Tiếng chuông điện reo tại nhà số 4 đường Vauborel. Ông Etienne LeBlanc, bà Manec và Marie-Laure ngừng nhai cùng lúc, họ đều có chung ý nghĩ: chúng đã tìm ra mình. Máy phát tín hiệu trên gác mái, hội phụ nữ trong bếp, hàng trăm chuyến đi đến bãi biển.
Ông Etienne hỏi, “Bà có đang chờ ai không?”
Bà Manec trả lời, “Không.” Hội phụ nữ sẽ đến bằng lối cửa bếp.
Tiếng chuông cửa lại reo.
Cả ba cùng đi ra sảnh; bà Manec mở cửa.
Cảnh vệ Pháp, hai người. Họ giải thích là họ đến đây theo yêu cầu của Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên Quốc gia ở Paris. Tiếng gót giày chói tai của họ trên sàn tiền sảnh dường như đủ lớn để làm vỡ cửa sổ. Người đầu tiên đang nhai gì đó - một quả táo, Marie-Laure khẳng định. Người thứ hai có mùi nước cạo râu. Và mùi thịt nướng. Như thể họ vừa mới dự tiệc.
Cả năm người - ông Etienne, Marie-Laure, bà Manec và hai người đàn ông - ngồi quanh cái bàn vuông trong bếp. Hai người đàn ông từ chối món hầm. Người đầu tiên hắng giọng. “Không biết đúng hay sai, ông ta bị kết án trộm cắp và phản loạn.”
“Tất cả tù nhân, dù là tù chính trị hay các tội danh khác”, người thứ hai nói, “đều bị bắt đi lao động khổ sai, ngay cả khi chưa bị kết án.”
“Viện bảo tàng đã viết thư cho các cai ngục và giám đốc nhà tù trên khắp nước Đức.”
“Chúng tôi vẫn không biết chính xác là nhà tù nào.”
“Chúng tôi nghĩ có lẽ là nhà tù Breitenau.”
“Chúng tôi dám chắc là họ không có một tòa án đúng nghĩa.”
Giọng ông Etienne ngân nga ở bên cạnh Marie-Laure. “Đó có phải là một nhà tù tốt không? Ý tôi là một nhà tù tốt hơn những nhà tù khác.”
“Tôi e là chẳng có nhà tù nào tốt ở Đức cả.”
Một chiếc xe tải đi ngang qua trên đường. Gió biển thổi trên bãi biển Môle cách đó năm mươi thước. Cô nghĩ: họ chỉ đang nhả ra từ ngữ và cô không rõ họ đang nói những gì mà chỉ nghe được tiếng thở mạnh của họ, làn hơi họ phả ra trong không khí của căn bếp tan ra và biến mất. Cô nói: “Các ngài đi cả quãng đường xa đến đây để nói với chúng tôi điều chúng tôi đã biết ư.”
Bà Manec nắm lấy tay cô.
Ông Etienne lẩm bẩm, “Chúng tôi không biết cái nơi được gọi là Breitenau.”
Người cảnh vệ đầu tiên nói, “Ông nói với bảo tàng là ông ta xoay xở lén gửi được hai lá thư về nhà đúng không?”
Người thứ hai: “Chúng tôi có thể xem qua không?”
Ông Etienne đứng dậy đi, chấp nhận tin rằng ai đó đang làm nhiệm vụ. Marie-Laure cũng phải tỏ ra vui mừng, nhưng có thứ gì đó khiến cô nghi ngờ. Cô nhớ tới điều cha đã nói ở Paris, trong đêm đầu tiên bị xâm chiếm, khi họ đang đợi tàu. Mọi người đều chỉ biết đến bản thân mình.
Người cảnh vệ đầu tiên cắn răng vào quả táo. Họ có đang nhìn cô không? Ở quá gần họ khiến cô muốn xỉu. Ông Etienne quay lại với hai lá thư, cô có thể nghe thấy tiếng hai người đàn ông lật tới lật lui mấy tờ giấy.
“Ông ta có nói gì trước khi rời đi không?”
“Hay có bất cứ hành động đặc biệt hoặc việc lặt vặt nào mà chúng tôi nên biết không?”
Tiếng Pháp của họ rất chuẩn, đúng giọng Paris, nhưng ai mà biết lòng trung thành của họ đặt ở đâu chứ? Nếu dòng máu chảy trong người bên cạnh bà không cùng dòng máu với bà thì bà không thể tin gì cả. Ngay lúc ấy, Marie-Laure cảm nhận được mọi thứ cảm xúc dồn nén, sâu kín, như thể năm người bọn họ đang chìm sâu dưới một cái bể tối tăm đầy cá và bàn tay họ liên tục va đập khi họ di chuyển.
Cô nói, “Cha tôi không phải là tên trộm cắp.”
Tay bà Manec siết lấy tay cô.
Ông Etienne nói, “Hình như cậu ấy lo lắng cho công việc của mình, cho con gái mình. Cho nước Pháp, tất nhiên là thế. Ai mà không thế chứ?”
“Thưa cô”, người đầu tiên lên tiếng. Anh ta nói thẳng với Marie-Laure. “Cha cô có đề cập đến điều gì đặc biệt không?”
“Không có gì.”
“Ông ta có rất nhiều chìa khóa của bảo tàng.”
“Cha đã nộp lại chìa khóa trước khi rời đi.”
“Liệu chúng tôi có thể xem qua bất cứ thứ gì ông ta mang theo không?”
Người thứ hai thêm vào, “Có lẽ là túi xách chăng?”
“Cha mang ba lô theo người khi giám đốc yêu cầu cha quay lại.” Marie-Laure trả lời.
“Dù sao đi chăng nữa thì cho chúng tôi xem qua được không?”
Marie-Laure có thể cảm nhận sức nặng trong phòng tăng dần. Họ hi vọng tìm được gì chứ? Cô hình dung ra các thiết bị của máy thu phát sóng ngay trên đầu mình: micro, máy thu phát tín hiệu, tất cả những đĩa số, công tắc và dây cáp.
Ông Etienne nói, “Các ngài có thể.”
Họ đi xem mỗi phòng. Tầng ba, tầng bốn. Trên tầng sáu, họ đứng trong căn phòng ngủ cũ của ông nội cô, mở các cánh tủ quần áo nặng nề, băng qua hành lang và đứng trước mô hình Saint-Malo trong phòng Marie-Laure, thì thầm với nhau rồi dậm chân đi xuống dưới lầu.
Họ chỉ hỏi một câu duy nhất: về ba lá cờ nước Pháp Tự do cuộn lại trong phòng kho tầng hai. Sao ông Etienne có chúng?
“Giữ chúng sẽ khiến ông gặp nguy hiểm”, người thứ hai nói.
“Ông sẽ không muốn chính quyền nghĩ ông là kẻ phản loạn”, người đầu tiên nhận xét. “Người ta bị bắt vì những tội nhẹ hơn nhiều.” Liệu đây là lời nhắc nhở thiện chí hay những lời đe dọa ngầm. Marie-Laure nghĩ: hay họ đang nói về cha?
Hai cảnh vệ kết thúc việc lục soát, chúc ngủ ngon với cung cách lịch sự hoàn hảo và rời đi.
Bà Manec đốt một điếu thuốc.
Món hầm của Marie-Laure nguội lạnh.
Ông Etienne lóng ngóng với tấm chắn lò sưởi. Ông nhét từng lá cờ vào lửa. “Không làm nữa. Không làm nữa.” Ông nói, câu thứ hai to hơn câu thứ nhất. “Không phải ở đây.”
Giọng bà Manec: “Họ chẳng tìm thấy gì cả. Chẳng có gì để tìm.”
Mùi sợi bông bị đốt hăng hắc choán đầy căn bếp. Ông nói, “Bà có thể làm bất cứ điều gì bà thích với cuộc đời bà, thưa bà. Bà sẽ luôn ở bên cạnh tôi và tôi sẽ cố để bên cạnh bà. Nhưng bà sẽ không được làm những việc đó trong ngôi nhà này nữa. Và bà không được làm việc đó với cháu gái tôi.”
Thương gửi em Jutta yêu dấu!
Giờ đây mọi thứ rất khó khăn. Thậm chí giấy cũng khó mà

. Bọn anh phải không có hơi ấm trong Frederick thường nói chẳng có thứ gì như tự do ý chí và con đường của mỗi người đã được định trước giống như và rằng lỗi của anh là anh . Anh hi vọng một ngày nào đó em sẽ hiểu. Yêu em và cả cô Elena nữa. Sieg heil.