Ánh Sáng Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lửa Biển
Lửa Biển

❊ ❊ ❊

Những tin đồn lan truyền trong viện bảo tàng Paris, nhanh chóng và được thêu dệt rực rỡ như những chiếc khăn quàng cổ. Người ta cho rằng viện bảo tàng đang trưng bày một viên đá quý nào đó, viên đá quý này có giá trị hơn bất cứ thứ gì đã được trưng bày.

“Nghe nói”, Marie-Laure tình cờ nghe được một người nhồi bông thú nói với người khác, “viên đá đến từ Nhật Bản, rất cổ, của một Mạc chúa ở thế kỷ mười một.”

“Tôi nghe nói”, người kia nói, “nó đã được mang ra khỏi hầm bảo tàng của chúng ta. Nó đã được cất ở đây lâu lắm rồi, nhưng vì quy định nào đó mà chúng ta không được phép trưng bày nó.” Ngày nọ, nó chỉ là một khối magie hydro cacbonat hiếm, hôm sau nó lại là một viên đá saphia sao có thể đốt cháy bàn tay người nào chạm vào. Sau đó nó trở thành một viên kim cương, chắc chắn là kim cương. Vài người gọi nó là Viên Đá Dẫn Đường, những người khác gọi nó là Khon-Ma*, nhưng chẳng bao lâu sau mọi người gọi nó là Lửa Biển.”

Có nghĩa là Mẹ Trái đất. Bà là nữ thần cổ đại cai quản sức mạnh và linh hồn trên Trái đất.

Marie-Laure nghĩ: bốn năm đã trôi qua.

“Tai họa”, một người bảo vệ ở trạm gác nói. “Đem đến bất hạnh cho bất kì người nào giữ nó. Tôi nghe nói tất cả chín người chủ trước của nó đều tự tử.”

“Tôi nghe nói bất kì người nào cầm nó mà không đeo găng tay sẽ chết trong vòng một tuần”, người thứ hai lên tiếng.

“Không, không, nếu ai giữ nó, người đó không thể chết, nhưng người xung quanh họ sẽ chết trong vòng một tháng. Hay có lẽ một năm.”

“Tốt hơn tôi nên chạm tay vào nó!”, người thứ ba bật cười, nói.

Tim Marie-Laure đập mạnh. Mười tuổi và trên tấm màn đen của tâm trí cô có thể tưởng tượng ra bất cứ điều gì: một chiếc du thuyền, một trận đấu kiếm, đấu trường La Mã sôi động đầy màu sắc. Cô đã đọc Vòng quanh thế giới trong tám mươi ngày cho đến khi những chữ Braille bị mòn và nhòe; sinh nhật năm nay, cha tặng cô một cuốn sách còn dày hơn: Ba chàng lính ngự lâm của Dumas.

Marie-Laure nghe nói rằng viên kim cương màu xanh lục nhạt và to như khuy áo choàng. Rồi cô nghe nói rằng nó to như hộp diêm. Một ngày sau, nó biến thành màu xanh dương và to như nắm tay em bé. Cô hình dung ra một nữ thần giận dữ sải bước trên hành lang, thổi những lời nguyền vào viện bảo tàng như những đám mây độc. Lời nói của cha làm trí tưởng tượng của cô xẹp xuống. Đá chỉ là đá, mưa chỉ là mưa và bất hạnh chỉ là vận rủi. Một vài thứ chỉ đơn thuần là hiếm hơn thứ khác, vì vậy mà có ổ khóa.

“Nhưng, ba ơi, ba có tin nó là thật?”

“Viên kim cương hay lời nguyền?”

“Cả hai. Một trong hai.”

“Chúng chỉ là truyền thuyết thôi, Marie.”

Tuy nhiên, bất cứ khi nào có điều gì đó không ổn, nhân viên bảo tàng lại xì xào rằng đó là do viên kim cương. Điện cúp trong một giờ: do viên kim cương. Một ống dẫn bị rò làm hư hỏng toàn bộ giá đựng các mẫu thực vật ép khô: do viên kim cương. Lúc vợ ông giám đốc trượt ngã trên băng ở quảng trường Vosges và xương cổ tay bị nứt hai chỗ thì tin đồn bùng nổ trong viện bảo tàng.

Trong khoảng thời gian đó, cha của Marie-Laure được gọi lên phòng giám đốc. Cha ở trên đó hai tiếng đồng hồ. Cô nhớ lại có khi nào cha được gọi lên phòng giám đốc để họp trong hai tiếng không? Chưa bao giờ.

Gần như ngay sau đó, cha cô bắt đầu làm rất nhiều việc trong Phòng trưng bày Khoáng vật học. Trong nhiều tuần, cha kéo mấy chiếc xe chở những bộ phận thiết bị khác nhau ra vào quầy treo chìa khóa, làm việc rất lâu sau khi bảo tàng đóng cửa, đêm nào cha cũng có mùi hàn xì và mùn cưa khi trở về quầy treo chìa khóa. Mỗi lần cô xin đi cùng, cha đều phản đối. Cha nói, tốt nhất cô nên ở lại quầy treo chìa khóa với cuốn sách chữ Braille hay lên Phòng nghiên cứu động vật thân mềm.

Cô quấy rầy cha vào bữa sáng. “Ba đang làm một cái hộp đặc biệt để trưng bày viên kim cương đó. Một loại két sắt trong suốt nào đó.”

Cha đốt một điếu thuốc. “Lấy cuốn sách của con đi, Marie. Đến giờ đi rồi.”

Câu trả lời của tiến sĩ Geffard cũng chẳng khá hơn. “Cháu có biết kim cương - hay tất cả các loại tinh thể - được hình thành như thế nào không, Laurette? Bằng cách bồi thêm những lớp cực nhỏ, mỗi tháng bồi thêm vào hàng nghìn nguyên tử, lớp này chồng lên lớp kia. Từ thiên niên kỷ này qua thiên niên kỷ khác. Những truyền thuyết cũng được tích lũy như vậy. Tất cả những viên đá cổ đều có hàng đống truyền thuyết. Chỉ một chút truyền thuyết cũng làm người ta sửng sốt, rồi tò mò về nó đến nỗi có thể làm cho vua Alaric* đánh chiếm thành Roma; nó có thể làm cho ánh mắt của các Pharaon sáng bừng. Các nữ hoàng Scythia* có thể đeo nó nhảy suốt đêm. Chiến tranh có thể nổ ra vì tranh giành nó.”

Alaric là vua của người Visigoth từ năm 395 đến 410, nổi tiếng vì cuộc công chiếm thành Roma năm 410, đánh dấu sự suy tàn của đế quốc Tây La Mã.

Scythian là một dân tộc bao gồm những người chăn thả gia súc, sống du mục, cưỡi ngựa, có nguồn gốc từ Iran đã thống trị vùng thảo nguyên Hắc Hải trong suốt thời kỳ cổ đại từ khoảng thế kỉ 8-7 TCN. Vào cuối thời kì cổ đại, những người Sarmatia có quan hệ họ hàng gần đã trở thành lực lượng thống trị người Scythia trong khu vực này.

“Ba nói lời nguyền chỉ là những câu chuyện được dựng lên để ngăn cản những tên trộm. Ba nói nơi này có sáu mươi lăm triệu mẫu vật và nếu cháu tìm được đúng giáo viên thì mỗi mẫu vật đều thú vị như nhau.”

Tiến sĩ nói, “Có một số thứ nhất định vẫn thôi thúc con người. Chẳng hạn, ngọc trai và những vỏ ốc xoắn trái, những vỏ ốc hướng về bên trái. Thậm chí thỉnh thoảng những nhà khoa học giỏi nhất cũng cảm thấy một sự thôi thúc để nhét thứ gì đó vào trong túi. Thứ gì đó rất nhỏ bé có thể hết sức đẹp đẽ. Rất đáng giá. Chỉ những người mạnh mẽ nhất mới có thể chống lại được cảm giác thôi thúc ấy.”

Cả hai im lặng trong một lát.

Marie-Laure lên tiếng, “Cháu nghe nói viên kim cương giống như một tia sáng từ thế giới ban sơ. Trước khi nó rơi xuống, một tia sáng từ Chúa trút xuống trần gian.”

“Cháu muốn biết nó trông như thế nào. Đó là lý do cháu tò mò.”

Cô cuộn con ốc gai trong tay, đưa nó lên tai. Hàng nghìn ngăn kéo, hàng nghìn tiếng xì xào bên trong hàng nghìn vỏ ốc.

“Không. Cháu muốn tin rằng ba không ở gần viên đá.”

ht we cannot see Đoạt giải: Pulitzer 2015 ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản Văn Học (tái bản 4/2018)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Anthony Doerr

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.