Ánh Sáng Vô Hình

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tắm
Tắm

❊ ❊ ❊

Nặn mẩu keo cuối cùng, đánh bóng bằng cát, cha Marie-Laure đã hoàn thành mô hình Saint-Malo thu nhỏ. Mô hình chưa được sơn, chưa hoàn chỉnh, được đẽo từ nửa tá loại gỗ khác nhau, chưa đủ chi tiết. Nhưng mô hình đủ hoàn thiện cho con gái ông sử dụng nếu cần: tường thành bao quanh những góc cạnh lồi lõm của hòn đảo, 865 tòa nhà đều ở đúng vị trí.

Ông cảm thấy rã rời. Trong nhiều tuần trời, ông chẳng suy nghĩ được gì ra hồn. Viên đá mà bảo tàng yêu cầu ông cất giữ không phải là thật. Nếu nó là thật, bảo tàng đã cử người đến thu lại. Vậy thì tại sao, khi ông soi viên đá dưới kính lúp, lại có những ánh lửa tỏa ra từ sâu trong lòng viên đá chứ? Tại sao ông lại nghe thấy tiếng bước chân phía sau trong khi chẳng có ai cả? Và tại sao ông thấy mình tán đồng trước ý nghĩ vô lý rằng viên đá ông bọc bằng vải lanh trong túi đem đến bất hạnh cho ông, khiến Marie-Laure gặp nguy hiểm, có khi thật sự đã đẩy cả nước Pháp vào tay quân xâm lược?

Ngu ngốc. Lố bịch.

Ông đã thử mọi bài kiểm nghiệm không dính líu đến ai khác mà ông có thể nghĩ ra.

Thử kẹp viên đá giữa hai miếng vải nỉ và lấy búa đập - nó chẳng hề vỡ.

Thử lấy một mảnh thấu kính bằng thạch anh quẹt lên viên đá - nó không hề bị trầy.

Thử giữ nó trên ánh nến, ngâm nó vào nước, đun sôi. Ông đã giấu viên đá dưới nệm, trong hộp dụng cụ, trong giày mình. Đêm nọ ông đã chôn nó bên dưới khóm hoa phong lữ trên bồn hoa ở cửa sổ của bà Manec trong nhiều giờ, rồi tự thuyết phục bản thân rằng khóm phong lữ đang héo dần và đào viên đá lên.

Một khuôn mặt quen thuộc lờ mờ hiện ra trong nhà ga tàu hỏa chiều nay, có lẽ cách bốn hay năm người trong hàng người đang xếp nối đuôi nhau. Ông đã gặp người đàn ông này trước đây, béo lùn, đầy mồ hôi, cằm nọng. Họ chạm mắt, người đàn ông nhìn đi chỗ khác.

Hàng xóm của ông Etienne. Người bán nước hoa.

Nhiều tuần trước, trong khi đang ước lượng để làm mô hình, người thợ khóa đã thấy người đàn ông này đứng trên đỉnh tường thành chĩa máy ảnh ra biển. Bà Manec đã nói là không tin được người đàn ông này. Nhưng ông ta chỉ là một người đang xếp hàng mua vé.

Logic. Những nguyên tắc về tính đúng đắn. Mọi ổ khóa đều có chìa để mở.

Bức điện tín của giám đốc đã dội lại trong đầu ông hơn hai tuần qua. Phải lựa chọn một cách hiểu cho chỉ dẫn cuối cùng mơ hồ đến phát bực kia - di chuyển an toàn. Nó có nghĩa là mang viên đá đi cùng hay để lại? Mang Marie-Laure theo hay để con ở lại đây? Đi bằng tàu hỏa? Hay bằng phương tiện khác, về lý thuyết là an toàn hơn?

Và nếu như, người thợ khóa cân nhắc, bức điện tín không phải do giám đốc gửi thì sao?

Những câu hỏi cứ xoay tròn. Đến lượt ông đến quầy vé, ông mua một vé trên chuyến tàu đến Rennes vào sáng mai, rồi từ đó đến Paris, bước trên những con phố nhỏ, tối tăm quay về đường Vauborel. Ông sẽ đi và rồi mọi chuyện sẽ kết thúc. Quay lại làm việc, nhân viên quầy khóa, khóa mọi thứ lại. Trong một tuần, ông sẽ nhẹ nhõm quay lại Bretagne và đón Marie-Laure.

Bà Manec nấu món hầm và bánh mì baguette cho bữa tối. Sau đó ông dẫn Marie-Laure đi lên những bậc thang ọp ẹp đến phòng tắm tầng ba. Ông đổ đầy nước vào bồn tắm bằng sắt lớn, quay lưng lại khi con cởi quần áo. “Cứ dùng xà phòng thỏa thích con gái, ba sẽ mua thêm.” Tấm vé tàu hỏa vẫn nằm trong túi ông giống như một sự phản bội.

Con để ông gội đầu cho mình. Marie-Laure cứ lướt ngón tay qua lại chỗ bọt xà phòng, như thể cố gắng đo trọng lượng của chúng. Trong ông luôn có một nỗi hoảng sợ, chôn vùi tận sâu kín, khi có liên quan đến con gái: nỗi sợ rằng ông không phải là một người cha tốt, rằng ông đang làm hỏng mọi thứ. Rằng ông chẳng bao giờ hiểu hết các quy tắc. Tất cả những bà mẹ Paris đẩy xe goòng qua vườn bách thảo Paris hay cầm áo khoác len giơ lên trong các cửa hàng bách hóa - ông thấy dường như những người phụ nữ đó gật đầu với nhau khi hai cha con đi ngang qua, như thể mỗi người nắm giữ bí mật nào đó mà ông không biết. Làm sao mà bạn biết chắc rằng mình đang làm đúng mọi thứ chứ?

Dù vậy, cũng có một niềm tự hào - tự hào rằng ông đã làm được một mình. Rằng con gái ông rất ham hiểu biết, rất kiên cường. Một việc bình dị như được làm cha ai đó đem lại cảm xúc quá mãnh liệt, như thể ông chỉ là một đường dẫn nhỏ cho một thứ khác, lớn hơn nhiều. Đó chính là cảm giác của ông ngay lúc này, khi ông đang quỳ bên cạnh con, gội đầu cho con: như thể tình yêu ông dành cho con còn vượt xa hơn cả cơ thể hữu hạn này. Những bức tường có thể sụp đổ, thậm chí là cả thành phố, nhưng cảm xúc rạng ngời ấy sẽ không phai nhạt.

Tiếng ống dẫn nước rền rĩ; tiếng ồn ã của ngôi nhà len vào phòng tắm nghe sao thật gần. Marie xoay khuôn mặt ướt sang. “Ba sắp đi rồi, đúng không?”

Ông thấy mừng, chỉ lúc này thôi, là con không thể nhìn thấy ông.

“Bà đã kể cho con nghe về bức điện tín.”

“Ba sẽ không đi lâu đâu, Marie. Một tuần. Nhiều nhất là mười ngày.”

“Khi nào ba đi?”

“Sáng mai. Trước khi con dậy.”

Con cúi người xuống gối. Lưng con dài, trắng, được những đốt xương sống chia thành nhiều phần. Con thường giữ ngón tay trỏ của ông trong lòng bàn tay khi ngủ. Con thường nằm dài với cuốn sách bên dưới ghế dài quầy khóa và di chuyển ngón tay như nhện qua những trang sách.

“Con ở lại đây ạ?”

“Với bà. Và ông Etienne.”

Ông đưa khăn tắm cho con, giúp con trèo ra khỏi bồn tắm đứng trên sàn đá lát, chờ bên ngoài trong khi con mặc áo ngủ. Rồi ông dắt con đi lên tầng sáu, vào phòng ngủ nhỏ của hai cha con, dù ông biết con không cần được dẫn, ông ngồi trên mép giường, con quỳ cạnh mô hình và đặt ba ngón tay lên tháp chuông nhà thờ.

Ông tìm cái lược, không buồn nghĩ đến việc bật đèn.

“Mười ngày hả ba?”

“Lâu nhất.” Những bức tường kẽo kẹt, khung cửa sổ giữa những tấm rèm cửa phủ màu đen; cả thành phố sắp yên giấc. Đâu đó ngoài kia, tàu ngầm Đức lướt đi bên trên mạch nước ngầm, súng cối bắn tàu ngầm dài ba mươi feet dõi đôi mắt to qua màn đêm lạnh lẽo.

“Ba và con đã từng xa nhau đêm nào chưa ạ?”

“Không.” Ông nhìn mông lung qua căn phòng tối. Viên đá trong túi ông dường như đang rung động. Nếu đêm nay ông ngủ, ông sẽ mơ gì?

“Con có thể ra ngoài khi ba đi vắng được không ba?”

“Khi nào ba quay lại đã. Ba hứa.”

Nhẹ nhàng hết mức, ông chải cái lược qua mái tóc ẩm dài của con gái. Giữa những nhát chải, họ có thể nghe thấy tiếng gió biển thổi làm cửa sổ kêu lách cách.

Hai bàn tay Marie-Laure vừa dò dẫm qua những căn nhà vừa đọc lại tên những con đường. “Đường Cordiers, đường Jacques Cartier, đường Vauborel.”

Ông nói, “Trong vòng một tuần con sẽ biết tất cả.”

Ngón tay Marie-Laure thơ thẩn đến tường thành bên ngoài. Biển ở bên kia tường thành. Cô nói, “Mười ngày.”

“Lâu nhất là mười ngày.”

ht we cannot see Đoạt giải: Pulitzer 2015 ebook©MotSAch —★— TVE-4U© Nhà xuất bản Văn Học (tái bản 4/2018)
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Anthony Doerr

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.