Ánh Sáng Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lời Đề Nghị
Lời Đề Nghị

❊ ❊ ❊

Marie-Laure ngồi ở chỗ quen thuộc trong góc bếp, gần lò sưởi nhất và lắng nghe mấy người bạn của bà Manec phàn nàn.

“Giá của cá thu!”, bà Fontineau nói. “Các bà sẽ nghĩ là họ phải đi đến tận Nhật Bản để bắt chúng.”

“Tôi không thể nhớ”, bà Hébrard, giám đốc bưu điện càm ràm, “một quả mận đúng nghĩa có vị như thế nào nữa.”

“Và những cái tem phiếu giày lố bịch đó nữa chứ”, bà Ruelle, vợ người bán bánh mì thêm vào, “số của Theo là 3.501 và chúng thậm chí còn không có giày cho số 4.00 nữa là.”

“Nhà thổ không chỉ nằm trên đường Thévenard. Chúng bành trướng ra tất cả các nhà nghỉ mùa hè cho những người làm nghề tự do.”

“Claude Lớn và vợ đang vớ bẫm.”

“Tụi Đức chết tiệt bật đèn cả ngày.”

“Tôi không thể chịu thêm một đêm nữa bị mắc kẹt ở trong nhà với ông chồng.”

Chín người bọn họ ngồi quanh chiếc bàn vuông, đầu gối ép vào nhau. Phiếu thực phẩm hạn chế, bánh pudding kinh khủng, sơn móng tay bong tróc - đó là những gì mà họ cảm thấy là tội ác. Marie-Laure hoang mang và kích động khi phải nghe quá nhiều người ở trong một căn phòng: họ để ý chuyện vặt vãnh trong khi đáng lý ra nên quan tâm đến vấn đề quan trọng, ủ rũ sau khi chuyện phiếm. Bà Hébrard kêu ca vì không thể kiếm được đường Demerara; lời phàn nàn của một phụ nữ khác về những điếu thuốc lá bị dụi nửa chừng biến thành cơn kích động về cái mông to lớn khác thường của người bán nước hoa. Họ ngửi thấy mùi bánh mì ôi, những phòng khách ngột ngạt nhét đầy đồ nội thất Breton to sụ tối màu.

Bà Ruelle nói, “vì vậy cô gái nhà Gautier muốn kết hôn. Cả gia đình phải nấu chảy mọi đồ trang sức để có vàng làm nhẫn cưới. Vàng bị những kẻ chiếm đóng đánh thuế ba mươi phần trăm. Sau đó, sản phẩm của người thợ kim hoàn phải nộp thêm ba mươi phần trăm thuế nữa. Đến lúc họ trả tiền cho anh ta, thì chẳng còn cái nhẫn nào cả!”

Tỉ giá hối đoái là trò hề, chẳng thể biện hộ lời nào về giá của cà rốt, trò gian trá ở khắp mọi nơi. Cuối cùng, bà Manec cài chốt cố định trên cánh cửa nhà bếp và hắng giọng. Những người phụ nữ yên lặng.

“Chúng ta là những người vận hành thế giới của chúng”, bà Manec lên tiếng. “Bà, bà Guiboux, con trai bà là thợ sửa giày cho chúng. Còn bà, bà Hébrard và con gái sắp xếp thư cho chúng. Và bà, bà Ruelle, tiệm bánh của bà làm ra phần lớn lượng bánh mì chúng ăn.”

Không khí căng thẳng, Marie-Laure có cảm giác rằng họ đang nhìn ai đó trượt trên lớp băng mỏng hay hơ tay trên ngọn lửa.

“Bà đang nói gì thế?”

“Chúng ta phải làm gì đó.”

“Đặt bom trong giày chúng à?”

“Cho phân vào bột nhào bánh mì ư?”

Tràng cười giòn tan.

“Không cần phải liều lĩnh như thế. Nhưng chúng ta có thể làm những thứ nhỏ hơn. Đơn giản hơn.”

“Ví dụ như gì?”

“Đầu tiên tôi muốn biết liệu các bà có sẵn sàng không đã.”

Sau đó là một khoảng yên lặng. Marie-Laure có thể cảm nhận được tất cả đều đang cân nhắc kỹ càng. Chín ý nghĩ chậm rãi đu quanh. Cô nghĩ về cha - bị bắt giữ vì tội gì chứ? - và đau đớn.

Hai người phụ nữ rời đi, quả quyết là có việc gì đó liên quan đến mấy đứa cháu. Những người khác kéo áo choàng ghế của họ kêu lạch cạch như thể hơi ấm trong bếp đột nhiên bị rút mất. Còn lại sáu người. Marie-Laure ngồi ở giữa, tự hỏi ai sẽ rút lui, ai sẽ bép xép, ai sẽ là người dũng cảm nhất. Ai sẽ là người nằm ngửa trên sàn và trút hơi thở cuối cùng lên trần nhà như một lời nguyền rủa lên bọn xâm lược.

ht we cannot see Đoạt giải: Pulitzer 2015 ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản Văn Học (tái bản 4/2018)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Anthony Doerr

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.