Truy Sát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

THÀNH PHỐ NEW YORK

Thấy dòng xe không nhích được chút nào, Harvath bèn đặt tờ hai mươi đôla cạnh tài xế taxi rồi nhảy ra ngoài với Bob.

Theo Bob thì họ chỉ cách Hội Cựu chiến binh sáu khu phố và quyết định sẽ đi bộ đến đó. Trên đường đi, quán xá kín đặc người dán mắt vào màn hình TV xem những hình ảnh mới nhất về vụ nổ kinh hoàng tại cầu Queensboro.

Khi đến nơi, cả hai len qua lối vào lộn xộn của quán. Mọi người, kể cả cảnh sát Hội Cựu chiến binh, đều cố lách đến gần những màn hình TV trong quán. Bob dẫn Harvath lách qua đám đông, lên gác rồi vào văn phòng của bác sỹ Sam Hardy. Hardy trạc gần năm mươi, dáng cao và gọn với cái đầu hói và một ánh mắt mà khi nhìn vào, người đối diện ông biết ngay rằng Sam đã từng bôn ba khắp nơi, mà không chỉ một lần trong đời.

Hardy đang dán mắt vào màn hình chiếc TV trên bàn làm việc của mình và nói với Bob khi Bob và Harvath bước vào, “Có vẻ như đây là một loạt các vụ tấn công”.

“Một loạt?” Harvath hỏi khi Bob giới thiệu anh với Hardy. “Chúng tôi mới biết về vụ cầu Queensboro thôi. Có những vụ tấn công khác nữa à?”

Hardy gật đầu. “Tin mới được đưa gần đây thôi nhưng có vẻ như tất cả cầu và hầm đường bộ ra vào Manhattan đều bị tấn công”.

Harvath thừ người, miệng há ra vì ngạc nhiên mất một lúc, mắt vẫn dán vào màn hình TV của Hardy. Cuối cùng anh lên tiếng “Có lẽ bây giờ tôi đã hiểu tại sao có người muốn kìm chân tất cả các đội đặc nhiệm”.

“Và cũng là lý do có người muốn vô hiệu hóa Trung tâm ứng phó các trường hợp khẩn cấp”, Bob nói thêm vào rồi quay sang Hardy, “Anh có thêm nguồn tin nào khác không?”

“Không”, Hardy đáp, “Nhưng có lẽ sẽ có thêm sớm thôi”.

“Anh đang nói về ai thế?” Harvath hỏi.

Herrington không trả lời câu hỏi của Harvath mà quay sang Hardy, “Cho tôi mượn chìa khóa của anh được không?”

“Để làm gì?”

“Tôi muốn cho Scot lên trên tầng thượng và xem xung quanh một chút”.

“Tôi sẽ lên cùng các anh”, Sam nói. “Tôi cũng muốn xem thế nào. Đợi tôi viết mấy chữ để trên bàn trong trường hợp có ai đến mà không gặp chúng ta ở đây”.

Từ tầng thượng, cả ba có thể nhìn thấy những đám khói khổng lồ từ phía cầu Queensboro và một số điểm khác trong thành phố. Dưới phố, mọi người nhốn nháo, sợ hãi và nhiều người còn cố chạy xuống phố 23 và sông Đông để có thể quan sát những gì đang xảy ra tại Queensboro và cầu Williamsburg.

Cả ba sững sờ, không nói được gì. Khoảnh khắc mà họ đang trải qua kéo dài dường như vĩnh viễn bởi ấn tượng hoang tàn và kinh khủng trước những gì họ đang chứng kiến.

“Cầu và hầm đường bộ”, cuối cùng Harvath cũng cất được tiếng, “Bị tấn công vào ngày đầu tiên của kỳ nghỉ lễ lớn nhất trong năm. Sẽ có bao nhiêu người thiệt mạng? Hàng ngàn? Hay hàng chục ngàn?”

“Phải đến chừng ấy”, bác sỹ Hardy lắc đầu, “Chí ít cũng phải đến chừng ấy”.

Không ai trong số họ cần phải liên tưởng mà tự khắc đều nhớ đến cái buổi sáng ấm áp tháng Chín năm 2001 ấy, ngày mà một nhóm không tặc khủng bố dùng máy bay đâm thẳng vào làm sập tòa Tháp Đôi. Cả ba cùng cảm thấy sự sợ hãi, bối rối, và sự giận giữ cay đắng vì một lần nữa kẻ thù của nước Mỹ lại gieo rắc chết chóc và tàn phá lên đất nước và nhân dân họ.

“Al-Qaeda”, Bob thốt lên, hơi thở nghẹn lại.

Harvath biết là Bob có lý. Những cuộc tấn công này đều có hơi hướng và kịch bản kiểu Al-Qaeda. Dương đông kích tây rồi đánh chọc sườn bằng một loạt các vụ tấn công đúng kiểu giáo trình khủng bố Al-Qaeda. Đột nhiên băn khoăn của Harvath về việc bỏ nghề đặc vụ, chuyển sang làm tư không còn đè nặng lên suy nghĩ của anh nữa. Điều mà anh muốn, ngay tại thời điểm này là một phát đạn công lý cho công bằng và Harvath biết Bob Herrington cũng cảm thấy y như mình.

Trong lúc cả ba vẫn đang đứng nhìn các cuộn khói trong ráng chiều thì cánh cửa dẫn lên tầng thượng bật mở. Ba người xuất hiện sau cánh cửa. Bề ngoài của họ đúng như Bob đã mô tả trong email và Harvath nhận ra họ ngay.

“Các anh ổn cả chứ?” Hardy lên tiếng khi những người mới đến tiến lại gần.

“Chúng tấn công mọi nơi!” Paul Morgan thốt lên. Đó là một thanh niên trạc hai tư tuổi với chiều cao cỡ 1,8 mét mặc quần kaki và áo sơmi thẳng thớm kiểu sinh viên, tương phản với giọng đặc Bronx. Morgan phát âm chữ “mọi nơi” thành “moọoi…. nới”. “Tất cả cầu và hầm đường bộ, bác sỹ ạ. Chúng phá sập mọi thứ rồi”.

“Paul, chúng ta vẫn chưa biết chúng đã tấn công chính xác bao nhiêu chỗ cơ mà. Bình tĩnh một chút”. Harday đáp.

“Morgan đúng đấy, bác sỹ Tracy Hastings lên tiếng. Đó là một cô gái trạc hai mươi sáu tuổi với mái tóc vàng thắt thành hai bím phía sau. Harvath luôn thích phụ nữ có vẻ ngoài như Tracy. Nhiều người cho rằng chỉ trẻ con mới thắt bím tóc, nhưng đối với Harvath, một cô gái với mái tóc thắt thành bím như thế thật hấp dẫn. Đúng như lời Bob nói, Tracy có một vẻ ngoài không chê vào đâu được. Cô tập thể thao bất cứ lúc nào có thể và kết quả là cơ thể Tracy trở thành một tác phẩm điêu khắc nghệ thuật. Thường thì Harvath không bị lôi cuốn bởi phụ nữ với nước da nâu như mình, hoặc thậm chí hơn mình nhưng Tracy có một kiểu hấp dẫn khiến anh không thể rời ánh mắt của mình ra được. Tracy hẳn cảm thấy ánh mắt của Harvath, cô quay mặt đi và tiếp, “Các kênh TV đều đưa tin nóng. Chúng tấn công mọi cây cầu và hầm đường bộ - có những chỗ bị đến hơn một lần”.

“Như thế là thừa”, Rick Cates, người thứ ba, cũng là người còn lại trong nhóm những người mới đến lên tiếng. Rick cao gần một mét chín, mắt đen, đầu cạo trọc và mặc một chiếc áo phông in dòng chữ Súng đạn không giết người, tôi mới là kẻ giết người. ”Đây chính là kiểu tấn công mà chúng ta vẫn nói tới”, Rick tiếp với cơn thịnh nộ trên khuôn mặt, cảm giác mà tất cả bọn họ đều đang có.

Hardy cố gắng làm tất cả bình tĩnh hơn. “Chúng ta vẫn chưa biết đích xác chuyện gì đang xảy ra, thở sâu và bình tĩnh lại, được chứ?”

“Tất cả cầu nội và ngoại Manhattan đều bị đánh sập”, Hasting không chịu, “làm sao còn có thể bình tĩnh nổi cơ chứ?”

“Đúng thế”, Hardy đáp. “Mọi người cần phải dừng lại và bình tĩnh trong một phút”.

Harvath không biết mối quan hệ của bác sỹ với những người mới đến như thế nào, nhưng có vẻ tất cả bọn họ đều nghe theo lời ông, kể cả Herrington. Sau khoảnh khắc yên lặng mà bác sỹ yêu cầu, ông lần lượt giới thiệu họ với nhau, hạ sỹ Paul Morgan, lực lượng Lính thủy đánh bộ Hoa kỳ, đại úy Tracy Hastings, Hải quân Hoa kỳ và trung sỹ Rick Cates, thuộc Lực lượng bộ binh.

Ngay lúc Harvath vừa bắt tay với bộ ba xong, một chiếc trực thăng xanh-trắng 412 EP đặc trưng của cảnh sát New York lượn qua tầng thượng nơi họ đứng. Chiếc trực thăng bay gần đến mức tất cả đều có thể nhìn thấy một tay súng bắn tỉa của cảnh sát trên máy bay với khẩu 50 ly đời mới của cảnh sát, khẩu súng có khả năng hạ mục tiêu cách xa đến hơn một dặm.

“Hoan hô!”, Morgan hét vang trong khi vung nắm đấm vào không khí. “Hạ bọn khốn ấy đi!”

Như những khán giả trong một trận tennis căng thắng, tất cả cùng quay đầu hướng mắt theo chiếc trực thăng vọt lên mạn sông Đông hướng về phía cầu Queensboro âm ỉ cháy. Liệu khi máy bay đến nơi thì có còn ai ở đó không, không ai có thể trả lời được nhưng là những người lính, họ trân trọng khi thấy đồng đội của mình tiến lên phía trước, đương đầu và ngăn chặn cái ác.

Chiếc trực thăng đang qua giữa khu sông Đông, thu hẹp khoảng cách với cây cầu thì một vệt khói bất ngờ vạch ngang bầu trời. Cates là người đầu tiên hiểu được điều gì đang xảy ra và anh hét vang như thể phi công lái chiếc trực thăng có thể nghe thấy mình, “Tên lửa vác vai RPG đấy!”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Brad Thor

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.