Werner lên tám và đang lục lọi trong đống rác đằng sau một nhà kho thì cậu tìm thấy một thứ trông giống một cuộn dây lớn. Đó là một cột trụ quấn dây kim loại xung quanh kẹp giữa hai miếng gỗ thông tròn và dẹt. Phía trên đỉnh cột trụ là ba sợi dây điện đã bị bung sợi. Điểm cuối một sợi dây điện lủng lẳng một cái tai nghe nhỏ.
Jutta, sáu tuổi, có khuôn mặt tròn và mái tóc bạch kim dày xù, nép vào anh trai. “Cái gì thế?”
“Anh nghĩ”, Werner trả lời, có cảm tưởng như thể cái tủ ly nào đó trên trời vừa được mở toang, “bọn mình vừa tìm thấy một cái điện đài.”
Cho đến giờ thì cậu mới chỉ thoáng nhìn thấy mấy điện đài sau: một cái máy thu thanh lớn phía sau tấm rèm viền đăng ten của nhà một viên chức; một cái điện đài xách tay ở nhà tập thể của thợ mỏ; một cái điện đài khác ở phòng ăn trong nhà thờ. Cậu chưa bao giờ chạm vào cái nào.
Cậu và Jutta lén mang thiết bị đó về số 3 đường Viktoriastrasse và săm soi dưới một bóng đèn điện. Hai anh em chùi sạch nó, gỡ cuộn dây rối, lau bùn trên tai nghe.
Nó không hoạt động. Mấy đứa trẻ khác đến, đứng nhìn xuống và ngạc nhiên, rồi dần mất hứng thú và kết luận rằng không thể sửa được. Nhưng Werner mang cái điện đài lên gác mái của mình và mày mò suốt mấy tiếng đồng hồ. Cậu tháo rời mọi bộ phận có thể tháo; đặt từng bộ phận lên sàn và lần lượt soi từng thứ dưới ánh đèn.
Ba tuần sau ngày tìm được cái máy, dường như mọi đứa trẻ ở Zollverein đều ra ngoài vào buổi chiều đầy nắng ấy, Werner chợt chú ý đến sợi dây dài nhất của cái máy, một sợi dây nhỏ mỏng cuốn hàng trăm vòng quanh trục chính, bị đứt vài đoạn ngắn. Cậu từ từ, tỉ mỉ gỡ cuộn dây, mang toàn bộ đoạn dây bị đứt xuống dưới nhà, gọi Jutta vào giữ giúp trong khi cậu nối lại các đoạn đứt. Rồi cậu cuộn nó lại như cũ.
“Giờ thì thử xem nào”, cậu lẩm bẩm, ấn tai nghe vào tai và chỉnh tới lui cái núm vặn mà cậu chắc là núm dò sóng dọc theo cuộn dây.
Cậu nghe tiếng sóng nhiễu rẹt rẹt. Rồi từ đâu đó sâu bên trong tai nghe, một âm thanh du dương vang lên. Tim Werner ngừng đập, dường như giọng nói ấy dội vào vỏ não cậu.
Thanh âm lặng nhanh như khi nó đến. Cậu dịch chuyển núm dò một phần tư inch. Sóng nhiễu nhiều hơn. Thêm một phần tư inch nữa. Không có tiếng gì.
Trong bếp, cô Elena đang nhào bột bánh mì. Bọn con trai hò hét trong ngõ. Werner chỉnh tới chỉnh lui núm dò sóng.
Sóng nhiễu, sóng nhiễu.
Cậu đang định đưa tai nghe cho Jutta thì cậu nghe thấy tiếng đàn violin với tiết tấu nhanh, dồn dập ở gần nửa dưới nguyên vẹn, đều đặn của cuộn dây. Cậu cố giữ yên núm dò. Tiếng violin thứ hai vang lên sau tiếng đầu tiên. Jutta xích lại gần hơn; cô tròn mắt nhìn anh trai.
Tiếng piano theo sau tiếng violin. Rồi tiếng nhạc cụ bộ hơi. Tiếng đàn dây dồn dập, tiếng nhạc cụ bộ hơi dập dìu theo sau. Thêm nhiều nhạc cụ hòa âm. Tiếng sáo? Tiếng đàn hạc? Giai điệu tuôn trào, dường như đan xen vào nhau.
“Werner?”, Jutta thì thào.
Cậu chớp mắt, cậu phải nuốt nước mắt xuống. Phòng khách trông vẫn như mọi khi: hai cái giường cũi trẻ em bên dưới hai cây thánh giá Latin, bụi lơ lửng trước cửa lò sưởi, cả tá lớp sơn bị bong tróc khỏi ván gỗ ghép chân tường. Một bức tranh thêu hình ngôi làng vùng Alsace phủ đầy tuyết của cô Elena treo phía trên bồn rửa bát. Tuy nhiên, bây giờ nơi này có âm nhạc. Như thể có một dàn nhạc tí hon rục rịch hồi sinh trong đầu Werner.
Dường như căn phòng từ từ chao đảo. Em gái khẩn thiết gọi tên cậu và Werner ấn tai nghe vào tai Jutta.
“Âm nhạc”, Jutta thốt lên.
Cậu giữ núm dò bất động hết mức có thể. Tín hiệu rất yếu, nên dù chỉ cách tai nghe sáu inch, cậu vẫn không thể nghe được tiếng nhạc nào. Nhưng cậu ngắm khuôn mặt bất động, ngoại trừ mi mắt của em gái, trong bếp cô Elena ngẩng đầu lên nhìn Werner chăm chú, đôi tay dính đầy bột lơ lửng trong không khí, hai cậu bé lớn hơn hối hả chạy vào và khựng lại vì cảm nhận được sự thay đổi gì đó trong không khí và chiếc điện đài nhỏ có bốn cực cùng cần ăng-ten đặt bất động trên nền nhà giữa bọn họ giống như một phép màu.