Khi Harvath và cả đội tới Tòa nhà Libi, mọi chuyện mới bắt đầu vỡ ra. Vào năm 2003, Mỹ thông báo đồng ý rút lại lời buộc tội Libi là một quốc gia vi phạm hiệp ước quốc tế và nối lại quan hệ ngoại giao với Libi, đổi lại Libi đồng ý hủy toàn bộ số vũ khí hủy diệt hàng loạt, không tiếp tục ủng hộ các phe nhóm khủng bố và ban hành các cải cách dân chủ xã hội.
Mối quan hệ hợp tác chưa từng có trong cuộc chiến chống khủng bố này là bề ngoài của một sự vụ kín đáo và âm thầm hơn. Không ngạc nhiên ngay cả khi được Polo Step cho phép sử dụng thông tin. Harvath cũng không thể biết được Mỹ đang giam giữ nhân vật cấp cao nào của mạng lưới Al-Qaeda. Ở đâu đó trong chính phủ hoặc Bộ Tư pháp có người đang dẫm chân lên ranh giới mỏng manh của pháp luật. Cách duy nhất để Harvath biết được họ đã làm điều đó là đưa M&M qua hải phận quốc tế bằng tàu riêng và dùng trực thăng đưa hắn ta đi nốt quãng đường còn lại sau đó thả hắn ta trên nóc tòa nhà Libi, nơi những người Libi là cai quản.
Mặc dù chắc chắn người Mỹ chỉ liên quan với tư cách là quan sát viên, anh vẫn biết thực sự kẻ nào đã chơi trò này. Trên thực tế, anh còn biết chắc tên anh ta là gì: Mike Jaffe. Điều anh không hay biết đó là làm thế nào họ vào được tòa nhà Libi. Gary nói đúng. Đó là khu vực có chủ quyền và nếu không được mời, cách duy nhất để vào được bên trong là dùng vũ lực. Nhưng hóa ra lại không cần đến cách đó.
Khi họ đến nơi, một số người đứng trong tiền sảnh đang vô cùng hoảng sợ. Harvath giơ tờ giấy ủy nhiệm của Bộ An ninh Nội địa Hoa Kỳ lên và được một người tự xưng là nhân viên lễ tân cho biết đã xảy ra một vụ nổ kinh hoàng ở đâu đó trong tòa nhà và họ không trông thấy vị đại sứ, viên trợ lí cùng đội bảo vệ đại sứ đâu.
Sau khi Harvath giải thích rằng họ có mặt ở đó vì bọn khủng bố đã chọn tòa nhà là mục tiêu và họ tin rằng cuộc tấn công đã thành công, nhân viên lễ tân chỉ cho họ người bảo vệ duy nhất của tòa nhà và nhanh chóng đưa họ vào một thang máy ở tiền sảnh để lên phòng của vị đại sứ trên tầng 23.
Lúc cánh cửa mở ra, người bảo vệ chỉ cho họ căn phòng của vị đại sứ, nơi họ phát hiện ra thi thể của viên trợ lí và hai bảo vệ khác.
Mượn bộ đàm của người bảo vệ, Harvath gọi xuống quầy lễ tân hỏi lần cuối cùng anh ta liên lạc với vị đại sứ, viên trợ lí của ông ta hay bất cứ người nào trong đám bảo vệ cách đây bao lâu rồi.
Người đàn ông cho Harvath biết những thông tin anh cần kể cả chi tiết về vị khách với tấm hộ chiếu ngoại giao đến không hề báo trước kia. Anh ta mô tả rất chi tiết, nhưng khi Harvath hỏi thêm một câu nữa thì nhân viên lễ tân bỗng im bặt.
Toàn bộ nhân viên trong tòa nhà Libi được thông báo cấm lên tầng thứ 24, và không được cho người khác biết sự tồn tại của nó. Nhân viên lễ tân nghi ngờ rằng chuyện có liên quan đến hai nhân viên tình báo với khuôn mặt lạnh lùng kia, những người đã tham gia nhiệm vụ ở Tripoli. Đối mặt vài thực tế rằng tòa nhà đang bị bao vây, anh ta đã kể nốt cho Harvath những điều anh ta biết.
Trước khi nghe nhân viên lễ tân nói xong, Harvath và cả đội lao đến chỗ chiếc thang máy chở hàng. Họ đi được nửa đường thì anh chàng lễ tân gọi lại vào máy bộ đàm. Căn cứ vào những gì anh ta trông thấy trên màn hình theo dõi, thang máy chở hàng không hoạt động được nữa. Ngoài ra, mặc dù toàn bộ phần còn lại của tòa nhà được cho là không còn ai, nhưng một trong số những thang máy chính đột ngột xuất hiện ở tầng thứ 22 và đang bắt đầu đi xuống.
Dù không biết được lí do tại sao, nhưng Harvath có linh cảm xấu về kẻ đang ở bên trong chiếc thang máy đó.
Gắng gượng cơn đau nhức ở vai, Harvath tới chỗ cầu thang bộ, nhưng Bob Herrington và Tracy Hastings đã ở đó trước anh.
Trả lại chiếc điện đàm cho người bảo vệ, và cùng với Rick Cates bị thương ở đầu gối đang đi sau cùng, Harvath bước xuống cầu thang, cố gắng lao càng nhanh càng tốt.
Việc tiếp đất trước đây của anh bằng cách tay phải vịn lan can, rồi đu người vòng xuống giờ gần như không thực hiện được do vết thương ở vai, thế nên anh cố gắng xoay người ở tư thế dễ dàng nhất có thể chỉ bằng đôi chân mình. Không dưới một lần việc chạy quá nhanh khiến phần nửa người bên trái của anh đâm sầm vào tường trước khi anh kịp lấy lại thăng bằng và bước xuống những bậc thang tiếp theo. Anh luôn luôn để khuất bóng Bob và Tracy, họ tận dụng thời gian tốt hơn anh và chắc chắn là hơn cả Cates, người đang cắn răng chịu đau và cũng cố di chuyển với tốc độ nhanh nhất.
Hai lần Herrington và Hastings dừng lại bất chợt ởcác tầng gác để ấn nút thang máy với hi vọng nó dừng lại. Nhưng không có thẻ từ thì chẳng có tác dụng gì. Khi nhận ra là không thể dừng được nó lại, hai người lại lao về phía cầu thang bộ và tiếp tục phi như bay xuống các bậc thang.
Còn cách mặt đất mười tầng, Harvath gọi cho Herrington vào chiếc Motorola của anh. “Bob, anh đang ở chỗ nào?” anh hỏi.
Phải mất một lúc Herrington mới trả lời, “Đang ở tiền sảnh rồi. Chúng tôi sẽ chặn đứng thang máy”.
“Không được”, Harvath nói. “Chờ tôi đã”.
“Anh đang ở tầng mấy?”
“Tầng tám. Tôi sẽ xuống ngay”.
“Anh không xuống kịp đâu. Thang máy đang ở tầng 4 rồi .
“Chờ tôi, Bob”, Harvath nhắc lại.
“Nghe này, có một phòng giao nhận thư ở trong góc và từ đó sẽ xuống thẳng tiền sảnh”, Herrington nói. “Chúng tôi đang ở đó. Anh có thể dùng súng hỗ trợ chúng tôi từ trên cầu thang lúc anh xuống đến nơi”.
Harvath lúc này đang rất bức xúc, anh bước 2 bậc một trong lúc lao xuống và định nhắc Herrington ai là người chỉ huy chiến dịch, thì giọng Bob lại vang lên. Anh ấy đang đếm ngược tầng xuống của thang máy. “Hai. Một”
Căn cứ vào cảnh tượng trong văn phòng của vị đại sứ, Harvath biết nếu đây là người của bọn chúng, hắn sẽ không thể đến dễ dàng, và căn cứ vào cội nguồn cực đoan của Mohammed bin Mohammed, hắn cũng là một kẻ như vậy.
Harvath hi vọng nghe thấy tiếng súng nổ lúc thang máy mở ra, nhưng chẳng có gì. Thay vào đó, giọng Herrington đứt quãng trong tai nghe của anh, “Khỉ thật, nó vẫn không dừng. Chúng định xuống thẳng gara”.
“Tôi xuống đến tầng 5 rồi”,Harvath nói, anh cố hít lấy ôxi. “Đợi tôi ở cầu thang bộ”.
“Chúng ta sẽ để tuột hắn mất”, Herrington đáp.
“Anh đã chứng kiến những gì gã này có thể làm. Chúng ta sẽ cùng xuống”.
Harvath chờ Bob đáp lại và khi anh ấy không nói gì, Harvath hiểu thế nghĩa là anh ấy đã quyết định đi mà không chờ anh. Nếu có thể chạy nhanh hơn, anh đã chạy, nhưng đúng là Harvath đang xuống nhanh hơn những người ở trong hoàn cảnh của anh. Anh sẽ gặp may nếu những gì anh nhận được chỉ là một bên vai sưng phồng vì va vào các bức tường.
Harvath đang ở tầng 2 thì tiếng súng máy tự động xé tai vang lên. Lúc xuống đến tiền sảnh, chỉ còn cách gara một tầng nhà, anh nghe thấy tiếng hét điên cuồng của Tracy Hastings vọng vào bộ đàm “Nằm xuống! Nằm xuống!”