Truy Sát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

❊ ❊ ❊

NHÀ TRẮNG

Tổng thống Rutledge trao lại những bản thảo chương trình phát biểu trực tiếp của ông trên TV cho thư ký báo chí trên đường về căn cứ không quân Andrews ở Maryland. Khoảnh khắc duy nhất ông tách ra khỏi công việc là lúc Carolyn Leonard báo tin mới nhất về Amanda. Biết rằng hai người bạn của con mình thiệt mạng và hai mật vụ bảo vệ mất tích và bản thân con gái ông đang được đưa vào bệnh viện trong trường hợp khẩn cấp, ông không thể hoàn toàn tập trung vào công việc trước mắt. Carolyn hứa rằng sẽ cập nhật thông tin cho tổng thống hai mươi phút một lần, kể cả trường hợp không có gì mới hơn.

Khi đã được xác nhận là hai người bạn của Amanda đã chết trong vụ nổ cầu Williamsburg, tổng thống đích thân báo tin này cho bố mẹ họ từ chiếc chuyên cơ Không lực I của mình.

Về đến Nhà Trắng, Rutledge đọc lại bản thảo bài phát biểu cuối cùng rồi gật đầu. Từ khi về đến nơi, chưa ai nghe thấy ông nói một lời nào. Khuôn mặt ông đanh lại, rõ ràng đó là sự kết hợp của sự giận dữ và cảm giác kìm nén đến cùng quẫn.

Vẫy tay ra hiệu cho chuyên gia trang điểm, Rutledge nhìn thẳng vào camera và chờ dấu hiệu bắt đầu truyền hình trực tiếp. Khi được ra hiệu, ông bắt đầu phát biểu.

“Xin chào các bạn. Hôm nay, nước Mỹ lại bị tấn công khủng bố. Ký ức về vụ tấn công man rợ 11/09 vẫn còn rõ trong ký ức mỗi chúng ta và hôm nay kẻ thù lại dấn thêm một bước nữa khi tấn công New York.”

“Hàng ngàn người dân Mỹ đã chết bởi những hành động khủng bố hèn hạ được lên kế hoạch kỹ càng của bọn khủng bố. Họ là những công dân với những nghề nghiệp khác nhau; thương nhân, bác sỹ, giáo viên, học sinh, trẻ em, những người bố, mẹ, anh chị em - nhưng đều cùng mong đợi khoảnh khắc mừng sinh nhật của đất nước này. Số người bị thương còn nhiều hơn thế, trong số đó có Amanda, con gái tôi, và hai người bạn của nó hiện đã mất trong vụ tấn công khi đang trên đường đến New York.”

“Những cây cầu cháy và những đường hầm sập đã khuấy lên sự sợ hãi, tuyệt vọng và sự giận dữ tột cùng không nguôi.”

“Mục đích của những cuộc tấn công này là nhằm dập tắt những hy vọng tươi đẹp và tự do của thế giới, nhưng ngọn đèn dẫn dắt của nước Mỹ sẽ không vì thế mà mờ đi. Chúng ta cần vượt qua thời khắc khó khăn này và cần làm thế với những hy vọng tươi sáng hơn trước.”

“Bọn khủng bố có thể làm rung chuyển những cây cầu và những đường hầm, nhưng chúng không thể lay chuyển đất nước vĩ đại này.”

“Một lần nữa, chúng ta lại bị ép phải nhìn trực diện vào những thế lực đen tối, nhưng tôi tin rằng những thế lực này không thể chia cắt nhân dân Mỹ. Tôi mong các bạn giữ bình tĩnh. Chính phủ đã và vẫn đang huy động tối đa mọi nguồn lực để xác minh và tìm kiếm những kẻ đứng sau những hành động hèn hạ này. Như chúng ta vẫn nói, kẻ che dấu bọn khủng bố cũng có tội không khác gì chúng và sẽ được đối xử như những kẻ có tội kia.”

“Tôi muốn gửi lời cảm ơn những thành viên của Quốc hội, những người đã sát cánh bên tôi mạnh mẽ hỗ trợ xử lý tình huống khi những cuộc tấn công diễn ra. Và thay mặt cho nhân dân Mỹ, tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn đối với những nguyên thủ các quốc gia đã gửi lời chia buồn cũng như ngỏ ý giúp đỡ chúng tôi. Cuối cùng là lời cảm ơn đến tất cả những nhân viên cứu hộ, cảnh sát, lực lượng cứu hỏa và nhân viên hỗ trợ phản ứng nhanh EMS, cũng như hàng triệu người dân trên khắp nước Mỹ đã và đang chờ được hiến máu cứu người và huy động vật lực qua những hoạt động từ thiện, điều rất cần thiết trong thời gian tới để làm lành lại vết thương cho một trong những thành phố lớn nhất thế giới.”

“Với nhân dân thành phố New York, tôi biết các bạn đang phải chịu một tổn thất to lớn, nhưng các bạn không đơn độc. Mỗi người dân Mỹ đều sát cánh với các bạn, các bạn luôn trong suy nghĩ và những lời cầu nguyện của chúng tôi. Tim chúng tôi trĩu nặng với mất mát của các bạn, sự mất mát mà những người ưa chuộng hòa bình và tự do trên khắp nước Mỹ và cả trên thế giới”.

Geoff Mitchell dõi theo lời phát biểu của tổng thống từ ngay camera gần đó lúc ông chuẩn bị đọc nốt đoạn kết. Bài phát biểu được chuẩn bị rất tốt và Rutledge chuyển tải nó một cách hoàn hảo. Sau khi trích dẫn một đoạn trong Tuyên ngôn Độc lập về lời hứa danh dự giúp đỡ những nạn nhân và gia đình của họ, camera thu hình sẽ được thay bằng biểu tượng của tổng thống và bài phát biểu kết thúc.

Bài phát biểu được chuẩn bị trong hoàn cảnh không mấy dễ dàng nhưng thư ký báo chí của tổng thống vẫn luôn mong rằng mình có cơ hội viết được một bài phát biểu luôn được nhớ tới. Anh cảm thấy khá tự tin và cho rằng bài phát biểu lần này có thể là một trong những bài phát biểu khiến người nghe không quên được. Điều mà anh không biết chính là lý do làm người nghe không thể quên được nó, bởi anh chưa được chứng kiến lý do ấy.

Khi tổng thống gần kết thúc bài phát biểu của mình, ông bỏ qua phần kịch bản đã được viết sẵn.

“Và với những kẻ khủng bố và những tội ác hèn hạ kinh tởm của chúng, tôi muốn nhắn rằng, nước Mỹ sẽ không chịu ngưng lại cho đến khi triệt hạ được tên khủng bố cuối cùng. Khi cần thiết, chúng ta sẽ đến tận những hang cùng ngõ hẻm, làm cạn sông hồ và lật từng tảng đá dọc đường để tìm ra các ngươi. Và khi tìm thấy - và chúng ta chắc chắn sẽ tìm thấy - nước Mỹ sẽ dùng mọi cách có thể các ngươi sẽ nhận được kết cục ngàn lần kinh khủng hơn những gì các ngươi gây ra trên đất Mỹ ngày hôm nay”.

“Nước Mỹ đã đánh bại những thế lực đen tối lớn nhất của thế giới hiện đại và cũng sẽ đánh bại những thế lực Hồi giáo cuồng tín cực đoan.”

“Cám ơn tất cả các bạn và Chúa phù hộ nước Mỹ”.

Bóng đèn đỏ trên nắp camera đã tắt nhưng không ai nói được một lời nào. Thậm chí giám đốc trường quay cũng vậy, mặc dù nhiệm vụ của ông là báo cho tổng thống biết là chương trình trực tiếp đã được ngắt.

“Tôi nói có rõ ràng không?” Rutledge hỏi.

“Tôi phải nói là không thể rõ ràng hơn, thưa tổng thống”. Tình huống trớ trêu của giám đốc trường quay vẫn còn y nguyên.

Biết là các kỹ thuật viên sẽ cần vài phút để thu dọn công cụ tác nghiệp để rời Phòng Bầu Dục, Chuck Anderson hỏi, “Thưa tổng thống, tôi có thể xin vài phút của ngài trong văn phòng của tôi được không?” Chuck cũng chỉ tay về phía thư ký báo chí của Rutledge, “Cả anh nữa, Geoff”.

Sau khi họ đã qua cánh cửa nối liền hai phòng và hoàn toàn tách biệt khỏi những người khác, tham mưu trưởng hỏi, “Ngài có biết ngài vừa mới làm gì không?”

“Chúng ta sẽ không nấp sau lưng những nhãn mác chính trị nữa đâu Chuck”.

“Và tôi có thể nói rằng ngài đã đẩy chúng ta ra khỏi những nhãn mác chính trị đó mạnh hơn mức cần thiết. Và cùng với nó là Thiên Chúa Giáo phương Tây chính thức tuyên chiến với đạo Hồi”.

“Tôi không nói rằng chúng ta muốn có chiến tranh với những người đạo Hồi mà là tuyên chiến với những kẻ Hồi giáo cực đoan cuồng tín”.

Viên tham mưu trưởng quay sang thư ký báo chí, “Chắc là tôi nói sai, phải không Geoff? Hay chúng ta đang chính thức tuyên chiến với những người Hồi giáo?”

“Tôi nghĩ là ông đang đánh giá những nhận xét của tổng thống vượt ra ngoài khuôn khổ của nó”, Mitchell đáp.

“Anh không nghĩ rằng đó chính là điều mà những giáo sỹ đạo Hồi và những kẻ chuyên quyền trong cộng đồng Hồi giáo tại những nước theo đạo Hồi đang đánh giá chính như thế hay sao?”

“Tôi không cho rằng việc này không sửa chữa được. Tổng thống đã rất giận dữ và ông ấy có lý do chính đáng. Chúng ta vẫn có cách để nó trôi qua êm đẹp”.

“Ngừng lại đi”, tổng thống ra lệnh. “Chúng ta sẽ không rút lại, sửa lại hay làm cách gì đó để việc này trôi qua êm thấm. Tôi đã quá mệt mỏi với việc loanh quanh rồi. Nước Mỹ sẽ đứng thẳng cùng những tuyên bố vừa rồi”.

“Đằng nào cũng vậy, thưa tổng thống. Tôi ước gì ngài tham vấn tôi trước khi phát biểu như vậy”, thư ký báo chí lên tiếng. “Vượt ra ngoài khuôn khổ có thể rất nguy hiểm, kể cả có chuẩn bị kỹ càng đến đâu”.

Viên tham mưu trưởng, một người bạn lâu năm của tổng thống, nhún vai nói, “Tổng thống không làm gì vượt ra ngoài khuôn khổ cả, Geoff. Ông ấy biết rất rõ những gì mình nói”.

“Tôi không hiểu”, Mitchell nói.

Rutledge hít một hơi thở sâu. “Tôi có giận dữ không? Anh nói tôi rất giận dữ là đúng. Nước Mỹ bị tấn công và giờ tôi vẫn chưa biết là vì những cuộc tấn công này con gái tôi sẽ sống hay chết. Tôi phát biểu điều mà mỗi người dân Mỹ và mỗi lãnh đạo của thế giới phương Tây muốn nói và cần nói - phải đẩy lùi những kẻ Hồi giáo cuồng tín cực đoan. Mọi người thấp thỏm sợ hãi xung quanh con voi đứng giữa phòng trong khi nó cứ tiếp tục ăn và lớn mạnh hơn ngay trước mắt chúng ta”.

“Vậy còn những lực lượng đồng minh với Hồi giáo thì sao?”

“Thì sao?” Rutledge đáp với vẻ giễu cợt, “Hồi giáo cực đoan thậm chí còn là một mối nguy lớn hơn đối với họ và đến giờ họ vẫn chưa làm được gì ngoài việc ngồi yên nhìn mối nguy hiểm ngày càng phình ra”.

“Vậy còn những người Hồi giáo bình thường coi đây là một sự coi thường tôn giáo của họ và bản thân họ?”

“Kệ họ thôi. Dòng chính thống đạo Hồi chưa làm gì để can thiệp căn bệnh ung thư di căn trong cộng đồng của họ. Họ thậm chí còn chưa bao giờ lên án chúng. Theo như tôi biết, họ cũng sẽ không còn bàn đến chuyện này nữa. Không thể chỉ ngồi nhìn rồi xem gió sẽ thổi theo chiều nào. Hoặc họ sẽ là một phần của phương thuốc chữa ung thư di căn, hoặc họ sẽ là một phần của nó. Chấm hết”.

Cả tham mưu trưởng lẫn viên thư ký báo chí hoạt ngôn đều không nói thêm được lời nào.

Cuối cùng Geoff Mitchell lên tiếng, “Vậy thì tôi đồ rằng chúng ta thực sự có chiến tranh rồi”.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Brad Thor

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.