Vì lý do an ninh, cả đội nhất trí rằng họ sẽ không sử dụng tên thật. Theo quan điểm tác chiến thì cách này càng tốt hơn cho họ. Để gọi nhau mà không dùng tên thật, Jaffe và đội của mình đã nghĩ ra bí danh cho hai nhân viên tình báo ngoại quốc cùng hoạt động với họ. Anh chàng cao kều với nước da sẫm trạc ba mươi tuổi với bộ râu rậm và hơi thở đầy mùi tỏi lấy tên là Rashid, trong khi người thứ hai, một nhân viên kỳ cựu có khuôn mặt bị rỗ và đôi mắt đen, sắc và hàm râu kiểu Thổ Nhĩ Kỳ được gọi là Hassan.
Ở ngoài phòng thẩm vấn, Jaffe bực bội nện mạnh vào một trong mấy cái màn hình trên chiếc bàn có bánh xe lăn, hi vọng đường truyền vệ tinh cho tín hiệu khá khẩm hơn. “Coi nào, khỉ thật”, Jaffe lẩm bẩm, cố điều khiển để có tín hiệu chuẩn.
“Tôi cho rằng chúng ta đang thực sự vượt ngưỡng trong vụ này”, Brad Harper lên tiếng, mắt vẫn dõi theo những hình ảnh chập chờn trên màn hình được truyền về từ cách đó nửa vòng trái đất. “Mohammed mới chỉ được bắt giữ sáu tuần. Ta có thể bắt hắn phải mở miệng nhưng cần phải có thêm thời gian”.
“Có lẽ không có thêm chút thời gian nào đâu”.
“Nhưng bây giờ điều đó phụ thuộc vào đám phi quân sự. Mấy cậu nhóc ấy, lạy Chúa”.
“Vậy sao?” Jaffe đáp, “Vậy còn những đứa trẻ thiệt mạng trên cầu và hầm đường bộ hôm nay thì sao? Anh nghĩ mấy cậu nhóc mà anh nói tới đó không quan tâm chút nào tới chúng à?”
“Dĩ nhiên là không phải thế, nhưng…“
“Thế còn những đứa trẻ khác, những đứa trẻ có thể chết nếu thằng khốn ở trong phòng kia trốn thoát được và tổ chức những vụ tấn công hạt nhân lên đất Mỹ?”
“Điều đó không làm mọi chuyện tốt hơn được và tôi muốn anh biết rằng tôi hoàn toàn phản đối việc này”.
“Đã hiểu”, Jaffe đáp, nhận thấy cuối cùng tín hiệu cũng đã khá hơn, đủ để họ bắt đầu tiến hành những gì đang dự định. “Tôi không chắc là ta sẽ duy trì được đường truyền tải xuống trong bao lâu, nên anh cần vào đó và đảm bảo rằng tất cả đều sẵn sàng. Và cũng tiện đây tôi nói luôn”, anh nói thêm khi thấy Harper cất bước, “Tôi muốn anh nhớ rằng tôi không phải là một thằng ngốc hay mềm yếu”.
Harper chưa bao giờ nghĩ Jaffe ngốc hay mềm yếu. Thậm chí anh ta còn cho rằng Jaffe quá cứng rắn và điều đó không có lợi cho bản thân mình. Tuy nhiên Harper cũng chẳng có gì để nói. Harper cảm thấy dạ dày mình nôn nao khó chịu. Lính thủy đánh bộ ngay thẳng và chính trực và họ chắc chắn không bao giờ tra tấn trẻ em.
Mặc dù điều sắp xảy ra lại diễn ra ở tận nửa kia của thế giới, Harper vẫn cảm thấy day dứt như thể mình đang đứng tại đất Bắc Phi và sắp phải tự thi hành mệnh lệnh. Harper hi vọng rằng Chúa sẽ rủ lòng nhân từ tha thứ cho những gì họ sắp làm.
Vài phút sau, cánh cửa phòng thẩm vấn mở ra và Mike Jaffe đẩy chiếc bàn có bánh xe lăn trên có những màn hình vào bên trong, dây cáp vẫn còn nối với bên ngoài phòng. Trước khi bật những màn hình này, Jaffe nói với hai người đàn ông bị còng đang ngồi rất khó chịu trên những chiếc ghế gỗ. Cả hai đều nói tiếng Anh khá tốt và họ không cần dùng đến phiên dịch để hai bên hiểu nhau.
“Bọn tao tốn kha khá thời gian để thiết lập kết nối và suýt nữa thì không giữ được nó. Bọn tao cũng dành rất nhiều thời gian để tìm con cháu của Bin Laden hoặc của Zawahiri có vai trò trong những hoạt động của gia đình chúng mà lại bỏ qua người của dòng họ mày, Mohammed. Hẳn mày tự hào về thằng cháu của mình lắm. Nó có vẻ rất chuyên nghiệp đấy.
“Tao cũng có tìm hiểu xem gia huy của nhà Mohammed Jamal trông như thế nào. Hai con sư tử ôm một quả bom chính giữa hả, hay là tinh tế hơn thế? Một chuỗi kíp nổ xếp thành dòng chữ trên biểu ngữ Giết phụ nữ và trẻ em trước?
“Cuối cùng thì bọn tao quyết định nghiên cứu kỹ phả hệ một chút, đoán xem bọn tao tìm được cái gì?” Jaffe gật đầu và Harper nhấn nút bật hai màn hình một lúc. “Raʼna quả là một ngôi làng xinh đẹp”.
Khi hai màn hình cùng được bật lên, một chiếc chiếu cảnh bên ngoài một ngôi nhà tường gạch trộn bùn mòn vẹt, còn lại là một đám phụ nữ và trẻ nhỏ nhốn nháo bên trong. Xung quanh đó là nhiều người mặc trang phục tác chiến đen, với mặt nạ che kín mặt chĩa súng cảnh giới.
Người Sayed Jamal lập tức cứng lại trên ghế. Đó chính là phản ứng mà Jaffe mong đợi. “Có lẽ tao cũng không cần hỏi đây là nhà ai, phải không?”
Mohammed biết đó là nhà của gia đình Jamal nhưng vẫn giữ được vẻ mặt hoàn toàn bình thản.
“Nhìn cho kỹ đi”, Jaffe tiếp và cầm chiếc điện thoại di động lên. “Những người có vũ trang đó là người của tao và họ sẽ thi hành lệnh mà tao đưa ra. Nếu mày không hợp tác, gia đình cháu mày sẽ không yên đâu. Bây giờ hãy nói về số nguyên liệu hạt nhân đi”.
Jaffe nhẩm đếm đến ba và lặp lại yêu cầu của mình theo một cách khác. “Bọn tao đã biết số nguyên liệu hạt nhân này bị đánh cắp từ một cơ sở hạt nhân tối mật ở châu Âu. Bọn tao cũng có những thông tin hữu ích có liên quan khi số nguyên liệu này bị đánh cắp. Điều còn chưa biết là ai dự định bán chúng cho mày và mày định làm gì với chúng. Khi tao có được câu trả lời, người của tao sẽ rời ngôi nhà ngay lập tức.
Thấy Mohammed từ chối trả lời, Jaffe đưa điện thoại lên tai và ra lệnh, “Bắt đầu với đứa con gái lớn nhất”.
Ngay lập tức, màn hình chiếu cảnh một trong những tay súng tóm lấy cô gái trẻ đang gào thét và lôi cô ta ra khỏi phòng. Những người còn lại trong gia đình gào thét, trong khi đó màn hình bị rung lên bởi chiếc camera được nhấc ra khỏi giá quay và được mang theo để quay cảnh cô gái trẻ bị đưa đi. Camera dừng lại ở một nơi trong ngôi nhà nhỏ, trông giống một nhà vệ sinh. Trong đó có một chiếc chậu đồng lớn đầy nước và tay súng kia đang dìm đầu cô gái trong đó.
Sayed Jamal chửi rủa thậm tệ những kẻ giam giữ mình bằng tiếng Arab trong khi nước mắt ràn rụa trên mặt hắn. Tuy nhiên Jaffe không để ý đến hắn mà mắt anh lại dán chặt, giám sát mọi biểu hiện của Mohammed bin Mohammed.
Jamal nhanh chóng hiểu tình thế và quay sang van xin chú mình nói cho những tên Mỹ ngoại đạo biết những gì chúng cần. Mohammed gằn giọng bảo Jamal câm miệng.
Brad Harper không quan tâm đến thái độ không chịu khuất phục của Mohammed - anh không chấp nhận việc này tiếp tục diễn ra. Lại gần Jaffe, anh chàng Lính thủy đánh bộ vạm vỡ nói. “Thế thôi. Chúng ta sẽ không tiếp tục thế này nữa. Anh sẽ phải tìm một cách khác”.
Không rời mắt khỏi Mohammed, Jaffe rút khẩu súng ngắn ra chĩa thẳng vào đầu Harper ngăn anh tiếp tục nói những gì mình nghĩ. “Từng người trong gia đình này sẽ chết một cách từ từ và đau đớn nếu mày không nói những gì tao cần biết”, Jaffe nói, mắt nhìn thẳng Mohammed. “Ai là kẻ bán nguyên liệu hạt nhân?”
Khi Mohammed vẫn có biểu hiện từ chối trả lời câu hỏi, Jaffe ra lệnh qua chiếc điện thoại di động một lần nữa. “Giết cô ta đi”.
Lệnh của Jaffe được thi hành bởi một tay súng đứng trong khung hình, anh ta rút súng ra, kề vào thành chậu và bắn hai phát.
Jamal gào lên điên loạn và phẫn nộ với những tên ngoại đạo Mỹ và sau đó là chú mình vì đã gây ra cái chết cho con gái hắn.
Mohammed quay sang nhìn Jamal và bảo hắn im miệng lại.
Jaffe không tiếp tục câu hỏi về số nguyên liệu hạt nhân nữa. Thay vì thế, anh lại nói gì đó qua điện thoại và chiếc camera lại được đưa vào trong phòng nơi những thành viên của gia đình Jamal đang bị giữ. Lúc bấy giờ, Jaffe lại hỏi Mohammed, “Sao lần này mày không chọn xem ai là người kế tiếp nhỉ?”