Ánh Sáng Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 66 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bà Manec
Bà Manec

❊ ❊ ❊

Ngay lúc cha cô nói tên, hơi thở ở phía bên kia cửa trở thành tiếng hổn hển, nghẹn lại. Cánh cổng kêu ken két; cánh cửa phía sau mở ra. “Lạy Đức mẹ”, giọng một phụ nữ vang lên. “Cháu trông quá nhỏ...”

“Thưa bà, con gái cháu. Marie-Laure, đây là bà Manec.”

Marie-Laure cố khẽ nhún đầu gối cúi chào. Bàn tay khum lấy gò má cô rắn chắc: bàn tay của nhà địa chất hoặc người làm vườn.

“Lạy Chúa, chẳng có khoảng cách nào có thể ngăn cản số phận mang chúng ta lại với nhau. Nhưng, cô bé thân mến, nhìn vớ cháu kìa! Và gót chân cháu! Ắt hẳn là cháu đói cồn cào rồi.”

Họ bước vào một lối đi hẹp. Marie-Laure nghe tiếng cổng rền rĩ đóng lại, rồi người phụ nữ chốt cánh cửa sau lưng họ. Hai chốt cố định, một dây xích. Hai cha con được dẫn vào một căn phòng có mùi gia vị và bột nhào: một căn bếp. Cha mở khuy áo khoác của cô, giúp cô ngồi xuống. “Chúng cháu rất biết ơn, cháu biết giờ này đã rất trễ”, cha cáo lỗi và người phụ nữ lớn tuổi - bà Manec - nhanh nhẹn, thạo việc, rõ ràng đã vượt qua được sự ngạc nhiên ban đầu; bà không nhận lời cảm ơn của họ; bà đẩy cái ghế của Marie-Laure về phía đầu bàn. Quẹt một que diêm, hứng nước vào ấm; một hộp đá lách cách mở ra và đóng lại. Có tiếng ga o o, tiếng kim loại bị đun nóng kêu tích tích. Lúc sau, một chiếc khăn ấm áp lau mặt cho Marie-Laure. Một chai nước mát lạnh, ngọt ngào đặt trước mặt cô. Cảm giác nhấp từng ngụm nước thật sung sướng.

“Ô, cả thành phố hoàn toàn chật kín”, bà Manec nói bằng tông giọng kéo dài đến khó tin lúc bà di chuyển xung quanh. Có vẻ như bà thấp người, bà mang đôi giày lớn, nặng nề. Giọng nói của bà trầm, khàn khàn - giọng của một thủy thủ hoặc người hút thuốc. “Vài người có thể thuê khách sạn hoặc nhà trọ, nhưng đa số ở trong những kho hàng, trên ổ rơm, không đủ thức ăn. Ta cho họ vào, nhưng chú cháu, cháu biết rồi đấy, việc đó làm ông ấy khó chịu. Không có dầu diesel, không có dầu hỏa, tàu Anh đã đi từ lâu. Họ đốt mọi thứ không mang đi được, ban đầu ta chẳng tin chút nào, nhưng ông Etienne, ông ấy có cái máy thu thanh vẫn còn hoạt động.”

Tiếng trứng vỡ. Bơ tan trên chảo nóng. Cha đang kể vắn tắt về chuyến đi của họ, nhà ga, đám đông khủng hoảng, bỏ qua chuyến dừng chân ở Evreux, nhưng chẳng bao lâu sau Marie-Laure dồn toàn bộ sự chú ý vào những mùi thơm hấp dẫn bao quanh cô: mùi trứng, rau bina, pho mát nấu chảy.

Một đĩa trứng tráng xuất hiện. Cô cúi mặt xuống chỗ hơi nóng đang bốc lên. “Vui lòng cho cháu một cái nĩa được không ạ?”

Bà lão cười vang: một nụ cười lập tức làm Marie-Laure cảm thấy ấm áp. Ngay tức khắc một cái nĩa được ấn vào tay cô.

Món trứng có vị xốp như bông, như tơ vàng. Bà Manec nói, “Ta nghĩ là cô bé thích món trứng” và lại cười vang.

Đĩa trứng tráng thứ hai nhanh chóng xuất hiện. Giờ đến lượt cha là người ăn rất nhanh. “Nước đào thì sao, cháu yêu dấu?”, bà Manec thì thầm và Marie-Laure có thể nghe thấy một tiếng mở, nước được rót ra một cái tô. Giây sau cô đang liếm cái nút của chai nước mặt trời.

“Marie”, cha thì thầm, “chú ý cách ứng xử của con.”

“Nhưng, chúng...”

“Chúng ta còn rất nhiều, cứ uống đi, cô bé. Năm nào bà cũng làm cả.” Khi Marie-Laure đã uống hết hai hộp nước đào đầy, bà Manec lau chân cô bằng một cái khăn, cởi áo choàng cho cô, có tiếng đĩa thả xuống bồn rửa bát kêu loảng xoảng, rồi hỏi “Thuốc lá không?”, cha cô rên lên cảm ơn, bật lửa và những người lớn hút thuốc.

Một cánh cửa mở ra, hay một cửa sổ, và Marie-Laure có thể nghe thấy tiếng sóng biển vỗ về.

“Và chú Etienne sao ạ?”, cha hỏi.

Bà trả lời, “Ngày nọ ông ấy câm như hến, rồi hôm sau lại ăn như thuồng luồng.”

“Chú ấy vẫn không...?”

“Không trong hai mươi năm qua.”

Có lẽ người lớn nói to hơn với nhau. Có lẽ Marie-Laure nên tò mò hơn - về ông chú thấy những thứ không có thực, về số phận của mọi người và mọi thứ cô từng biết - nhưng cô đang no căng bụng, máu cô trở thành dòng nước vàng ấm áp chảy trong động mạch, bên ngoài cánh cửa sổ mở, bên ngoài tường thành, biển xô ầm ầm, chỉ có một bức tường đá nhỏ ngăn cách giữa cô và biển, vành đai bao quanh Bretagne, cửa ngõ xa nhất của nước Pháp - và có khi lính Đức đang hành quân về đây như vũ bão, nhưng Marie-Laure đang đắm chìm trong một giấc mơ, hay có khi là ký ức của một giấc mơ: cô trạc sáu hay bảy tuổi, mới bị mù, cha đang ngồi hút thuốc trên chiếc ghế cạnh giường, đẽo những mẩu gỗ nhỏ xíu, bóng đêm bao trùm lên hàng trăm ngàn nóc nhà và ống khói ở Paris, tất cả những bức tường bao quanh cô như tan ra, trần nhà cũng vậy, cả thành phố tan thành mây khói, cuối cùng giấc ngủ bao phủ lấy cô như bóng đêm.

ht we cannot see Đoạt giải: Pulitzer 2015 ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản Văn Học (tái bản 4/2018)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Anthony Doerr

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.