NHÀ TRẮNG
Kéo vị Bộ trưởng Bộ Quốc phòng về phía căn phòng tình huống, tổng thống hỏi “Tướng Waddell đâu?” “Ông ấy vẫn đang ở chỗ DIA và nhờ tôi chuyển lời xin lỗi tới ngài”.
“Xin lỗi á? Ông ta nghĩ đây là cái quái gì, một bữa tiệc trà chắc?”
“Tất nhiên không phải thế, nhưng…”
Tổng thống ngắt lời bộ trưởng. “Đừng bảo vệ ông ta, Bob. Tình hình đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Tệ hơn tôi tưởng rất nhiều. Làm thế quái nào mà ngay từ đầu bọn Al-Qaeda biết chúng ta đang giữ Mohammed bin Mohammed ở New York?”
“Một lần nữa, thưa ngài, chúng ta không biết chắc chuyện có liên quan tới Mohammed hay không. Có thể là về Sayed Jamal lắm chứ”.
“Thật tồi tệ”, Rutledge đáp. “Chuyện chỉ vừa xảy ra sáng nay, cả tôi và ông đều biết Scot Harvath đã bắt giữ hắn một cách nhanh gọn không để lại dấu vết nào. Anh ta đã lôi hắn trở lại khu rừng để đưa qua biên giới vì hắn hét to quá. Không một ai đuổi theo họ. Cuộc tấn công vào New York này là để trả thù cho Mohammed”.
“Dù thế nào thì cũng đã có sự rò rỉ thông tin, và chúng tôi đang dốc sức để chứng thực điều đó”.
“Thế còn chiến dịch? Cho dù Al-Qaeda có biết về Jamal hay Mohammed không không quan trọng. Chúng biết chúng ta giữ một người của chúng ở New York. Làm sao chúng ta biết được chúng có tính đến chuyện giải cứu hay không?”
Hilliman cười và nói “Theo tôi, điều đó là không thể, thưa ngài”.
Tổng thống không thấy buồn cười chút nào. “Điều lẽ ra không thể ấy là kẻ nào đó phát hiện ra chúng ta đang giữ một người của chúng ở New York ngay từ đầu, nhưng nó vẫn xảy ra, đúng không?”
Nụ cười tắt dần trên khuôn mặt của vị bộ trưởng “Đúng thế, thưa ngài”.
“Vậy các ông đã làm gì để hỗ trợ cho người đang điều hành chiến dịch này?”
“Không gì cả”.
“Không gì cả ư? Ông đang nói gì vậy?”
“Thưa ngài, công bằng mà nói, vụ tấn công không chỉ rõ một địa điểm nào cả. Những gì nó chỉ ra là thành phố New York của chúng ta”.
“Thế còn người đang điều hành chiến dịch cho chúng ta. Anh ta nghĩ gì?”
“Mike Jaffe? Theo những gì tôi được biết, anh ta muốn sơ tán ngay lập tức”.
“Vậy sao không tiến hành?”
“Thưa ngài, cách duy nhất để chúng ta bảo vệ tư cách pháp nhân của Mohammed là phải chắc chắn hắn ta không đặt chân lên đất Mỹ cho đến khi chúng ta sẵn sàng khép cuộc thẩm vấn lại và đưa hắn ra toà. Nếu đưa hắn đi, chúng ta sẽ phải bố trí một chiếc tàu lớn bên ngoài hải phận của chúng ta và đưa Mohammed trở lại biển bằng đường không. Khi những chiếc trực thăng của sở cảnh sát New York bị bắn hạ, một quả bong bóng đã bao phủ Manhattan. Không một máy bay nào được phép vào hay ra”.
“Nhưng đó là cách đây mấy giờ đồng hồ”.
“Và lúc đó, Jaffe cùng người của anh ta đã báo cáo là không có chuyện gì cả”. Hilliman nói, nụ cười tự phụ trở lại trên khuôn mặt ông ta.
“Ông đang nói gì?” Rutledge nói.
“Tôi đang nói rằng nếu Al-Qaeda biết nơi chúng ta giam giữ Mohammed, thì bây giờ chúng đã thử làm điều gì đó rồi. Chúng không đến, thưa tổng thống. Những cuộc tấn công khủng khiếp vào New York chỉ là những cuộc tấn công ghê người. Al-Qaeda đã làm điều duy nhất có thể để trả đũa cho việc chúng ta bắt giữ Mohammed, chúng muốn chúng ta thấy rằng việc bắt giữ hắn đã đem lại hậu quả xấu đến mức nào”. Bộ trưởng quốc phòng đợi giây lát để tổng thống hiểu hết điều ông ta nói rồi tiếp tục “Tôi biết đó là một cái giá phải trả khá đắt, nhưng giờ thì không thế nữa rồi, chúng ta đã đánh bại chúng, thưa tổng thống. Những cuộc tấn công hạt nhân Mohammed dùng làm mũi nhọn dẫn đầu các cuộc tấn công sẽ là một bước ngoặt quan trọng trong cuộc chiến chống khủng bố, và nó sẽ có lợi cho bọn chúng, nhưng chúng ta đã cắt cụt chân chúng. Cái chúng ta thấy hôm nay là hồi chuông báo tử của chúng. Chúng ta đã đậy nắp quan tài cho chúng và ngay khi khuất phục được Mohammed, chúng ta sẽ bắt đầu đóng đinh vào nắp quan tài đó”.
Tổng thống rất mong Bộ trưởng Bộ quốc phòng của mình nói đúng. Ông muốn mình có thể nói ra rằng quả thật cuộc tấn công ngày hôm nay quá khủng khiếp, nhưng những người Mỹ tử nạn kia đã không hề chết vô ích - rằng cái chết của họ rất có ý nghĩa, họ đã đánh dấu cho bước ngoặt đã được chờ đợi từ lâu trong cuộc chiến chống khủng bố.
Nhưng tổng thống càng muốn tin tưởng Bob Hilliman, người mà trong hơn 5 năm qua chưa hề nhận định sai về các vấn đề an ninh quốc gia và rồi ông càng sớm nhận ra rằng trong nhiệm kỳ tổng thống của mình mọi việc chẳng bao giờ đúng như hình dung, đặc biệt là những vấn đề liên quan đến khủng bố.