Werner và Jutta cứ tìm đi tìm lại chương trình của nam phát thanh viên người Pháp. Thường vào giờ đi ngủ, giữa số lượng các đài phát thanh quen thuộc ngày càng tăng.
Này các em, hôm nay hãy tìm hiểu về vòng quay của máy móc, chắc chắn điều này sẽ làm cho tâm trí các em say sưa và đãng trí cào lông mày của mình... Họ nghe một chương trình về các sinh vật biển, một chương trình khác về Bắc Cực. Jutta thích chương trình nói về các nam châm. Chương trình Werner yêu thích là về ánh sáng: thiên thực*, đồng hồ mặt trời, tia cực quang và các bước sóng. Chúng ta gọi những ánh sáng hữu hình là gì? Chúng ta gọi chúng là màu sắc. Nhưng quang phổ điện từ* chạy từ tần số không cho đến vô cực, vì vậy thật ra, các em à, về mặt toán học, tất cả ánh sáng đều vô hình.
Nhật thực và nguyệt thực.
Quang phổ điện từ bao gồm mọi hình thái của những sóng điện từ, từ tia gamma ở đầu sóng ngắn đến những sóng vô tuyến ở đầu sóng dài. Ánh sáng nhìn thấy được và phản chiếu thành màu sắc rơi vào khoảng giữa quang phổ.
Werner thích nép mình dưới cửa sổ gác mái và tưởng tượng sóng điện đài giống như những dây đàn hạc dài hàng dặm, uốn lượn và ngân vang khắp Zollverein, bay qua những khu rừng, những thành phố, những bức tường. Đến nửa đêm, cậu và Jutta dò dẫm trên tầng điện ly*, tìm kiếm giọng nói truyền cảm, uyên thâm ấy. Khi hai anh em tìm được, Werner cảm thấy như thể cậu được bước vào một cuộc sống hoàn toàn khác, một nơi bí mật có thể tìm thấy những phát kiến tuyệt vời, ở nơi ấy một đứa trẻ mồ côi đến từ mỏ than có thể làm sáng tỏ điều huyền bí quan trọng nào đó bị che khuất trong thế giới vật chất.
Tầng điện ly là tầng trên cùng của khí quyển, là nơi xuất hiện cực quang và phản xạ các sóng ngắn vô tuyến.
Cậu và em gái bắt chước những thí nghiệm của phát thanh viên người Pháp; hai anh em làm xuồng cao tốc từ những que diêm và nam châm từ những cái kim khâu.
“Sao ông ấy không nói ông ấy đến từ đâu, Werner?”
“Có lẽ bởi vì ông ấy không muốn chúng ta biết thì sao?”
“Giọng ông ấy giống người thượng lưu. Và cô đơn. Em đoán chắc ông ấy làm những chương trình đó từ một biệt thự lớn, to như cả khu mỏ, một tòa nhà có hàng nghìn phòng và hàng nghìn người hầu.”
Werner mỉm cười. “Có lẽ vậy.”
Giọng nói, lại tiếng piano. Có lẽ chỉ là tưởng tượng của Werner, nhưng cứ mỗi lần cậu nghe chương trình ấy, thì chất lượng sóng lại giảm xuống một chút, âm thanh ngày càng khó nghe hơn: như thể chương trình phát thanh ấy được phát từ một con tàu thủy đang ngày càng đi xa hơn.
Nhiều tuần trôi qua, với Jutta ngủ bên cạnh, Werner nhìn lên bầu trời đêm và sự náo động trào dâng trong cậu. Cuộc sống diễn ra bên ngoài những nhà máy, bên ngoài những cánh cổng. Ở ngoài đó người ta theo đuổi những vấn đề rất quan trọng. Cậu tưởng tượng mình là một kỹ sư cao lớn mặc áo choàng màu trắng đang bước vào một phòng thí nghiệm: những cái vạc bốc hơi nghi ngút, tiếng máy móc chuyển động ầm ầm, những biểu đồ phức tạp gắn trên tường. Cậu xách một cái đèn đi lên cầu thang uốn lượn đến đài thiên văn và nhìn qua thị kính của kính viễn vọng lớn, ống ngắm chĩa lên bầu trời đen thẳm.