Một ánh sáng lóe lên, không phải là ánh lửa cháy, Werner cầu nguyện, bằng trí tưởng tượng của mình: một chùm ánh sáng màu hổ phách lơ lửng trong đám bụi. Nó di chuyển như thoi đưa qua đống gạch vỡ, chiếu sáng bức tường lớn đổ nát, soi rọi cái giá méo mó. Nó lang thang qua hai cái tủ bằng kim loại cong oằn và móp méo như thể một bàn tay khổng lồ đã với xuống và xé mỗi cái tủ ra làm đôi. Nó chiếu sáng những hộp dụng cụ bị đổ, những giá treo dụng cụ bị gãy, một tá bình còn nguyên vẹn đựng đầy đinh và đinh vít.
Volkheimer. Anh ta có một cái đèn pin và ánh đèn pin không ngừng đưa qua đưa lại trên một đống đổ nát lớn ở góc xa - đá, xi măng, vụn gỗ. Mất một lúc Werner mới nhận ra đó là cầu thang.
Những gì còn lại của cầu thang.
Toàn bộ góc hầm tại đó đã biến mất. Ánh sáng lơ lửng ở đó thêm một lúc nữa, như để cho phép Werner đánh giá được tình thế của họ, rồi xoay sang phải và chao đảo về hướng thứ gì đó gần đấy, dưới ánh sáng phản chiếu ấy, xuyên qua đám bụi mù mịt, Werner có thể thấy hình dáng to lớn của Volkheimer đang lom khom và trượt chân khi anh ta đi qua giữa mấy thanh cốt thép và ống treo lơ lửng. Cuối cùng luồng sáng cũng đứng yên. Ngậm chiếc đèn trong miệng, dưới luồng ánh sáng hình cầu ấy, hình bóng những thứ được phản chiếu liên tục dao động, Volkheimer nhấc những mảnh gạch, mảnh vữa, thạch cao, tảng này đến tảng kia, những mẩu ván và tảng vữa - Werner thấy có thứ gì đó bên dưới, chôn vùi dưới đống đổ nát nặng trịch ấy, một hình dáng dần thành hình.
Người kỹ sư. Bernd.
Khuôn mặt Bernd phủ bụi trắng xóa, nhưng đôi mắt vô hồn và miệng là một cái lỗ đen ngòm. Dù Bernd đang hét và tiếng gầm lạo xạo trong tai, nhưng Werner không thể nghe được tiếng anh ta. Volkheimer nhấc người kỹ sư lên - người đàn ông lớn tuổi hơn trông như một đứa trẻ trong vòng tay của viên trung sĩ, chiếc đèn pin kẹp chặt giữa hàm răng Volkheimer - và băng qua đống đổ nát với anh ta, lại cúi đầu để tránh trần hầm treo lơ lửng, đặt người kỹ sư vào chiếc ghế bành màu vàng vẫn ở nguyên trong góc, giờ phủ đầy bột trắng xóa.
Volkheimer đặt đôi tay to lên hàm Bernd và nhẹ nhàng khép miệng người kỹ sư lại. Werner, chỉ cách đó vài feet, chẳng nghe thấy tiếng động nào vang lên trong không khí.
Kết cấu xung quanh họ lại chấn động lần nữa và màn bụi nóng trút xuống như thác khắp nơi.
Chẳng mấy chốc, ánh đèn của Volkheimer chiếu vòng quanh lên những gì còn lại của trần hầm. Ba thanh xà bằng gỗ lớn đã nứt, nhưng không có thanh nào gãy hoàn toàn. Giữa những thanh xà là lớp vữa lem nhem, lỗ chỗ, nứt toác đủ kiểu và các ống nối. Luồng sáng đổi hướng ra sau lưng anh ta, chiếu lên cái bàn làm việc bị lật úp và chiếc điện đài bị đè nghiến của họ. Cuối cùng, ánh sáng ấy rọi đến Werner. Cậu đưa tay lên mắt để che bớt ánh sáng.
Volkheimer tiến tới, khuôn mặt to lớn hết sức lo lắng của anh ta cúi xuống gần. Đôi mắt to, sâu, quen thuộc dưới chiếc mũ sắt. Gò má cao, mũi dài, đầu mũi to như chỗ u lên ở cuối xương đùi. Chiếc cằm cương nghị. Volkheimer khẽ chạm vào má Werner trong một cử chỉ quan tâm từ tốn. Mấy đầu ngón tay sưng đỏ lên.
Werner nói, “Chúng ta phải ra khỏi đây. Chúng ta phải tìm cách nào đó thoát ra.”
Ra khỏi đây ư? Môi Volkheimer mấp máy. Anh ta lắc đầu. Chẳng có cách nào thoát ra cả.