Truy Sát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 73

❊ ❊ ❊

Trước khi dẫn Lawlor và Caldwell tới phòng họp nhỏ trên tầng 3 dùng làm nơi thẩm vấn, giám đốc Maxwell đưa họ vào một căn phòng khác dọc hành lang. “Giống một con hổ bị nhốt trong lồng”, ông ta nhận xét trong lúc chỉ tay về một dãy các màn hình cho thấy Mark Schreiber đang rất bức xúc bước tới bước lui. “Sau Stanton, anh ta là người có quyền tiếp cận với chiến dịch nhiều nhất. Không khó để cộng 2 và 2 lại với nhau. Máy ghi tim vật lý không để lại gì”.

Khi thấy hai người đã xem đủ, viên trung tướng nói “Hãy vào và tung phép màu của các ông ra”.

Vì lí do nào đó, Maxwell vừa làm cho Lawlor phật ý. Ông muốn nói cho ông ta biết ông có thể làm gì với “phép màu”, nhưng thay vào đó ông giữ ý nghĩ cho riêng mình và theo Caldwell ra cửa sang bên kia hành lang.

Khi họ bước vào, Schreiber không đi tới đi lui nữa. Anh ta nhìn hai người lạ mặt cố đoán xem họ là ai. Caldwell ngay lập tức cung cấp thông tin cho anh ta.

“Tôi là đặc vụ Stan Caldwell”, ông ta vừa nói vừa giơ tấm giấy ủy nhiệm lên - một quy định của Cục điều tra liên bang mà ông sẽ không bao giờ bỏ được. “Tôi là phó giám đốc của FBI. Còn người này”, ông ta tiếp tục trong lúc Lawlor mở ra và gập lại tấm thẻ căn cước cùng phù hiệu của mình, “là đặc vụ Gary Lawlor của Bộ An ninh Nội địa. Chúng tôi sẽ hỏi anh vài câu hỏi. Anh đồng ý chứ?”

Schreiber gật đầu.

“Tốt”, Caldwell vừa đáp vừa cùng Lawlor ngồi xuống đối diện với anh ta. “Sao anh không ngồi đi?”

Chàng thanh niên ngồi xuống trong khi đó Caldwell mở ra một tập hồ sơ do trợ lí của Maxwell đưa cho và giả vờ đọc lướt qua. Ông ta đã nhớ được những chi tiết chính từ lúc họ ngồi ở văn phòng giám đốc. “Theo tôi biết, anh làm việc cho NSA được 5 năm rồi”.

“Vâng, thưa ông”, Schreiber trả lời.

“Anh có thích công việc của mình không?”

“Có những lúc thuận lợi cũng có những lúc khó khăn”.

“Theo anh ngày hôm nay sẽ thế nào?” Caldwell hỏi, mắt vẫn lướt trên tập hồ sơ. Nhưng Lawlor không rời mắt khỏi kẻ tình nghi.

“Hôm nay nhất định sẽ là một ngày rất xấu”, người thanh niên trả lời.

Lúc đó Caldwell mới ngước lên từ đống hồ sơ và trả lời “Tôi đồng ý với anh. Anh có biết lí do chúng tôi ở đây không?”

Schreiber do dự một lát rồi khẳng định “Tôi nghĩ có liên quan đến chiếc máy ghi tim vật lý họ mang vào lúc trước”.

“Anh đã nói đúng. Nghe này, Mark, anh có thể giúp chúng tôi tiết kiệm được rất nhiều thời gian. Hãy nói cho chúng tôi biết sao anh lại làm thế”.

“Tôi làm thế vì Stantons sẽ không nghe”.

“Nghe cái gì?” Caldwell hỏi.

“Nghe tôi”.

Với toàn bộ số chuyên gia tin học làm việc cho NSA, vị phó giám đốc của FBI không ngạc nhiên khi vụ này lại nhanh chóng bị chú ý đến thế. Trong khi hầu hết những người này rất giỏi xử lý dữ liệu hay phân tích các tin tức tình báo, thì không ít người trong số họ lại thiếu mất kỹ năng giao tiếp xã hội căn bản để hòa nhập với xã hội bên ngoài. Họ thà lấy cắp các dữ liệu, viết mật mã hay chơi trò chơi điện tử trong lúc giải lao còn hơn là ra ngoài và trò chuyện với những người khác. Họ có vai trò quan trọng sống còn với quốc gia, đặc biệt là với sự thay đổi nhanh chóng của công nghệ, nhưng rồi chuyện như thế này xảy ra.

Đã lâu lắm rồi Caldwell tin rằng nhiều người trong số họ sẽ đặt bom hẹn giờ. Chỉ còn là vấn đề thời gian khi nào họ sẽ cho nổ, và kết quả ra sao thì ai cũng đoán được. Dựa trên kinh nghiệm của Stan, nó diễn ra theo một trong hai cách. Hoặc bạo lực sẽ tự bộc lộ ra bên ngoài ví dụ như một vụ xả súng vào nơi làm việc, hoặc trí tuệ hơn. Người ta vẫn nói một câu kinh điển thế này Ta sẽ cho chúng thấy ta thông minh hơn thế nào, phản bội là những gì họ đang chứng kiến lúc này. Caldwell chắc chắn. Đó là một trong những cách tồi tệ nhất mà một nhân viên xử lý những thông tin nhạy cảm dùng đến, và nó có thể chứng minh rằng nếu Schreiber buôn lậu vũ khí tự động cùng một ba lô đầy những ngòi nổ để triệt hạ càng nhiều cấp trên và đồng nghiệp càng tốt trước khi tự chĩa súng vào mình thì quả là đáng sợ.

“Vậy là anh quyết định buộc Stanton nghe theo mình. Đúng không?” Caldwell hỏi.

“Trong chừng mực nào đó”.

“Tôi không trách anh. Tại sao lại chỉ với Stanton? Tại sao anh không bắt cả NSA nghe theo mình?”

Schreiber bối rối. “Có phải toàn bộ chuyện này là vì cái đó không?”

“Anh nghĩ sao? Anh có thực sự tin rằng những người còn lại sẽ không phát hiện ra việc anh làm không?”

“Đó không phải là chuyện nghiêm trọng, không đến mức để FBI và DHS can thiệp”.

Caldwell đặt hai tay lên bàn, ngả người về phía trước và nói “Tôi có tin cho anh đây. Sự phản bội là chuyện rất nghiêm trọng đấy.”

“Phản bội á?” Schreiber hỏi lại. “Các ông đang nói cái quái gì vậy?”

“Tôi đang nói đến việc tiết lộ thông tin về vị trí của 4 cơ sở bí mật của NSA ở thành phố New York cho kẻ thù của nước Mỹ”.

“Tôi chẳng tiết lộ cái gì cả”.

“Mark, anh đã không vượt qua được hai lần thử với máy ghi tim vật lý. Và anh cũng đã thừa nhận rằng anh làm thế là vì Stanton không chịu nghe lời anh. Thế nên đừng giở trò nữa. Quá nhiều người đã chết vì chuyện này. Nếu anh đồng ý hợp tác hết mình, tôi đã được chuẩn bị để đưa ra một thoả thuận với anh”.

Cằm của Schreiber như kéo dài xuống ngực và mắt anh ta mở trừng trừng. Anh ta trông giống một con ngựa sợ sệt bị giật cương rất mạnh. “Đã có người chết? Ý ông là những người ở các cơ sở tại New York?”

“Đúng thế, Mark ạ. Và còn phụ thuộc vào sự liên quan của anh, nghĩa là anh cũng là kẻ tòng phạm với những tên đã giết rất nhiều nhân viên liên bang. Tôi được biết chính phủ sẽ ra mức án tử hình”.

Schreiber hoảng sợ và bắt đầu vã mồ hôi. “Tội duy nhất của tôi”, anh ta biện hộ, “là vi phạm một số điều khoản về bảo mật cho máy chủ, chứ không phải phản bội, và chắc chắn cũng không phải là giết người”.

“Tôi không phải là chuyên viên máy tính”, Caldwell đáp, “nhưng nếu anh nói với tôi rằng anh biết mình vi phạm điều khoản về bảo mật và những vi phạm ấy dẫn tới sự tiết lộ của bốn cơ sở bí mật kia, thì nghĩa là anh đang gặp rắc rối lớn đấy”.

“Nhưng tôi không tiết lộ các cơ sở đó!” Schreiber khăng khăng. “Những gì tôi tiết lộ là các máy chủ, nhưng chỉ trong mấy phút. Ai đó sẽ phải ngồi chờ ngay tại đấy nếu muốn lấy được thông tin. Họ sẽ cần phải biết rằng tôi sẽ làm thế, nhưng tôi không nói cho ai biết hết. Ngay cả với Stanton”.

Giờ đến lượt Caldwell lúng túng. “Anh đang nói cái gì vậy?”

“Một phần công việc của tôi là theo dõi bốn cơ sở ở New York. Khi hai trong số đó bắt đầu có những hành động khôi hài, tôi báo cho Stanton biết, nhưng ông ta gạt đi. Ông ta sẽ hành động như thế nếu ông ta đang bận làm gì đó mà theo ông ta là quan trọng hơn. Ông ta bảo tôi không phải lo và làm việc khác đi. Ông ta nói giả sử có tấn công khủng bố, NSA sẽ yêu cầu mọi người làm việc ngoài giờ”.

“Điều khôi hài về hai cơ sở kia là gì?” Gary hỏi.

“Không ai trả lời thư điện tử của tôi. Thật vô lý”.

“Tại sao? Sau các cuộc tấn công, rất nhiều máy bị quá tải và sập”.

“Tôi biết”, Schreiber đáp. “Giống như những chiếc điện thoại. Nhưng toàn bộ các dữ liệu của chúng tôi được truyền qua vệ tinh và rồi tải xuống”.

“Anh đã xem thời sự chưa? Có rất nhiều khói và bụi trên bầu trời”.

“Chẳng vấn đề gì hết. Chỉ phân tử nước mới có sức phá hủy và làm hỏng đường truyền, và lúc đó ở New York không hề mưa. Ngay cả nếu có, chúng tôi vẫn có hệ thống thay thế”.

“Vậy là mọi người không trả lời thư của anh”, Caldwell khẳng định. “Thì sao? Anh không nghĩ họ đang tập trung vào các cuộc tấn công à?”

Nhân viên trẻ của NSA nhìn thẳng vào ông. “Vấn đề là ở đó. Theo thông tin chúng tôi nhận được, người của chúng tôi không tập trung vào cái gì khác ngoài những chiếc máy tính. Mọi người đều đang làm việc. Họ đang xử lý dữ liệu như mọi khi, nhưng không ai làm việc trên hệ thống thư điện tử”.

“Vậy anh đã làm gì?” Lawlor hỏi.

“Chẳng làm gì cả. Cho đến tận khi cơ sở thứ ba không trả lời và Stanton một lần nữa gạt chuyện đó đi. Tôi đã kiểm tra các máy chủ và mọi việc vẫn bình thường, nhưng rất vô lí”.

“Và đó là lúc anh vi phạm các điều khoản về bảo mật?”

Schreiber gật đầu. “Tôi đã thực hiện một loạt các chẩn đoán từ xa qua một kênh không được bảo vệ”.

“Anh đã phát hiện ra điều gì?”

“Tôi chẳng phát hiện ra cái gì cả. Tôi muốn nói chuyện với ông Stanton về điều đó, nhưng ông ấy đã rời khỏi tòa nhà. Có người nói với tôi rằng ông ấy đã đi đâu đó bằng trực thăng và đó là lần cuối cùng tôi nghe nói về ông ấy cho tới tận khi nhân viên liên bang ập vào văn phòng tôi, yêu cầu xuất trình thẻ căn cước và đưa tôi tới chỗ những chiếc máy ghi tim vật lý”.

“Anh có kiểm tra địa điểm thứ 4 không?”

“Tất nhiên là có. Giống với 3 địa điểm kia - các máy chủ có vẻ như vẫn đang hoạt động, nhưng tôi không thể liên lạc với bất kì ai”.

“Và đó là tất cả những gì anh đã làm?” Lawlor hỏi.

“Vâng, tất cả. Tôi thề có Chúa”.

Gary nhìn Schreiber một lúc lâu, sau đó ra hiệu cho Caldwell cầm đống tài liệu và theo ông ra ngoài.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Brad Thor

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.