Marie-Laure cuộn tròn như một quả bóng dưới gầm giường với viên đá nắm chặt trong tay trái và ngôi nhà nhỏ trong tay phải. Những cái đinh trên xà nhà nong lắc và long ra. Những mẩu vữa, gạch, thủy tinh trút xuống như thác trên sàn nhà, trên mô hình thành phố ở trên bàn, trên tấm nệm trên đầu cô.
“Ba ơi, ba ơi, ba ơi, ba ơi”, Marie-Laure kêu lên, nhưng dường như cơ thể cô đã tách rời khỏi giọng nói và những từ ngữ của cô tạo thành một giọng điệu xa xăm, lẻ loi. Trong đầu cô lóe lên ý niệm rằng mặt đất bên dưới Saint-Malo được kết chặt lại bằng bộ rễ của một cây cổ thụ to lớn nằm ngay giữa thành phố, ở quảng trường mà cô chưa từng được ai dắt đến và cái cây khổng lồ ấy đã bị bàn tay của Chúa nhổ bật rễ cùng với đá granit, kéo theo luôn những đống đá, phiến đá, cục đá khi thân cây trồi lên, tiếp đó là bộ rễ to tua tủa - bộ rễ cây ấy giống như một cái cây khác bị úp ngược và nhét xuống đất, phải chăng đó là cách mà tiến sĩ Geffard sẽ mô tả? - tường thành đổ nát, những con đường thủng lỗ chỗ, các tòa biệt thự dài đổ sụp như đồ chơi.
May thay, thế giới từ từ ổn định. Bên ngoài vang lên tiếng leng keng khe khẽ, có lẽ là những mảnh kính rơi xuống đường. Âm thanh ấy nghe vừa kỳ lạ vừa tuyệt diệu, như thể đá quý từ trên trời đang rơi xuống.
Ông chú của cô đang ở đâu, ông có còn sống không?
Có ai còn sống không?
Cô có còn sống không?
Tòa nhà kêu cọt kẹt, võng xuống, tiếng nước chảy nhỏ giọt. Rồi vang lên âm thanh như tiếng gió lùa qua đồng cỏ cao vút, chỉ là thèm khát hơn. Nó kéo giật những tấm rèm, những phần mỏng manh trong tai cô.
Cô ngửi thấy mùi khói và biết đó là gì. Cháy. Tấm kính cửa sổ phòng ngủ của cô đã vỡ tan và cô nghe thấy tiếng thứ gì đó cháy bên ngoài cửa chớp. Thứ gì đó rất lớn. Khu vực xung quanh. Toàn bộ thành phố.
Tường, sàn nhà, gầm giường của cô vẫn mát. Căn nhà vẫn chưa bị cháy. Nhưng còn bao lâu nữa?
Cô thầm nghĩ, phải bình tĩnh. Hít đầy phổi, rồi thở hết ra. Rồi lại hít sâu. Cô vẫn ở dưới gầm giường. Cô nói, ”Ce n’est pas la réalité.” Chuyện này không phải là sự thật.