Cô không thể nhịn tiểu lâu hơn nữa. Cô leo lên các bậc thang trong hầm, nín thở và chẳng nghe thấy gì trong ba mươi nhịp tim. Bốn mươi. Rồi cô đẩy cửa hầm và trèo lên bếp.
Chẳng có ai bắn cô. Cô chẳng nghe thấy tiếng nổ nào.
Chân Marie-Laure lạo xạo bước qua mấy cái giá bị đổ trong bếp, đến căn phòng nhỏ của bà Manec, hai lon đồ hộp nặng đung đưa trong túi áo khoác của ông chú. Họng khô khốc, mũi nhức nhối. Ở đây chỉ có một làn khói mỏng.
Cô đi vệ sinh vào cái bô dưới chân giường bà Manec. Cô kéo vớ lên và gài lại khuy áo khoác. Trưa rồi chăng? Cô ước cả ngàn lần rằng cô có thể chuyện trò với cha. Liệu đi ra khỏi nhà vào thành phố có phải là phương án hay hơn, nhất là khi trời vẫn còn sáng và thử tìm ai đó?
Một người lính sẽ giúp cô. Bất cứ ai cũng sẽ giúp. Mặc dù ngay khi ý nghĩ đó nảy ra, cô cũng đã nghi ngờ.
Cô biết chân mình run lẩy bẩy, do cơn đói. Trong đống hỗn độn dưới bếp, cô không thể tìm thấy cái mở đồ hộp, nhưng cô tìm thấy một con dao gọt hoa quả trong ngăn kéo đựng dao của bà Manec và cục gạch to sần sùi bà thường dùng để kê khung chắn lò sưởi.
Cô sẽ ăn bất cứ thứ gì đựng trong hộp. Rồi cô sẽ đợi lâu hơn một chút phòng trường hợp ông chú quay về, phòng trường hợp cô nghe thấy tiếng ai đó đi ngang qua, người rao tin tức, một lính cứu hỏa, một lính Mỹ lịch sự với phụ nữ. Đến lúc cô đói lại mà vẫn không nghe thấy tiếng ai, thì cô sẽ đi ra ngoài dù trên đường có như thế nào đi nữa.
Trước tiên cô lên tầng ba để uống nước trong bồn tắm. Môi chạm mặt nước, cô uống một hơi dài. Bụng cô trống rỗng, kêu ùng ục. Một mẹo mà cô và ông Etienne đã học được sau hàng trăm bữa ăn còm cõi: trước khi ăn, uống nhiều nước hết mức, sau đó sẽ cảm thấy nhanh no hơn. Cô nói lớn, “Ba à, ít nhất con đã nhanh trí về vụ nước.”
Sau đó cô ngồi bệt trên đầu cầu thang tầng ba, lưng dựa vào bàn đặt điện thoại. Cô kẹp một hộp giữa hai đùi, ấn chặt mũi dao xuống nắp hộp và giơ viên gạch lên đập vào cán dao. Nhưng trước khi cô kịp đập viên gạch xuống, dây bẫy sau lưng cô giật mạnh, tiếng chuông reo lên và ai đó bước vào nhà.