Truy Sát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 77

❊ ❊ ❊

THỦ ĐÔ WASHINGTON, DC

Lúc đầu Gary Lawlor bước lên trực thăng tiến về thủ đô mà không biết có trông đợi được gì ở cuộc thẩm vấn của NSA hay tại sao Stan Caldwell lại mời ông đi cùng. Vào một ngày như ngày hôm nay, lẽ ra vị phó giám đốc phải ở lì trong Trung tâm chiến dịch và thông tin tình báo tại trụ sở của FBI. Nhưng cũng dễ hiểu khi ông ta bỏ đi để tự mình thực hiện một cuộc thẩm vấn, ngay cả nếu đó là mệnh lệnh của giám đốc NSA.

Tuy nhiên, Lawlor vẫn không mở lời và lên đường cùng ông ta, với hi vọng sẽ hé mở được điều có ích nào đó cho cuộc điều tra của ông và những nỗ lực của Harvath trong thành phố New York lúc này. Nhưng giờ cuộc thẩm vấn Schreiber đã xong và Lawlor chẳng hề thu được gì, ông muốn có câu trả lời từ Caldwell.

Khi chiếc Sikorsky S76C cất cánh, Gary quay sang vị phó giám đốc và nói “Tôi muốn hỏi tại sao ông lại đề nghị tôi đi cùng trong vụ này”.

Stan đã biết trước chuyện này sẽ đến, nên hi vọng tránh phải trả lời bằng cách nhấc điện thoại và nói chuyện suốt với trụ sở cho đến khi họ về tới thủ đô. Đến khi nhận ra không thể né mãi, ông ta hướng sang phía người cố vấn dày kinh nghiệm nói “Tôi đã nói rồi. Đó là một phép xã giao trong nghề. Tôi tưởng nó sẽ có ích cho cuộc điều tra hiện tại của các ông”.

“Giống cuộc phỏng vấn ông đã đẩy chúng tôi vào ở Manhattan?”

Caldwell gật đầu. “Cuối cùng chúng tôi cũng tóm được một kẻ ở đó, nhưng rõ ràng hắn không chịu nói. Các ông có tin gì khả quan hơn không?”

“Đừng đổi chủ đề”, Lawlor nói. “Tại sao lại có sự hào phóng này?”

“Tôi nói rồi còn gì”.

“Đúng, một phép xã giao trong nghề. Ông biết đấy, Stan, ông luôn là một kẻ nói dối kém cỏi”.

Caldwell mỉm cười. “Điều đó vẫn không ngăn cản tôi kế thừa chức vụ phó giám đốc của ông sau khi ông rời đi, đúng không?”

“Đương nhiên. Bây giờ, ông có muốn nói cho tôi biết thực sự đang xảy ra chuyện gì không? Đừng vòng vo, một nhân viên FBI đang nói chuyện với một nhân viên FBI đấy”.

Caldwell chẳng muốn gì ngoài việc trả lời câu hỏi đó, nhưng ông biết ông không thể.

“Stan, người Mỹ ở Manhattan đang bị sát hại. Chúng ta đang nói về các nhân viên liên bang cùng với một loạt những người lính thủy đánh bộ. Nếu ông biết điều gì đó, bất cứ điều gì có thể giúp chúng tôi ngăn chặn chuyện này, ông phải cho tôi biết”.

“Bỏ đi, Gary, cả bốn cơ sở của NSA đều đã bị tấn công. Cho dù bọn người đó đến vì cái gì, thì chúng cũng đã lấy được rồi”.

Lawlor không thể tin được điều ông đang nghe thấy. “Bỏ đi à? Một đội của tôi đang ráo riết lần theo dấu vết chúng. Tôi sẽ không bỏ cái gì hết. Ông đang cố gắng bảo vệ ai vậy?”

“Tôi chẳng bảo vệ ai cả. Cho dù đội của ông có thu thập được thông tin gì, thì tôi cũng muốn ông chuyển giao cho tôi. Giờ FBI là đơn vị chỉ huy vụ này, và chúng tôi sẽ nhận bàn giao ngay tại đây”.

“Không thể được. Lúc này, nhân viên của tôi là những người giỏi nhất và là cơ hội duy nhất chúng ta có”.

Caldwell không muốn phải làm thế, nhưng ông nhìn người thầy của mình và nói “Tôi không yêu cầu ông, Gary. Với tư cách là phó giám đốc của đơn vị chịu trách nhiệm điều tra các cuộc tấn công vào New York, tôi ra lệnh trực tiếp cho ông”.

Trong giây lát, Lawlor không thể thốt thành lời. Cuối cùng, ông nói “Chắc chắn tôi rất thất vọng”.

“Vậy cứ thất vọng đi, được chứ?”

“Stan, ông biết là khi những cú sốc đầu tiên dịu đi và khói bụi lắng xuống ở New York, mọi người sẽ bắt đầu đòi trả máu”.

Caldwell không trả lời.

“Lời kêu gọi mạnh mẽ nhất trong tất cả là những kẻ đã tấn công vào đất nước chúng ta phải trả máu. Ủy ban điều tra vụ 11/9 sẽ như một trò hề, so với cuộc điều tra sẽ được thực hiện sau vụ này. Và ngay lúc này tôi sẽ cho ông biết rằng nó cũng có răng đấy - những chiếc răng to, nhọn, sắc và sáng bóng. Người Mỹ sẽ không bỏ qua bất cứ điều gì, nhất là lần này. Không một tổ chức mờ ám nào bảo vệ cho những chiến dịch tình báo đang diễn ra, không một chính trị gia nào hậu thuẫn cho những thế lực lớn nhất sẽ được che chở. Ngay cả tổng thống cũng sẽ không được yên về chuyện này”.

“Họ sẽ trèo lên đầu lên cổ FBI, tới một mức độ nào đó, họ sẽ không thể chịu được nữa. Họ sẽ tới tìm ông, phó giám đốc ạ, họ sẽ điều tra xem ông đã làm gì trong và sau khi cuộc tấn công diễn ra, kể cả chuyến bay lén lút tới NSA này. Họ sẽ muốn biết chính xác chúng ta đã nói chuyện gì và tôi đảm bảo tôi sẽ có mặt để xác nhận. Câu hỏi duy nhất là tôi sẽ nói gì với họ? Và cái đó phụ thuộc vào ông. Hoặc tôi sẽ nói FBI đã làm mọi việc có thể để tóm bọn khủng bố, hoặc FBI đã đánh mất cơ hội tốt nhất mà chúng tôi có được. Ông có hình dung nổi hậu quả của nó không? FBI sẽ như một lũ bất tài vô dụng. Và hình ảnh của các ông sẽ chẳng bao giờ phục hồi nổi. Thậm chí có khi Quốc hội còn cho đóng cửa nữa ấy chứ. Điều đó có nghĩa lí gì không?”

Caldwell nhìn chằm chằm ra phía cửa sổ của chiếc trực thăng. Ông ta biết Gary nói đúng. Đó là khả năng FBI đã từng bàn đến. Đã từng có lời đồn thổi về việc xóa bỏ FBI sau thất bại 11/9, nhưng họ đã chặn đứng ngay từ đầu trước khi nó trở thành làn sóng. Sau những chuyện xảy ra ngày hôm nay, họ sẽ không có cách nào ngăn chặn được điều tương tự ấy một khi bánh xe đi vào guồng quay. Người Mỹ sẽ muốn trả thù, ngay cả nếu nó có nghĩa là số mệnh của một cơ quan của chính phủ bị đe dọa và bị nướng chín. Caldwell không thể để điều đó xảy ra.

Có vẻ như mỉa mai khi sự lựa chọn giữa cái gì là tốt nhất cho một chính phủ và cái gì là tốt nhất cho một quốc gia bị phản đối kịch liệt, nhưng vị phó giám đốc biết cần phải làm gì. Ông quay lại đối diện với Gary Lawlor, ông đồng ý trả lời, nhưng với một điều kiện.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Brad Thor

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.