Ánh Sáng Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mọi Thứ Bị Nhiễm Độc
Mọi Thứ Bị Nhiễm Độc

❊ ❊ ❊

Những biểu ngữ mới bằng lụa treo phía trên các bàn trong phòng ăn, chói lọi với các khẩu hiệu.

Chúng viết, Vấp ngã không phải là điều đáng hổ thẹn, mà chính là không chịu đứng dậy sau vấp ngã.

Chúng viết, Hãy mảnh khảnh và mảnh dẻ, nhanh như một chú chó săn, dẻo dai như dây da, cứng rắn như thanh thép Krupp.

Cứ vài tuần trôi qua lại thêm một giáo viên biến mất, bị hút vào trong cỗ máy chiến tranh. Những giáo viên mới, những người thành thị đứng tuổi với sự điềm tĩnh và tính cách không đáng tin cậy, được đưa đến. Werner nhận thấy, tất cả giáo viên mới đều bị tổn thương theo cách nào đó: họ đi khập khiễng, hoặc mù một mắt, hoặc một phần khuôn mặt biến dạng vì đột quỵ hay cuộc chiến tranh trước đó. Các học viên ít tôn trọng những giáo viên mới hơn, do đó những giáo viên mới cũng nóng nảy hơn, chẳng mấy chốc Werner có cảm giác học viện giống như một quả lựu đạn đã được tháo chốt.

Những điều kỳ lạ bắt đầu xảy ra về điện. Điện bị cúp mười lăm phút, rồi có lại. Đồng hồ chạy nhanh hơn, bóng đèn sáng hơn, lóe lên rồi nổ bốp, tạo ra một cơn mưa thủy tinh rơi xuống những hành lang. Tiếp đó là những ngày tối thui, công tắc tắt ngấm, hệ thống đường dây mất điện. Phòng ngủ và phòng tắm trở nên lạnh ngắt; để chiếu sáng, quản lý phải dùng đến đuốc và nến. Tất cả dầu hỏa để phục vụ chiến trường, vài chiếc xe ô tô mới chạy qua cổng trường; thức ăn được vận chuyển bởi một con la già nua, những chiếc xương sườn giơ ra khi nó kéo xe.

Nhiều lần Werner cắt miếng xúc xích trên đĩa ra và thấy những con giun màu hồng đang ngoe nguẩy trong đó. Đồng phục của học viên mới thì cứng và rẻ tiền hơn đồng phục của cậu; trường không còn cho bắn đạn thật trong bài tập bắn súng. Werner sẽ không ngạc nhiên nếu thầy Bastian bắt đầu phát đá và gậy.

Tuy nhiên, những tin tức vẫn tốt đẹp. Quân ta ở cửa ngõ của Caucasus, tuyên bố phát ra trên máy thu thanh của thầy Hauptmann, quân ta đã chiếm được những mỏ dầu, quân ta sẽ chiếm Svalbard. Chúng ta hành quân với tốc độ thần kỳ. Năm nghìn bảy trăm lính Nga bị tiêu diệt, bốn mươi lăm người lính Đức hi sinh.

Cứ sáu hay bảy ngày, hai sĩ quan phụ trách thông báo tin tử trận của các chiến sĩ cho người thân xanh xao quen thuộc bước vào phòng ăn, bốn trăm gương mặt chuyển sang tái mét cố không quay lại nhìn. Bọn thiếu niên chỉ đảo mắt, chỉ suy nghĩ, tâm trí dõi theo chuyển động của hai sĩ quan khi họ đi qua giữa các dãy bàn, tìm kiếm cậu bé tiếp theo có cha vừa hi sinh.

Các học viên thường cố vờ như không nhận ra sự hiện diện của hai sĩ quan đang đứng sau lưng mình. Cậu ta đưa nĩa lên miệng và nhai, thường thì sau đó viên sĩ quan cao hơn, cấp bậc trung sĩ, sẽ đặt tay lên vai cậu ta. Cậu thiếu niên ấy sẽ ngước lên nhìn họ với một miệng đầy thức ăn và vẻ mặt choáng váng, rồi theo hai sĩ quan đi ra ngoài, hai cánh cửa gỗ sồi lớn cọt kẹt đóng lại, sau đó cả phòng ăn trưa từ từ thở ra nhẹ nhõm và sức sống quay lại.

Cha của Reinhard Wöhlmann hi sinh. Cha của Karl Westerholzer hi sinh. Cha của Martin Burkhard hi sinh, Martin nói với tất cả mọi người - đúng vào đêm có bàn tay đặt lên vai cậu ấy - rằng cậu ấy vui sướng. “Chẳng phải cuối cùng tất cả đều phải chết và việc đó sớm muộn cũng đến sao? Ai mà không cảm thấy vinh dự vì được hi sinh chứ? Được là một viên đá lát trên con đường tiến tới vinh quang cuối cùng chứ?” Werner tìm kiếm sự bứt rứt trong ánh mắt Martin nhưng không thể tìm ra.

Đối với Werner, sự hồ nghi thường xuyên xuất hiện. Chủng tộc thuần chủng, chính trị trong sạch - thầy Bastian ghê tởm khi nói về bất cứ kiểu suy đồi nào, tuy nhiên, Werner tự hỏi trong những đêm dài vô tận, phải chăng cuộc đời cũng là một dạng suy đồi? Một đứa trẻ được sinh ra và thế giới hình thành dựa trên nó. Lấy đi mọi thứ từ nó, nhồi nhét mọi thứ vào trong cuộc đời đó. Mỗi mẩu thức ăn, mỗi tia sáng trong đôi mắt - cơ thể có thể không bao giờ thuần khiết. Nhưng đó là điều mà sĩ quan chỉ huy khăng khăng, đó là lý do Đức Quốc xã đo mũi chúng, phân loại màu tóc chúng.

Entropy của một hệ cô lập không bao giờ giảm.

Đêm xuống, Werner nhìn chằm chằm lên giường của Frederick, những nan giường mỏng, tấm nệm cáu bẩn tồi tàn. Một học viên khác nằm ngủ trên đó, Dieter Ferdinand, một đứa trẻ thấp người vai u thịt bắp đến từ Frankfurt, làm mọi việc được sai bảo một cách tàn bạo khủng khiếp.

Ai đó ho, người khác rên rỉ. Tiếng còi tàu vang lên lạc lõng đâu đó bên kia sông. Về hướng Đông, những chuyến tàu luôn đi về hướng Đông, bên ngoài rìa những ngọn đồi; chúng tiến về những vùng biên giới đông đúc của mặt trận. Ngay cả khi cậu ngủ, những chuyến tàu vẫn di chuyển. Thời của những chiếc máy bắn đá từ xa xưa lạch cạch đã qua.

Werner buộc dây giày, hát đồng ca, bước đều diễu hành, hành động vì nghĩa vụ nhiều hơn là mong muốn chấp hành mệnh lệnh thật sự. Thầy Bastian đi dọc các hàng thiếu niên vào bữa tối. “Điều gì còn tệ hơn cái chết vậy, các cậu?”

Vài học viên tội nghiệp bị gọi lên để gây sự chú ý. “Sự hèn nhát!”

“Sự hèn nhát”, thầy Bastian đồng tình, rồi học viên đó ngồi xuống trong khi thầy Bastian tiếp tục đi tới, tự gật gù, hài lòng. Thời gian gần đây sĩ quan chỉ huy nói tường tận hơn về Lãnh tụ và những thứ gần đây nhất mà Người cần - những lời cầu nguyện, dầu hỏa, lòng trung thành. Lãnh tụ cần sự tin tưởng, điện, giày da. Càng gần đến sinh nhật thứ mười sáu thì Werner bắt đầu nhận ra rằng thứ Lãnh tụ thật sự cần là trai tráng. Những hàng học viên dài đi đến chỗ băng tải và trèo lên. Từ bỏ kem vì Lãnh tụ, ngủ vì Lãnh tụ, nhôm cho Lãnh tụ. Từ bỏ cha của Reinhard Wohlmann, cha của Karl Westerholzer và cha của Martin Burkhard.

Vào tháng Ba năm 1942, tiến sĩ Hauptmann gọi Werner vào phòng làm việc. Sàn nhà đầy những thùng thưa đang đóng gói dở. Không thấy lũ chó săn đâu. Người đàn ông thấp bé đi qua đi lại và chỉ đến khi Werner lên tiếng thông báo về sự có mặt của mình thì thầy Hauptmann mới đứng lại. Trông thầy như thể đang bị một thứ gì đó nằm ngoài tầm kiểm soát nhấn chìm từ từ. “Thầy được gọi đến Berlin. Họ muốn ta tiếp tục công việc ở đó.” Thầy Hauptmann nhấc một cái đồng hồ cát từ trên kệ xuống và cho nó vào thùng, mấy đầu ngón tay bịt bạc nhợt nhạt của thầy lơ lửng trong không khí.

“Mọi thứ sẽ được như những gì thầy mơ ước, thưa thầy. Thiết bị tốt nhất, những bộ óc siêu việt nhất.”

“Đó là tất cả”, tiến sĩ Hauptmann trả lời.

Werner rảo bước trên hành lang. Bên ngoài sân trong đầy tuyết, ba mươi học viên năm đầu chạy tại chỗ, hơi thở của chúng phả ra thành những làn khói ngắn. Thầy Bastian tồi tệ, béo ú, cằm nọng đang hét gì đó. Thầy giơ một cánh tay ngắn ngủn lên và các học viên xoay người lại, nâng súng trường lên trên đầu và chạy tại chỗ nhanh hơn, đầu gối chúng lóe lên dưới ánh trăng.

ht we cannot see Đoạt giải: Pulitzer 2015 ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản Văn Học (tái bản 4/2018)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Anthony Doerr

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.