủy đánh bộ của ta bị sát hại”.
“Tôi chẳng ngạc nhiên. Theo quan điểm của ông, họ chưa bao giờ là ưu tiên số một. Giờ tôi muốn có câu trả lời”.
“Nếu ông cho tôi biết lí do ông triệu tập cuộc gặp vội vã này, có lẽ tôi sẽ trả lời cho ông được một vài câu hỏi”.
Rõ ràng cuộc nói chuyện giữa hai con người này sẽ không đi tới đâu nếu cứ tiếp tục như vậy, vì thế Lawlor quyết định can thiệp. “Ông Stanton, chương trình Athena là thế nào?”
“Tôi rất tiếc, đặc vụ Lawlor, nhưng tôi không được phép thảo luận công việc của NSA mà không được sự đồng ý nào”.
Forrester rất bực mình với thói kiêu ngạo của ông ta. “Tôi muốn ông ta được nghe ông nói, nhưng nếu ông không chịu, tôi sẽ nói”.
“Không, ông không được làm thế”.
“Nếu nói ra có thể tránh được cái chết cho những lính thủy đánh bộ của tôi, tôi sẽ nói”. Quay sang Gary, viên đại tá nói “Chương trình được đặt tên theo nữ thần trí tuệ của Hi Lạp, vì rõ ràng người Hi Lạp không có nữ thần tống tiền. Đó là một chiến dịch khai thác các thông tin tối mật. Bằng việc sử dụng hệ thống do thám Echelon và Carnivore, NSA đã thu thập các thông tin tình báo có thể sử dụng làm đòn bẩy ngăn chặn các nguy cơ từ bên ngoài”.
“Ví dụ như Al-Qaeda?” Lawlor hỏi, chưa hiểu rõ ngụ ý của Forrester.
“Không. Còn hơn thế, ví dụ như các quốc gia, các nguyên thủ quốc gia, và các doanh nhân người nước ngoài có tầm ảnh hưởng, về cơ bản, chương trình Athena thu thập và phân loại một mớ các thông tin hổ lốn. Khi đã có được trong tay thông tin đắt giá, như vụ tai nạn xe hơi của công nương Diana, vụ TWA 800[2], hay cái chết của Yasir Arafat, họ chỉ định một nhóm đặc vụ vẽ lên một bức tranh và cung cấp được càng nhiều chứng cứ càng tốt. Bằng cách đó, khi đến lúc cần dùng, họ dính chặt nạn nhân vào tường, và chắc chắn nạn nhân sẽ không có chỗ để mà cựa quậy”.
“Và nếu họ phát hiện ra âm mưu liên quan đến một số nhân vật quyền lực của nước ngoài, thì họ đã vớ bở”.
“Ông sẽ ngồi tù một thời gian dài, rất dài, Forrester ạ”. Stanton vừa nghiêm mặt nói vừa lắc đầu.
Lawlor không quan tâm đến ông ta và hỏi viên đại tá, “Kể cho tôi biết các địa điểm ở Manhattan”.
“Ông đã biết về Transcon và Kim Cương Geneva. Đó là hai cơ sở đầu tiên. Hầu hết các đặc vụ nằm vùng làm việc tại Transcon. Vì một số lượng hạn chế các dữ liệu nhạy cảm được xử lí tại đó, và vì tất cả các nhân viên đều đạt tiêu chuẩn và được trang bị vũ khí, chính ông Stanton đây đã quyết định việc ấy, thế nên họ không cần thêm biện pháp an ninh nào - tôi luôn phản đối việc này. Rồi sau đó, lính thủy đánh bộ của tôi tới đóng chốt”.
“Kim Cương Geneva là bước tiến thứ hai. Đó là nơi hầu hết các dữ liệu đến được phân tích, chọn lọc”.
“Phân tích chọn lọc như thế nào?” Lawlor hỏi.
“Đừng có nói gì cả, Bill”, Stanton cảnh báo. “Tôi cảnh cáo ông. Ông đang vượt quá giới hạn đấy”.
Forrester không để tâm đến lời cảnh báo và tiếp tục “Bất cứ thông tin tình báo nào được cho là có hại cho chính phủ được chuyển tới một cơ sở nằm bên dưới đường hầm Lincoln, và được biết đến với tên gọi Strong Box. Địa điểm này được hình thành trong suốt cuộc Chiến tranh lạnh như là một biện pháp để sơ tán các nhân vật cấp cao của Liên hợp quốc từ thành phố theo đường tàu ngầm trong trường hợp có tấn công hạt nhân, nhưng cuối cùng dự án đã không thể thực hiện được và bị bỏ dở. NSA nắm quyền cai quản cơ sở đó và dùng nó làm nơi giải mã dữ liệu và chặn đứng các nguy cơ. Một cầu thang bộ ẩn giấu bên dưới hầm mỏ thông gió và lối vào thông qua một nhà kho giả tại gara xe buýt Waterway của New York. Giống Kim Cương Geneva, với tầm quan trọng của công việc diễn ra ở đó, và vì các nhân viên chủ yếu là những nhà phân tích, lính thủy đánh bộ của tôi đảm bảo an toàn suốt ngày đêm cho họ”.
“Còn các thông tin tình báo về các cá nhân, những thông tin thường gây ra tác hại lớn, thì được xử lí tại một cơ sở cao cấp hơn gần …”
“Tôi cảnh cáo ông”, Stanton vừa nói vừa rút ra khẩu Para-Ordance P-104 từ trong túi áo ra nhằm thẳng vào đầu Forrester và kéo cò.
❀ ❀ ❀
[1] Warren Buffet: Nhà đầu tư chứng khoán, doanh nhân, nhà nhân đạo nổi tiếng người Mỹ.
[2] TWA 800: Tối ngày 17 tháng 7 năm 1996, máy bay TWA 800 cất cánh từ sân bay quốc tế John F.Kennedy đang trên đường tới Paris (Pháp) thì bị bắn rơi ở phía nam Long Island.