Hình ảnh gã đàn ông ở bậc thang trên cùng đập vào mắt, Harvath hét lên “Lựu đạn” và lùi về phía sau, đẩy đồng đội ra khỏi cầu thang. Trong lúc ngã cùng họ, Harvath liên tục siết cò cho đến khi ổ đạn trống rỗng.
Cả đội ngã giúi giụi lên nhau, sau đó ai nấy bò về chỗ nấp an toàn. Khi quả lựu đạn phát nổ, họ bị ép vào bức tường đối diện và rơi xuống hơn một tầng gác nữa. Harvath đã cứu mạng họ.
Khi đã bớt choáng váng, Harvath nạp một băng đạn khác và họ lại trèo lên bậc thang với tốc độ nhanh gấp đôi vì biết rằng đồng bọn của tên khủng bố ở cách đó không xa.
Lên đến trên và bước qua phần thi thể còn lại của gã đàn ông, họ nhận thấy có khả năng hắn đã chết trước khi quả lựu đạn phát nổ. Phần lớn các viên đạn của Harvath đã trúng mục tiêu - trên cả đầu và ngực hắn. Sau khi rơi xuống, quả lựu đạn hẳn đã lăn về phía hành lang, nơi vài giây sau, nó phát nổ và chặt đứt những cột gỗ ra khỏi tường và trần nhà bằng bê tông.
Cả đội nhìn chằm chằm vào thi thể, họ nhận ra hắn không giống người Arab cho lắm. “Trông hắn rất giống người Cáp-ca”, Hastings nói, mà không nhận ra rằng cô đã nói rất đúng, theo nghĩa đen của từ.
“Bọn người này là thế quái nào vậy?” Herrington hỏi trong lúc tháo mặt nạ của gã đàn ông ra để có thể nhìn rõ mặt hơn. “Có chắc chúng ta đang đương đầu với bọn Al-Qaeda không?”
Harvath lục túi của gã đàn ông nhưng không tìm thấy vật gì có ích. Anh cũng mù tịt giống như đồng đội mình. Những gì anh biết là họ đang ở ngay phía sau bọn khủng bố và anh không muốn mất dấu.
Cả đội chỉnh đốn lại đội hình và lao về phía hành lang, sẵn sàng cho cuộc chiến mà họ biết đang chờ họ ởphía trước.
Bước đến cánh cửa dẫn vào cơ sở Grail, họ thấy cảnh tượng hệt như ở Iraq hoặc Afganistan. Bức tường đen xì, lỗ chỗ đạn. Sàn nhà đầy vỏ đạn, máu và thi thể. Phía bên kia, ba thi thể người Cáp-ca khác đã bị tháo mũ trùm đầu đang nằm quay mặt ra phía đại lộ Lexington. Hay chúng được đặt theo vị trí đó - quay mặt về phía đông hướng về thánh địa Mécca? Harvath gạt hình ảnh đó ra khỏi đầu, và sau khi lục tìm các túi trống rỗng của những thi thể, anh dẫn họ vào sâu bên trong hơn.
Sự tàn sát bên trong cũng tệ không kém, nếu không muốn nói tệ hơn những gì họ chứng kiến ở ba địa điểm trước. Toàn bộ lính thủy đánh bộ đều đã chết, các nhân viên cũng vậy. Vì cái gì? Đám người này theo đuổi cái gì? Tại sao chúng lại liều lĩnh tấn công những địa điểm ấy? Cho dù có cố gắng đến đâu, Harvath cũng không thể hình dung nổi.
Một điều khác anh không hiểu được là những tên khủng bố còn lại đang ở đâu. Kể cả tên anh đã bắn gục ở phía cầu thang, tất cả có 5 thi thể trong cơ sở Grail, tất cả đều mặc bộ đồ dã chiến màu đen giống nhau với những miếng vá không khác gì thành viên của Đội giải cứu con tin FBI - một thủ đoạn tài tình khác. Với những việc diễn ra ngày hôm nay, có khả năng cảnh sát sẽ thẩm vấn nhân viên liên bang ít hơn nhân viên đặc nhiệm của mình. Còn nữa, sở cảnh sát New York biết rất ít về thực chất của vụ giải cứu con tin. Rất ít khả năng những tên khủng bố bị phát hiện là giả mạo, chí ít là trong thời gian ngắn.
Khi Harvath và đội của mình tiếp tục rà soát, họ đã sẵn sàng cho mình những điều không tránh khỏi. Chắc chắn ở đâu đó sẽ còn nhiều người hơn - các bức ảnh chụp qua vệ tinh cho thấy có ít nhất 2 đội, mỗi đội gồm từ 4 đến 7 người.
Bốn tên đã chết có cần thiết phải đến đây trên hai chiếc xe khác nhau không? Phải còn những tên khác và chắc chắn chúng đang ở rất gần. Harvath có thể cảm nhận được.
Trở lại căn phòng chính giữa, Harvath quan sát nền nhà. Nó có kích thước 30x30, và rất giống với các trung tâm môi giới cũng như là trung tâm xử lí khủng hoảng của FBI và DHS. Được khoanh lại bởi những thanh rào chắn bằng nhôm bóng loáng - bức tường ngăn cách với bên ngoài - là khu làm việc có đặt những chiếc máy tính. Ngay từ đầu, Harvath đã nghĩ mình nghe thấy tiếng lạ nào đó, và giờ khi đứng yên một chỗ, anh đã đoán được đó là tiếng gì - một tiếng bíp lạ vang ra từ một trong số các máy tính kia.
Trong lúc di chuyển, anh gọi cho lực lượng phản ứng dưới cầu thang. Vì không ai ra khỏi cầu thang trên phố số 50, và vì anh biết McGahan bị thương trong khi các sĩ quan còn lại đã canh chừng cầu thang trên phố số 49 và gara liền kề, nên lối ra duy nhất của đám khủng bố là cầu thang máy.
Viên sĩ quan báo cáo lại rằng họ không chỉ không nhìn thấy gì mà còn chẳng nghe thấy âm thanh nào cả. Cho dù chiếc thang máy nằm ở đâu, thì anh ta cũng chắc chắn là nó chưa chuyển động.
Harvath cũng khá chắc về điều đó, giống như khi anh chắc chắn rằng họ chưa tiêu diệt được tên khủng bố cuối cùng. Nhưng nếu chúng không đi cầu thang máy, thì chúng đang ở chỗ quái nào?
Câu hỏi vẫn đang lởn vởn trong đầu Harvath thì anh bước gần đến chỗ chiếc máy tính đang phát ra tiếng bíp. Đột nhiên, Tracy Hastings hét lên “Dừng lại”.
Lúc Harvath nhìn về phía cô, cô nói thêm “Nhất định anh không được cử động”